Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 118: Quyết định
Chương 118

Quyết định

Thứ Hai. Mười bảy tháng Hai. Chín giờ sáng.

NEXA, tầng mười tám, quận 1.

An gõ cửa phòng Vũ Thành. Ông ngồi sau bàn, mắt kính đặt trên tập tài liệu, tay cầm bút đỏ đang gạch gì đó. Nhìn thấy An, ông đặt bút xuống.

– An. Ngồi.

An ngồi xuống ghế đối diện. Lưng thẳng, tay đặt trên đùi, nhẫn trên ngón giữa hắt nhẹ ánh sáng từ cửa sổ.

– Em có quyết định rồi, An nói.

Vũ Thành nhìn cô. Không hỏi gì, chỉ chờ.

– Em nhận vị trí Creative Director tại NEXA. Và em từ chối Bangkok.

Vũ Thành im ba giây. Rồi nghiêng người ra sau, tay chắp trước ngực.

– Anh không bất ngờ. Nhưng anh muốn hỏi: tại sao?

An nghĩ cách nói. Không phải vì chưa biết câu trả lời, mà vì muốn nói đúng, kiểu nói mà Vũ Thành sẽ nghe được cả phần cô không nói.

– Vì em chọn ở đây. NEXA là nhà em. Bốn năm em xây team này, từ lúc chỉ có Kiều và em ngồi hai bàn trong phòng sáng tạo trống. Giờ có Trâm, có Phó Minh, có cả một team mà em tin. Rời đi lúc này, em được danh thiếp đẹp hơn, nhưng mất thứ mà em bỏ bốn năm ra xây.

Vũ Thành gật, chậm.

– Và vì Khải?

An nhìn Vũ Thành. Ông hỏi thẳng, kiểu ông, không vòng vo.

– Có một phần, An nói thật. Nhưng không phải phần chính. Khải cũng nhận vị trí ở Singapore. Anh ấy đi, em ở. Nếu em ở vì anh ấy, em sẽ đi Bangkok cùng lúc anh ấy đi Singapore, để công bằng. Nhưng em ở vì NEXA. Vì em tin em làm CD ở đây tốt hơn làm CD ở agency mà em chưa biết ai.

Vũ Thành nhìn An lâu. Mắt ông mềm, kiểu hiếm thấy, kiểu mắt mà An chỉ thấy hai lần: lần đầu khi ông nói căn nhà rất im, lần hai khi ông nói tốt lắm ở lễ trao giải.

– Tốt. Vũ Thành nói. Rồi thêm, nhẹ hơn: Anh vui vì em ở.

An cười.

– Anh vui kiểu sếp hay kiểu anh?

– Kiểu cả hai. Sếp vì NEXA giữ được người giỏi nhất. Anh vì không phải tìm người thay em.

An cười thật. Vũ Thành cũng cười, kiểu ông, môi cong nhẹ, mắt không đổi.

Ông mở tập tài liệu trên bàn, rút ra một tờ A4, đặt trước An.

– Đây là cấu trúc phòng sáng tạo mới. Khi em lên CD, team sẽ chia thành hai nhóm: một nhóm do Phó Minh dẫn, một nhóm do Trâm dẫn. Em chỉ đạo cả hai, báo cáo trực tiếp cho anh. Không qua bất kỳ ai khác.

An nhìn tờ giấy. Sơ đồ gọn, rõ ràng, kiểu Vũ Thành, không một ô thừa. Ông đã chuẩn bị từ trước khi cô vào phòng. Ông đã biết cô sẽ ở lại.

– Anh biết từ bao giờ? An hỏi.

– Từ lúc anh giới thiệu em với Ogilvy. Người muốn đi thì hỏi về lương, về vị trí, về cơ hội thăng tiến. Em hỏi team ở đây sẽ ra sao nếu em đi. Câu đó nói hết.

An im. Vũ Thành nhìn người đúng hơn cô tưởng. Luôn luôn.

– Thông báo chính thức tuần này. Anh sẽ gửi email toàn công ty thứ Tư.

– Dạ.

An đứng dậy. Đi đến cửa, quay lại.

