Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 109: Hai tuần
Chương 109

Hai tuần

Thứ Tư. Hai mươi bốn tháng Mười Hai. Đêm Giáng sinh.

Khải gọi An lúc chín giờ tối, từ sân bay Tân Sơn Nhất.

– Em, anh phải đi Bangkok. Hai tuần.

An đang ngồi trên sofa, chân cuộn, tay cầm cuốn tản văn Nguyễn Ngọc Tư mua ở chợ phiên. Cô dừng đọc.

– Hai tuần?

– Krown mở rộng sang Thái. CEO cần anh dẫn đoàn khảo sát đối tác và duyệt chiến lược thương hiệu cho thị trường mới. Bay đêm nay, về mùng bảy tháng Giêng.

Im lặng. An đếm: hai mươi bốn tháng Mười Hai đến bảy tháng Giêng là mười bốn ngày. Hai tuần. Giao thừa ở giữa.

Ba năm trước, Khải đi công tác hai tuần là chuyện bình thường. An không hỏi khi nào về, không nhắn khi anh đi, không gọi khi anh ở xa. Anh về, cô bảo "ừ, bận quá không nhắn." Rồi cả hai lại cuốn vào công việc, kiểu hai người sống chung nhà nhưng ở hai múi giờ khác nhau.

– Em.

– Ừ.

– Em ổn không?

An cười nhẹ qua điện thoại.

– Ổn. Anh đi cẩn thận.

– Lần này anh sẽ gọi em mỗi tối. Không phải vì sợ em giận. Mà vì anh muốn nghe giọng em.

An nắm chặt điện thoại. Câu đó giản dị, nhưng ba năm trước Khải không bao giờ nói kiểu này. Anh sẽ nói "anh gọi khi rảnh" hoặc không nói gì, rồi quên.

– Ừ. Em đợi.

Ngày thứ nhất. Hai mươi lăm tháng Mười Hai. Giáng sinh.

Khải nhắn lúc sáu giờ sáng, giờ Thái:

"Bangkok nóng hơn Sài Gòn. Giáng sinh vui, An."

An đọc lúc bảy giờ, cười. Nhắn lại:

"Giáng sinh vui. Anh ăn gì chưa?"

"Tom yum. Cay. Nhớ canh chua mẹ."

An cười lần nữa. "Nhớ canh chua mẹ." Không phải "nhớ em", mà nhớ canh chua mẹ, kiểu nhớ mà chỉ người đã thuộc về gia đình mới nhớ kiểu đó.

Tối, Khải gọi video. Anh ngồi trong phòng khách sạn, áo sơ mi trắng cổ mở, tóc hơi rối, mắt mệt. Sau lưng là cửa kính, đèn Bangkok nhấp nháy.

– Hôm nay họp gì?

– Gặp đối tác phân phối. Bảy người Thái, hai người Krown. Nói tiếng Anh cả ngày, mỏi miệng.

An nhìn Khải qua màn hình, và nhớ: hồi ở Úc, anh cũng hay kể chuyện công việc kiểu này, ngắn, gọn, không phàn nàn, chỉ kể. Nhưng ba năm trước, anh kể và An không nghe, vì cô đang soạn email khác. Giờ cô nghe, và thấy: anh mệt nhưng không than.

– Anh nghỉ sớm đi.

– Ừ. Ngủ ngon, An.

– Ngủ ngon, Khải.

Cúp máy. An nhìn màn hình tối, mỉm cười. Hai chữ "ngủ ngon" mà ba năm trước cô chưa bao giờ nói, vì tối nào cô cũng còn đang làm việc khi anh ngủ.

Ngày thứ ba. Hai mươi bảy tháng Mười Hai.

An ngồi văn phòng, xong bản báo cáo cuối năm, gửi cho Vũ Thành. Nhìn đồng hồ: năm giờ. Cô đóng laptop, mặc áo khoác, đi ra.

Bước xuống sảnh NEXA, trời chiều tháng Mười Hai, gió nhẹ, đường Nguyễn Du vắng vì gần Tết. An mua ly ô long sữa ở quán góc, rồi đi bộ về hướng căn hộ.

Điện thoại rung. Khải gửi ảnh: một quán cà phê nhỏ ở Chinatown Bangkok, tường gạch cũ, đèn vàng, ly cà phê đen trên bàn gỗ.

"Quán này giống quán Thảo Điền mình hay đi."

An nhìn ảnh, gật thầm. Đúng, giống. Tường gạch, kệ sách, đèn vàng ấm, quạt trần. Kiểu quán mà cả hai thích mà không cần bàn.

"Giống thật. Lần sau về mình đi lại."

"Ừ. Anh đặt bàn sẵn."

An cất điện thoại, đi tiếp. Mỉm cười. Cô nhận ra: hai ngày không gặp, nhưng cô biết Khải đang ở đâu, đang làm gì, đang nghĩ gì. Không phải vì anh báo cáo, mà vì anh chia sẻ. Khác nhau.

