Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 12: Coffee stain
Chương 12

Coffee stain

Thứ Ba tuần sau. Mười giờ sáng. NEXA.

Khải đến một mình.

Không có Gia Hân, không có Đặng Hưng, không có delegation phía Krown. Chỉ anh, vest xám nhạt, sơ mi trắng xắn tay, cặp tài liệu mỏng trong tay, bước vào sảnh NEXA như người đã quen đường.

Lễ tân gọi lên tầng mười tám. Hạ An nghe máy, dừng hai giây, rồi nói: "Mời anh lên."

Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn xuống bàn. Ly cà phê đen uống dở. Tập tài liệu đang đọc. Đôi tay bình thường.

Bình thường.

Kiều nhìn từ bàn đối diện, không nói gì. Chỉ nhướn mày.

– Cuộc họp phản hồi. Hạ An nói, không đợi Kiều hỏi. Khải muốn discuss trước khi gửi kết quả chính thức.

– Một mình? Kiều hỏi.

– Một mình.

– Hm.

– Đừng "hm."

– Tao có nói gì đâu.

Hạ An đứng dậy, vuốt áo, đi về phía phòng họp nhỏ, phòng meeting C, bốn chỗ ngồi, kính mờ, dùng cho họp nhanh nội bộ. Cô mở cửa, bật đèn, kiểm tra bàn sạch. Xong. Quay ra.

Thang máy mở. Khải bước ra.

Sáng nay anh khác, hoặc cô nhìn khác. Tay áo sơ mi xắn lên đúng hai nếp, lộ cẳng tay, đồng hồ cơ mặt đen. Tóc hơi dài hơn lần trước, phần mái rơi nhẹ xuống trán. Anh gật đầu chào lễ tân tầng mười tám rồi nhìn về phía An.

Khoảng cách mười bước. Tám. Sáu.

– Chào anh Khải. Hạ An nói. Giọng bình. Anh đến sớm.

– Sáng nay hủy được cuộc họp trước. Khải đáp. Tiện qua sớm.

– Mời anh vào phòng meeting C.

– Cảm ơn em.

Em. Lại em. Tự nhiên. Không sửa. Không ngập ngừng.

An đi trước. Khải theo sau. Cô nghe tiếng bước chân anh, đều, chậm hơn bước cô, và mùi nước hoa gỗ đàn hương thoảng khi anh đi qua. Mùi quen. Mùi ba năm.

Cô mở cửa phòng họp. Mời anh ngồi. Rồi nói:

– Anh uống gì? Tôi nhờ bạn pha.

– Americano. Anh nhìn cô. Nếu không phiền.

– Không phiền.

Cô bước ra, gọi Trâm pha cà phê. Americano đá một, trà hoa cúc nóng một. Rồi quay vào, ngồi đối diện Khải. Bàn nhỏ, khoảng cách hai người chưa đầy một mét.

· · ·

– Đặng Hưng đã ký duyệt. Khải nói. Mở cặp tài liệu, lấy ra một tờ giấy. NEXA được chọn chính thức. Hợp đồng sẽ gửi qua tuần này.

Hạ An nhìn tờ giấy. Rồi nhìn Khải.

Không vui. Không buồn. Cô chỉ nhìn, và trong lồng ngực, có thứ gì đó thả lỏng ra, như sợi dây căng suốt bốn tuần vừa được cắt.

– Cảm ơn. Cô nói. NEXA sẽ không làm anh thất vọng.

– Tôi biết. Khải đáp. Đơn giản. Không phải khách sáo. Là sự thật.

Im lặng. Hai giây. Ba giây.

Cửa gõ nhẹ. Trâm bưng khay vào, ly americano đá cho Khải, ly trà hoa cúc cho An. Cô đặt xuống, cúi đầu lịch sự:

– Dạ anh chị dùng ạ.

– Cảm ơn em. An nói.

Trâm rút ra, đóng cửa. Phòng họp lại yên.

Khải cầm ly americano, uống một ngụm. An cầm ly trà, không uống, chỉ ôm, để hơi ấm lan vào lòng bàn tay.