– Anh Thành.

– Ừ.

– Cảm ơn anh đã giới thiệu em với Ogilvy. Dù em không nhận, nhưng việc anh giới thiệu có nghĩa là anh tin em đủ giỏi để đi. Và đó là lý do em muốn ở lại với anh.

Vũ Thành nhìn An ba giây. Rồi gật.

– Đi làm đi.

Mười giờ sáng. Cùng lúc. Krown Group, tầng hai mươi bảy.

Khải ngồi trong phòng Phúc. Cùng phòng họp bàn dài mười sáu ghế, nhưng lần này không có phong bì trắng trên bàn, chỉ có hai ly cà phê và một tập tài liệu mỏng.

– Tôi nhận Singapore, Khải nói.

Phúc gật, không bất ngờ.

– Nhưng tôi có ba điều kiện.

Phúc nghiêng đầu nhẹ, kiểu người nghe vì muốn nghe chứ không phải vì phải nghe.

– Một: tôi bay về Sài Gòn mỗi hai tuần cuối tuần. Krown chịu vé, hoặc tôi tự trả. Nhưng lịch đó không thay đổi.

– Hai: các cuộc họp nội bộ mà không cần tôi có mặt vật lý, tôi tham gia từ xa. Không cần ngồi trong phòng mười sáu ghế để nói ba câu.

– Ba: tôi bắt đầu từ tháng Tư, nhưng cần hai tuần chuẩn bị ở Sài Gòn trước khi đi. Bàn giao công việc tại đây cho người kế nhiệm.

Phúc nghe xong, uống cà phê, đặt ly xuống.

– Điều một: Krown chịu vé. Không vấn đề. Singapore gần, hai giờ, giá rẻ hơn một bữa tối với khách hàng.

– Điều hai: hợp lý. Tôi sẽ đề xuất CEO.

– Điều ba: được. Hai tuần đủ.

Phúc nhìn Khải, mắt bình thản.

– Lý do cá nhân nằm trong ba điều kiện đó?

Khải nhìn Phúc. Không tránh.

– Có. Tôi có người ở Sài Gòn. Và lần này tôi không giấu.

Phúc gật.

– Tốt. Người thẳng thắn thì dễ làm việc hơn người giấu. Anh Hưng đã dạy tôi điều đó.

Khải hiểu. Đặng Hưng giấu Brandwise, giấu xung đột lợi ích, giấu đến khi bể. Khải không muốn giấu nữa. Không giấu với CEO, không giấu với Phúc, không giấu với An.

Có thể đó là thứ quan trọng nhất mà Đặng Hưng dạy anh, dù ông không có ý dạy: sự thẳng thắn không phải yếu đuối, mà là cách duy nhất để không tự đào hố cho mình.

– Tôi sẽ gửi email CEO chiều nay. Thư chấp thuận chính thức gửi trong tuần.

Khải đứng dậy. Nhìn quanh phòng họp, bàn dài, mười sáu ghế, cửa kính nhìn ra thành phố. Anh nhớ lần đầu bước vào phòng này, tháng Năm năm ngoái, ngồi ghế số bốn và nghe Phúc trình bày kế hoạch cơ cấu lại Krown. Lúc đó anh là Giám đốc chiến lược mới, chưa quen ai ngoài Đặng Hưng, chưa biết rằng trong vòng một năm anh sẽ lật ngược mọi thứ ông Hưng xây.

Bây giờ, anh rời phòng này với một chức danh mới ở một thành phố khác, và người giới thiệu anh không phải Đặng Hưng mà là Phúc, người đã thay thế Đặng Hưng.

Khải bắt tay Phúc. Tay ông khô, chắc, kiểu người bắt tay mà nhìn vào mắt.

– Chúc anh may mắn ở Singapore, Phúc nói. Và chúc mối quan hệ cá nhân của anh cũng may mắn.

Khải cười nhẹ.

– Cảm ơn anh Phúc.

Trưa. Khải về phòng làm việc tầng hai mươi lăm.

Bơ nhỏ bơi vòng trong bể kính, xanh đậm, đuôi quạt đều. Khải ngồi xuống, nhìn Bơ.