Ngày thứ năm. Hai mươi chín tháng Mười Hai.

An đi siêu thị một mình. Đẩy xe qua khu gia vị, dừng trước hàng nước mắm. Nhìn chai nhỏ, nhãn đơn giản, nắp vàng, loại mẹ Khải dùng, loại Khải chọn hôm ở Emart.

Cô lấy một chai, bỏ vào xe.

Về nhà, nấu thịt kho trứng. Một mình. Thắng đường phên, đợi chuyển màu cánh gián, không khuấy, kiểu Khải nói. Đổ nước mắm, khói bốc, mùi caramel lẫn mặn. Mùi bếp.

An nhắn Khải ảnh nồi thịt kho:

"Em nấu một mình. Không cháy."

Khải đáp sau một phút:

"Giỏi quá. Lần sau anh ăn với."

"Lần sau anh nấu. Em rửa chén."

"Deal."

An cười. Ngồi ăn cơm một mình, nồi thịt kho trên bàn, hai chén cơm (cô lấy thừa, như mẹ), và nghĩ: ba năm trước, ăn một mình là bình thường. Giờ ăn một mình vẫn được, nhưng cô biết sẽ có lần sau ăn cùng. Sự khác biệt không ở chén cơm, mà ở biết có người sẽ về.

Ngày thứ tám. Hai tháng Giêng.

Giao thừa đã qua. An đón giao thừa ở nhà mẹ, Bình Thạnh. Mẹ nấu bánh chưng, An gói không đẹp, méo, nhưng mẹ cười: "Cái nào con gói mẹ biết liền." Mười hai giờ, pháo hoa ở xa, mẹ con ngồi hiên, trà nóng.

Khải gọi video đúng giao thừa, từ Bangkok. Anh đứng trên ban công khách sạn, pháo hoa Thái Lan phía sau, áo khoác mỏng.

– Chúc mừng năm mới, An. Chúc mừng năm mới, mẹ.

Mẹ cười, vẫy tay qua màn hình:

– Năm mới mạnh khỏe, con.

An nhìn Khải qua điện thoại, pháo hoa hai nước cùng nổ, anh cười kiểu mắt cong, và cô nghĩ: giao thừa ba năm trước, cả hai ở Sài Gòn nhưng mỗi người một nơi. An ở văn phòng, Khải ở penthouse. Không ai gọi. Giờ anh ở Bangkok, cô ở Bình Thạnh, xa hơn ba năm trước, nhưng gần hơn.

Ngày thứ mười hai. Sáu tháng Giêng.

An ngồi ở quán cà phê Thảo Điền, một mình, bàn cạnh cửa sổ. Quán vắng, đầu năm. Cô mở laptop, xem lại bản trình bày cho quý mới, rồi đóng. Nhìn ra ngoài. Nắng tháng Giêng nhẹ, lá xanh, xe thưa.

Điện thoại rung. Khải gọi video, ban ngày, hiếm khi.

– Em đang ở quán mình à?

An nhìn xung quanh, cười.

– Sao anh biết?

– Anh thấy cái kệ sách phía sau em. Chỉ quán đó mới có kệ sách bằng gỗ thông kiểu đó.

An xoay camera cho Khải thấy quán. Anh nhìn, cười.

– Em ơi.

– Ừ.

– Anh nhớ em.

An dừng lại. Tay cầm điện thoại hơi run. Không phải vì bất ngờ, mà vì hai chữ "nhớ em" mà Khải nói, giản dị, không bi thương, không nặng nề, chỉ nhớ, kiểu nhớ bình thường, kiểu người ta nhớ nhà nhớ bếp nhớ mùi cà phê quen.

– Em cũng nhớ anh.

Ba chữ. An nói ra, nhẹ, không vấp, không ngượng. Ba chữ mà ba năm trước cô chưa bao giờ nói, vì An ngày xưa nghĩ: nhớ là yếu. Thừa nhận nhớ là thừa nhận mình cần ai đó. Và An ngày xưa không cho phép mình cần ai.

Giờ cô biết: nhớ không phải yếu. Nhớ là biết mình muốn ai ở đây.

Khải cười, mắt ấm qua màn hình.

– Ngày kia anh về.

– Ừ. Em đợi.

– Đợi ở quán mình hay ở nhà?

– Ở nhà. Em nấu cơm.

Khải cười.

– Không cháy chứ?

– Không hứa.

Cả hai cười. Cúp máy. An nhìn màn hình tối, rồi nhìn ra ngoài. Nắng tháng Giêng vàng nhẹ trên lá. Cô uống ngụm cà phê, và nghĩ: mười hai ngày không gặp. Không drama. Không giận. Không im lặng. Chỉ nhớ, và nói ra.

Đây là cách yêu mà cả hai đang học.

Ch.109/120
1.336 từ