– Hợp đồng ký xong, kickoff sẽ vào tuần sau. Khải nói, lật trang tiếp trong cặp tài liệu. Có vài điểm tôi muốn align trước, chủ yếu là timeline production cho thị trường Việt Nam.

– Slide bốn mươi ba. An nói ngay. Sáu tuần cho pre-production, tám tuần production, bốn tuần post.

Khải nhìn cô. Gật nhẹ, kiểu gật mà An biết, kiểu gật khi anh ấn tượng nhưng không muốn nói ra.

– Sáu tuần pre-production. Anh lặp lại. Đủ?

– Đủ. Cô đáp. Team NEXA đã bắt đầu nghiên cứu từ tuần trước.

– Trước khi có hợp đồng?

– Trước khi có hợp đồng.

Khải nhìn cô. Lâu hơn cần thiết. Rồi anh nói, nhẹ, gần như cho mình nghe:

– Em không thay đổi.

Hạ An không đáp. Cô biết anh không nói về công việc. Cô biết "không thay đổi" ở đây nghĩa là em vẫn lao đầu vào mọi thứ trước khi ai kịp đuổi theo. Nghĩa là em vẫn thế, vẫn là người đi trước mà không nhìn lại xem ai có theo kịp không.

Nhưng cô cũng biết, lần này, giọng anh không trách. Không đau. Chỉ nhận xét. Như nhìn một bức tranh quen thuộc mà bỗng thấy nét khác.

– Tôi thay đổi ở chỗ khác. Cô nói. Nhẹ. Không nhìn anh.

Khải không hỏi chỗ nào. Anh chỉ gật. Rồi quay về cặp tài liệu.

– Timeline Philippines. Tôi cần confirm với đội Singapore trước thứ Sáu. Em gửi tôi bản cập nhật trước thứ Năm được không?

– Được.

– Production budget giữ nguyên mức đã trình?

– Giữ nguyên.

– Tốt.

Mười phút nữa. Công việc. Số liệu. Thời hạn. Hai người nói chuyện bình thường, bình thường đến mức nếu ai nhìn từ bên ngoài qua kính mờ, chỉ thấy hai đồng nghiệp đang họp. Không hơn.

Nhưng bên trong, bên trong căn phòng nhỏ bốn chỗ ngồi, ánh sáng trắng từ trần, mùi cà phê và hoa cúc lẫn vào mùi gỗ đàn hương, có thứ gì đó khác.

Khoảng cách.

Không phải khoảng cách xa. Mà là khoảng cách gần — gần hơn bình thường giữa client và agency. An ngồi nghiêng về phía trước khi đọc tài liệu, và Khải cũng nghiêng, hai đầu gần nhau, cùng nhìn một trang giấy. Gần đến mức nếu An quay đầu, mắt cô sẽ cách mắt anh chưa đầy hai mươi phân.

Cô không quay đầu.

– Trang cuối. Khải nói, lật giấy. Đây là danh sách đầu mối liên hệ phía Krown cho từng hạng mục—

Anh với tay lật trang, và khuỷu tay chạm nhẹ vào ly trà của An.

Ly trà nghiêng.

Không đổ hết. Chỉ tràn, nước nóng lan trên mặt bàn, chảy xuống mép, rớt vào đùi An. Cô đứng bật dậy, nóng, không bỏng, nhưng đủ để giật mình.

– Xin lỗi. Khải đứng dậy ngay. Mắt nhìn xuống chỗ nước tràn trên quần An, rồi nhìn lên, lo lắng hiện rõ trên mặt dù anh kiềm nhanh. Em có sao không?

– Không sao. Hạ An nói. Bình thường. Chỉ hơi nóng.

Khải rút từ túi áo vest ra một chiếc khăn vải, trắng, gấp gọn, kiểu khăn mà đàn ông trưởng thành luôn mang bên người. Anh đưa cho An.

An nhìn chiếc khăn. Trắng. Sạch. Mùi vải giặt lẫn mùi gỗ đàn hương, mùi anh.

