Phản Đòn
Thứ Tư. Mười bảy tháng Chín. Một giờ bốn mươi lăm chiều.
Quán Lặng nằm giữa con hẻm nhỏ gần đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3. Khải đến sớm mười lăm phút, gọi americano đá, ngồi bàn cuối sát cửa kính nhìn ra giàn hoa giấy tím. Chủ quán, chị Thảo, nhận ra anh nhưng không nói gì, chỉ gật nhẹ rồi đi pha.
Hai năm trước, Khải và An hay ngồi đây chiều Chủ Nhật. An uống trà hoa cúc, Khải uống americano. Không nói nhiều, chỉ ngồi cạnh nhau. Chủ quán gọi họ là đôi yên tĩnh.
Một giờ năm mươi tám. Cửa kính mở. An bước vào. Tóc buộc cao, blazer xám, túi xách đeo chéo. Quầng mắt sâu hơn, nhưng lưng thẳng, bước chắc.
Cô ngồi xuống đối diện. Không chào. Chị Thảo mang trà hoa cúc ra.
— Nói đi.
Khải kể hết. Đặng Hưng ép anh. Anh không chọn. Anh hỏi ngược, phát hiện Brandwise. Ba mươi hai trang, Thanh Hằng sửa, Gia Hân cung cấp hồ sơ. Gặp Phúc sáng thứ Ba, nói thật cả quan hệ cá nhân. Họp CEO sáng nay, kiểm toán, An giữ vị trí.
— Anh làm tất cả những điều đó mà không nói em.
— Đúng.
— Hai ngày. Em ngồi bệ cửa sổ chờ anh nhắn. Em viết bản bàn giao ba mươi hai tập tin. Em lau bảng trắng. Em chuẩn bị để mất chức. Và anh đang ở Toong, ngồi với Phó tổng, trình tài liệu ba mươi hai trang.
— Đúng.
An nhìn ra cửa kính. Giàn hoa giấy tím đung đưa nhẹ.
— Anh biết điều này giống gì không? Giống ba năm trước. Anh yêu em, anh lo cho em, anh làm mọi thứ vì em. Nhưng anh không nói. Anh chờ em tự nhận ra.
— Anh biết nó giống.
— Vậy tại sao anh lặp lại?
— Vì lần này anh không có lựa chọn tốt. Nếu anh nói, em sẽ biết. Em sẽ muốn giúp. Và nếu Đặng Hưng biết em liên quan, ông ấy sẽ dùng nó. Anh im không phải vì muốn. Mà vì nói ra sẽ đặt em vào nguy hiểm.
— Và lần trước? Ba năm trước?
— Lần trước anh im vì hèn. Vì anh sợ nói ra thì em sẽ nói anh đòi hỏi quá. Đó là kiêu hãnh, không phải bảo vệ.
— Và lần này?
— Lần này anh im hai ngày. Không phải ba năm. Và anh đang ngồi đây, kể hết. Không giấu. Không chờ em tự nhận ra.
An cúi xuống. Tay phải xoay nhẫn một vòng, rồi dừng. Nước mắt không rơi, nhưng mắt ướt.
— Phúc nói cô Hạ An: khi Đặng Hưng trình bảy trang, cô ấy không run. Cô ấy ngồi thẳng lưng, ghi chú, đáp từng điểm bằng dữ liệu hợp đồng gốc. Trong phòng họp ban điều hành, trước bảy người, cô ấy một mình. Tôi làm trong tập đoàn hai mươi năm, ít khi thấy ai bình tĩnh như thế khi bị mổ xẻ.
An chớp mắt. Nước đọng ở khóe. Cô lấy khăn giấy, chấm khóe mắt.
An đưa tay ra, đặt lên bàn, lòng bàn tay ngửa. Không nắm. Chỉ đặt. Mời.
Khải đưa tay ra. Đặt lên tay cô. Không nắm, chỉ đặt. Ấm, khô.
— Lần này anh kể hết.
— Lần sau cũng phải kể hết. Em không cần anh bảo vệ bằng cách giấu. Em cần anh bảo vệ bằng cách nói.
Khải siết nhẹ tay An.
— Anh hứa.
An rút tay nhẹ, cầm ly trà đã nguội và uống hết. Đứng dậy lấy ví trả tiền. Khải đưa tay chặn. An gật, không cãi.
Cô đi ra cửa, dừng ở bậc thềm, quay lại.
— Anh. Cảm ơn.
— Không cần cảm ơn. Anh nợ em nhiều hơn thế.
An mỉm cười, nhẹ nhưng đến mắt. Rồi quay đi. Khải ngồi nhìn theo cho đến khi giàn hoa giấy tím che mất bóng cô.