– Bơ, Khải nói nhỏ. Anh nhận rồi.

Bơ húc nhẹ vào thành kính, quay đầu, bơi ngược lại.

– Mày phải ở lại với ai đó. Anh sẽ nhờ An giữ mày.

Khải cười. Nói chuyện với cá betta trong phòng làm việc lúc mười hai giờ trưa. Ba năm trước, anh sẽ thấy mình buồn cười. Bây giờ, anh thấy bình thường. Vì có những thứ mà anh chỉ nói được với Bơ trước khi nói được với người.

Anh lấy điện thoại, gọi An.

Cô bắt máy sau hai hồi chuông. Tiếng động văn phòng phía sau, bàn phím, giọng ai đó nói chuyện, tiếng máy in chạy.

– Anh?

– Em nói anh Thành chưa?

– Rồi. Em nhận CD. Từ chối Bangkok. Anh?

– Rồi. Anh nhận Singapore. Đàm phán xong ba điều kiện. Phúc đồng ý.

Im lặng hai giây trên điện thoại. Khải nghe An thở ra, nhẹ, kiểu thở mà người ta chỉ thở khi thứ gì đó nặng vừa rời khỏi ngực. Rồi cô cười, giọng nhẹ qua loa.

– Vậy là xong.

– Xong.

– Mình vừa quyết định tương lai trong một buổi sáng.

– Mình quyết định từ thứ Bảy. Sáng nay chỉ là nói ra.

– Anh biết không, lúc nãy em ra khỏi phòng anh Thành, Kiều chặn ở hành lang. Hỏi thế nào. Em nói em ở. Kiều ôm em giữa hành lang, bốn người đi ngang nhìn.

Khải cười.

– Kiều ôm kiểu gì?

– Kiểu nghẹt thở. Rồi nói biết mà, mày không bỏ tao đâu.

– Kiều đúng.

– Anh cũng đúng. Hôm ở Quán Lặng anh nói em biết câu trả lời rồi, em chỉ cần nói ra. Đúng. Em biết từ lúc đọc thư Bangkok lần thứ ba, lúc em buồn vì bắt đầu lại có nghĩa rời đi. Buồn vì rời đi, nghĩa là muốn ở.

An cười thêm. Khải nghe tiếng cười đó và nghĩ: đây là tiếng cười mà ba năm trước anh không nghe được, vì ba năm trước cô không cười kiểu này khi nói về tương lai. Ba năm trước, tương lai là thứ cô né, vì tương lai có nghĩa là phải chọn, và chọn có nghĩa là mất.

Bây giờ, cô cười.

– Anh, An nói.

– Ừ.

– Tối nay em nấu cơm. Anh đến nhé. Em muốn ăn mừng.

– Em nấu gì?

– Chưa biết. Nhưng em sẽ không cháy.

– Lạc quan quá.

– Lạc quan là tốt.

Khải cười, cúp máy. Nhìn Bơ nhỏ. Nhìn phòng làm việc tầng hai mươi lăm, nơi anh ngồi gần hai năm, nơi có bể cá, có cửa sổ nhìn ra Sài Gòn quận 2, có ghế xoay mà anh từng ngồi nhìn mưa và nghĩ về An.

Anh sẽ rời nơi này. Nhưng không phải mất nơi này.

Sáu giờ chiều. Căn hộ An, quận 3.

An nấu. Thịt kho trứng, theo công thức mẹ dạy, nước mắm nắp vàng, đường thắng đúng màu hổ phách. Rau muống xào tỏi, lần này giòn hơn vì cô đã học được cách vặn lửa lớn rồi xào nhanh, tay đảo liên tục không nghỉ. Canh bí đỏ nấu tôm, đơn giản, ngọt. Căn bếp nhỏ nóng, quạt hút chạy rì rì, mùi hành phi tỏa ra hành lang.