– Lau đi. Khải nói. Nhẹ.

Cô cầm lấy. Ngón tay chạm ngón tay anh.

Nhanh. Một giây. Có lẽ chưa đến một giây.

Nhưng cô cảm thấy, da anh ấm, khô, ngón tay dài và quen thuộc đến mức cơ thể cô phản ứng trước khi đầu kịp nghĩ. Tim cô giật một nhịp. Không mạnh. Chỉ một nhịp. Nhưng đủ.

Cô rút tay. Lau nước trên quần. Lau bàn.

– Cảm ơn. Cô nói. Không nhìn lên.

Khải đứng đó. Im. Tay anh, tay vừa chạm tay cô, khép lại thành nắm nhẹ bên hông, rồi thả ra. Anh ngồi xuống lại. Bình thường. Nhưng tay anh đặt trên bàn hơi cứng hơn lúc nãy.

An ngồi xuống. Lau xong. Chiếc khăn trong tay, ẩm, ấm, vết trà vàng nhạt loang trên vải trắng.

– Tôi sẽ giặt trả anh. Cô nói.

– Không cần.

– Tôi sẽ giặt.

Khải nhìn cô. Rồi gật. Một lần.

– Được.

Im lặng. Bốn giây. Năm giây.

An gấp chiếc khăn lại, gọn, vuông, như cách anh hay gấp. Đặt xuống cạnh tay mình. Rồi mở lại tập tài liệu.

– Trang cuối. Cô nói. Giọng bình. Anh đang nói đầu mối liên hệ?

Khải nhìn cô. Và trong mắt anh, một khoảnh khắc, ngắn, rồi biến mất, có thứ gì đó giống nụ cười. Không trên môi. Trong mắt.

– Đúng. Anh nói. Quay về tài liệu. Đầu mối phía Krown cho mỗi hạng mục sẽ khác nhau...

Anh tiếp tục. Cô tiếp tục. Công việc tiếp tục.

Nhưng chiếc khăn nằm đó. Trên bàn. Giữa hai người. Trắng, có vết trà vàng, mang mùi gỗ đàn hương. Và trong suốt hai mươi phút còn lại, mỗi khi mắt An vô tình lướt qua nó, cô thấy gì đó trong ngực mình nới ra. Nhẹ. Chậm. Như nút thắt đang từ từ được tháo.

· · ·

Mười một giờ. Họp xong. Khải đứng dậy.

– Cảm ơn em. Anh nói. Hẹn gặp ở kickoff tuần sau.

– Dạ. Hạ An đáp. Cảm ơn anh đã qua trực tiếp.

– Không có gì.

Anh gom cặp tài liệu. Bước ra cửa. Dừng, tay trên nắm cửa, quay lại nhìn cô.

– Chiếc khăn. Anh nói.

An nhìn xuống, khăn vẫn trên bàn, cạnh tay cô.

– Tôi sẽ giặt—

– Từ từ cũng được. Khải nói. Anh không vội.

Rồi anh mở cửa. Bước ra. Đi thẳng.

An ngồi lại. Một mình trong phòng họp bốn chỗ ngồi. Đèn trắng. Mùi cà phê đã nhạt. Mùi gỗ đàn hương vẫn còn, hoặc cô tưởng tượng.

Cô cầm chiếc khăn lên. Mỏng. Mềm. Cotton tốt, Khải luôn dùng đồ tốt, không phải vì khoe, mà vì anh tin rằng dùng đồ tốt là tôn trọng bản thân. Anh nói vậy hồi hai người còn yêu. Hạ An hay trêu: "Anh nói như ông cụ." Anh cười: "Thì anh già mà."

Cô gấp khăn lại. Nhỏ. Vuông. Đặt vào túi xách.

Đứng dậy. Mở cửa. Bước ra.

Kiều đang đứng ở bàn nước, rót trà, mắt nhìn An.

– Ổng đi rồi?

– Rồi.

– Gì trong tay bà?

– Không có gì.

Kiều nheo mắt. Không hỏi thêm. Nhưng cô cười, kiểu cười nhỏ, kiểu tao-biết-bà-đang-giấu-gì mà An thấy hàng trăm lần trong mười năm quen nhau.

Hạ An về bàn. Ngồi xuống. Mở laptop.

– An.

Cô ngẩng lên. Phó Minh đứng ở lối đi giữa hai dãy bàn, tay cầm ly cà phê, cà phê đen không đường, ly cô vẫn thấy anh mua mỗi sáng. Nhưng hôm nay có hai ly.

– Em chưa uống gì sáng nay. Anh nói. Đặt ly thứ hai xuống bàn cô. Thấy em vào phòng họp từ lúc mười giờ.

– Cảm ơn anh Minh.

– Khách hàng qua à?

– Anh Khải qua xác nhận hợp đồng. Hạ An nói. Giọng bình. Krown Group chốt NEXA rồi.

Phó Minh cười, nụ cười nhẹ, hiền, mắt hơi nheo:

– Chúc mừng. Em xứng đáng.

– Cảm ơn. Là công của cả team.

– Ừ, nhưng creative direction là của em. Anh dừng. Nhìn cô. Có gì đó trong mắt anh, không phải ghen, không phải buồn. Chỉ là kiểu nhìn của người đang đánh giá xem mình có nên nói hay không. Dự án dài, đúng không? Mười hai tháng?

– Mười hai tháng.

– Vậy em sẽ... làm việc với bên Krown suốt thời gian đó.

Không phải câu hỏi. Là khẳng định. Và An nghe, trong giọng Phó Minh, bình thường như mọi khi, có thứ gì đó nặng hơn. Anh không hỏi về công việc. Anh đang hỏi về anh ta. Về người vừa ngồi trong phòng họp với cô một tiếng đồng hồ.

– Đúng. An đáp. Nhẹ.

Phó Minh gật. Uống một ngụm cà phê. Rồi nói:

– Nếu em cần gì phần visual, cứ gọi anh. Bất kỳ lúc nào.

– Em biết. Cảm ơn anh.

Anh đứng đó thêm một giây. Hai giây. Rồi gật nhẹ, quay đi, trở về bàn mình ở góc phòng, bàn lúc nào cũng bề bộn bút vẽ, giấy nhớ dán, và mẫu màu in rải khắp nơi.

An nhìn theo anh. Ngắn.

Phó Minh tốt. Phó Minh hiền. Phó Minh biết cô uống gì, biết cô thức khuya, biết cô ngại nhận quan tâm. Và anh vẫn quan tâm, mỗi ngày, đều đặn, không ồn ào. Kiểu đàn ông mà Kiều hay nói: "Lấy được thì sướng cả đời."

Nhưng khi Phó Minh đặt ly cà phê xuống bàn, An không cảm thấy gì đó nới ra trong ngực.

Cô cảm thấy biết ơn. Ấm. Yên tâm.

Không phải thứ cô cảm thấy mười phút trước.

Khác nhau.

Cô biết. Cô biết từ lâu rồi. Nhưng hôm nay, lần đầu, cô thừa nhận nó rõ ràng trong đầu, không quanh co, không biện hộ: Phó Minh không phải người khiến tay mình run.

Cô quay về laptop. Đặt tay lên bàn phím.

Nhưng trong túi xách, chiếc khăn trắng có vết trà vàng, mùi gỗ đàn hương, nằm đó. Như một lời hẹn nhỏ mà không ai nói ra.

"Từ từ cũng được. Anh không vội."

Anh không nói về chiếc khăn.

An biết. Anh không nói về chiếc khăn.

Cô mở email. Gõ tiêu đề: "Timeline cập nhật, Krown VN Market." Tay vẫn bình thường. Ngón vẫn gõ đều.

Nhưng trên ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới đèn, và lần đầu tiên, An nhận ra: cô không xoay nhẫn. Tay cô không xoay nhẫn khi ngồi cạnh anh.

Vì tay cô không lo lắng.

Vì lần này, chỉ lần này, cô thấy bình yên.

Ch.12/25
2.249 từ