Cô vừa nấu vừa nghĩ về sáng nay. Về khuôn mặt Vũ Thành khi ông nói anh vui vì em ở. Về sơ đồ tổ chức mới ông đặt trước mặt cô, gọn ghẽ, sẵn sàng, như thể ông đã tin cô ở lại từ trước khi cô tự tin. Về cách ông nói: em hỏi team ở đây sẽ ra sao nếu em đi, câu đó nói hết. Vũ Thành đọc người giỏi hơn bất kỳ ai An từng gặp. Có lẽ đó là lý do ông làm CEO, và có lẽ đó là lý do cô muốn làm việc cho ông.

Khải đến lúc sáu giờ mười lăm. Mang hai ly trà ô long lạnh và một túi nhỏ.

– Gì đó? An hỏi, nhìn túi.

Khải mở túi. Bên trong là một lọ gia vị nhỏ, nắp gỗ, chữ viết tay trên nhãn: Muối tiêu xanh Phú Quốc.

– Mẹ gửi. Nói cho An nêm canh.

An nhìn lọ muối tiêu. Mẹ Khải gửi cho cô. Không phải cho Khải, cho cô. Kiểu mẹ gửi quà cho con dâu mà chưa phải con dâu, kiểu thương mà không nói, chỉ gửi.

– Cảm ơn bác, An nói nhỏ, dù bà không ở đây.

Bảy giờ rưỡi. Bàn ăn. Hai người.

Thịt kho vừa mặn, trứng nâu đều, rau muống giòn. An tự hào vì canh bí đỏ ngọt hơn lần trước, dù Khải nói lần trước cũng ngọt, em quên. An cười, nói anh nịnh.

Ăn xong, An rửa chén, Khải lau bàn. Bơ lớn bơi trong bể kính trên kệ bếp, đỏ rực dưới đèn led nhỏ. An nhìn Bơ lớn, nghĩ đến Bơ nhỏ trên tầng hai mươi lăm. Hai con cá, hai người, hai thành phố. Nhưng vẫn cùng một mối quan hệ, cùng một sợi dây mà hai năm qua cô và Khải đã buộc lại từ từ, nút thắt không chặt quá, không lỏng quá, vừa đủ để không tuột.

Hai người ngồi trên sofa, trà ô long, tivi mở nhưng không xem.

– Anh, An nói.

– Ừ.

– Anh đi tháng Tư. Còn sáu tuần.

– Ừ.

– Sáu tuần. Bốn mươi hai ngày. Em muốn mỗi ngày đều đáng nhớ.

Khải nhìn An.

– Không cần mỗi ngày đều đáng nhớ. Chỉ cần mỗi ngày đều thật.

An tựa đầu vào vai Khải. Tivi phát tin tức, giọng MC đều đều, tiếng xe dưới đường vọng lên qua cửa sổ.

– Anh, An nói nhỏ hơn.

– Ừ.

– Em tự hào vì anh nhận Singapore. Thật lòng. Không phải nói cho đẹp.

Khải đặt tay lên đỉnh đầu An, xoay nhẹ ngón tay trên tóc cô.

– Anh cũng tự hào vì em nhận CD. Và anh tự hào hơn vì em từ chối Bangkok.

– Sao từ chối mà tự hào?

– Vì từ chối cần nhiều dũng cảm hơn nhận. Em biết cơ hội đó tốt. Em vẫn chọn ở lại. Không phải vì sợ đi, mà vì biết ở đâu mình thuộc về.

An nghĩ: thuộc về. Hai chữ đó, ba năm trước, cô sẽ gắn với công việc. Em thuộc về NEXA, thuộc về bàn làm việc, thuộc về những đêm thức khuya sửa deck. Bây giờ, thuộc về rộng hơn: thuộc về NEXA, thuộc về Kiều, thuộc về mẹ, thuộc về Sài Gòn chiều thứ Hai mùi cơm nhà, thuộc về vai người đang ngồi cạnh cô.

– Anh, An nói.

– Ừ.

– Em yêu anh.

Khải im hai giây. Rồi nói, giọng trầm, chậm, kiểu Khải chỉ dùng khi thật sự muốn nói:

– Anh yêu em.

An cười vào vai Khải. Rồi nhắm mắt.

Mười giờ. Khải về.

Trước cửa, An đưa Khải một túi nhỏ.

– Gì đó?

– Bơ nhỏ.

Khải nhìn An.

– Ý em là em giữ Bơ nhỏ cho anh khi anh đi?

– Không. Ý em là anh mang Bơ nhỏ về penthouse. Khi anh đi Singapore, em giữ Bơ lớn. Bơ nhỏ anh mang theo.

Khải cười. Cười thật, kiểu nheo mắt, nếp nhăn đuôi mắt, môi cong lệch trái.

– Bơ nhỏ bể kính nhỏ bằng bàn tay. Anh xách lên máy bay?

– Mua bể mới ở Singapore. Bơ nhỏ cho vào túi nilon, bỏ hành lý ký gửi. Em đã tra rồi, cá betta sống được trong túi kín hai mươi bốn giờ nếu có đủ oxy. Hai giờ bay thì thừa.

– Em tra cả cái đó?

– Em tra từ hôm thứ Bảy. Lúc mình ngồi ở Quán Lặng, em đã nghĩ rồi.

Khải nhìn An. Cô nói em đã nghĩ rồi, nghĩa là ngay cả khi cô chưa nói ra quyết định, cô đã nghĩ đến chi tiết nhỏ nhất. Kiểu An, kiểu cô luôn luôn: lo cho người khác bằng hành động chứ không bằng lời.

– Em thực tế. Anh cần có gì đó sống cạnh anh. Anh quen rồi.

Khải nhìn An. Mắt anh sáng, kiểu sáng mà An chỉ thấy khi anh bị bất ngờ bởi thứ gì đó mà anh không nghĩ đến, thứ nhỏ, thứ ngây, thứ mà ba năm trước An không bao giờ nghĩ đến vì cô bận nghĩ thứ lớn.

– Cảm ơn, Khải nói.

– Cảm ơn gì?

– Cảm ơn vì nghĩ đến Bơ.

An cười, đẩy vai Khải nhẹ.

– Đi về đi. Khuya rồi.

Khải hôn trán An. Nhẹ, nhanh, ấm. Rồi bước vào thang máy.

An đứng ở hành lang, nhìn số tầng giảm: 12, 11, 10, rồi tắt. Cô quay vào nhà, đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa. Hành lang im, chỉ có tiếng máy lạnh chạy và tiếng Bơ lớn quẫy nhẹ trong bể kính.

Cô nhìn căn hộ. Sofa có hai vết lõm, một bên cô, một bên Khải. Ly trà ô long của anh vẫn còn nửa trên bàn. Chén đũa đã rửa sạch úp trên giá. Lọ muối tiêu xanh Phú Quốc đặt trên kệ gia vị, cạnh chai nước mắm nắp vàng và hũ đường.

Creative Director. Hai chữ mà cô mơ từ lúc hai mươi hai tuổi. Bây giờ, hai mươi tám, cô có rồi. Không phải ở Bangkok, không phải ở Ogilvy, mà ở NEXA, ở Sài Gòn, ở nhà.

Và anh ấy sẽ đi. Nhưng anh ấy sẽ về.

An nằm xuống giường. Vòng trầm, nhẫn, điện thoại. Ba thứ trên tay. Điện thoại rung.

Khải: "Về rồi. 25 phút. Kỷ lục."

An: "Vì anh muốn nhắn em nhanh hơn."

Khải: "Đúng."

An: "Ngủ ngon, người yêu. Ngày mai bắt đầu đếm ngược."

Khải: "Không đếm ngược. Đếm tiến. Từng ngày một."

An cười. Tắt đèn. Nhắm mắt.

Bốn mươi hai ngày nữa. Rồi anh sẽ đi. Rồi anh sẽ về. Rồi mỗi hai tuần anh sẽ bước ra cổng sân bay, và cô sẽ đứng đó, tay cầm ly americano, cười.

Nhưng hôm nay, cô nằm đây, trong căn hộ có mùi nước mắm và mùi canh bí đỏ, biết rằng mình vừa chọn. Chọn đúng.

Ngủ ngon. Không mơ.

Ch.118/120
2.919 từ