Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 117: Nói thật về tương lai
Chương 117

Nói thật về tương lai

Thứ Bảy. Mười lăm tháng Hai. Hai giờ chiều.

Quán Lặng.

Hẻm nhỏ gần đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3. Cổng sắt xanh rỉ, cây bông giấy tím rủ qua mái hiên, bảng gỗ nhỏ khắc chữ Lặng bằng sơn trắng đã phai. Quán nằm lọt giữa hai căn nhà cũ, tường gạch trần, quạt trần quay chậm, bốn bàn gỗ teak, ghế mây.

An đến trước. Ngồi bàn trong cùng, cạnh cửa sổ nhìn ra sân sau có chậu lan và bể nước nhỏ. Cô gọi trà hoa cúc, chị Thảo mang ra, không hỏi. Chị nhìn An, cười nhẹ.

– Một mình hả con?

– Dạ. Có người đến sau.

Chị Thảo gật, quay vào bếp. An biết chị nhớ. Lần cuối cô đến đây với Khải là tháng Chín, khi Khải kể hết về Đặng Hưng, về Brandwise, về ba mươi hai trang phân tích. Lần đó, chị Thảo nói lâu quá mới thấy hai bạn lại ngồi đây. Bây giờ, năm tháng sau, lại đây.

An nhìn xuống tay. Vòng trầm trên cổ tay trái, nhẫn trên ngón giữa tay phải. Trong túi xách, phong bì xám Bangkok nằm gọn cạnh ví.

Cô đã đọc thư mời bốn lần trong bốn ngày. Mỗi lần đọc, cảm giác khác. Lần đầu, phấn khích, kiểu đứa trẻ vừa được khen giỏi. Lần hai, lo lắng, vì Bangkok là xa, là khác, là phải bắt đầu lại. Lần ba, buồn, vì bắt đầu lại có nghĩa rời đi. Lần tư, bình tĩnh, vì An hiểu: đây không phải quyết định của một mình cô.

Cửa mở. Khải bước vào.

Áo polo xanh navy, quần kaki, giày lười. Tóc hơi dài phía trước, mắt sáng nhưng có quầng nhẹ, kiểu người đã nghĩ nhiều trong mấy đêm. Tay cầm phong bì trắng Singapore.

Chị Thảo bước ra, nhìn Khải, cười.

– Ô long nóng?

– Dạ. Cảm ơn chị.

Khải ngồi xuống đối diện An. Đặt phong bì trắng lên bàn, cạnh ly trà hoa cúc của cô.

An mở túi, lấy phong bì xám ra, đặt cạnh.

Hai phong bì. Trắng và xám. Singapore và Bangkok. Trên bàn gỗ teak, giữa hai ly trà, dưới quạt trần quay chậm.

Im lặng một lúc. Không phải im lặng khó xử, mà im lặng của hai người đang thu thập ý nghĩ trước khi mở miệng. Kiểu im lặng mà Quán Lặng được đặt tên.

An nói trước.

– Em bắt đầu nhé.

Khải gật.

– Em nghĩ bốn ngày rồi. Đọc thư Bangkok nhiều lần. Nói chuyện với Kiều, với mẹ.

– Mẹ nói gì?

An cười nhẹ.

– Mẹ nói con thích thì đi, mẹ ở đây đâu có đi đâu. Rồi thêm nhưng nhớ dẫn thằng Khải ghé thăm mẹ trước khi đi.

Khải cười. Mẹ An luôn nói gọn, giấu thương bằng câu thực tế.

– Kiều nói gì?

– Kiều nói bà đi thì tao quản NEXA, bà ở thì tao cũng quản NEXA, khác gì đâu, bà quyết đi.

An dừng, nhìn Khải.

– Rồi Kiều nói thêm một câu. Nhưng lần này bà hỏi ổng. Đừng tự quyết rồi kêu trời.

Im lặng. Tiếng nước chảy từ bể nhỏ sân sau, tiếng quạt trần, tiếng xe máy ngoài hẻm.

– Em muốn nói thật, An nói, giọng chậm, mắt nhìn thẳng Khải. Bangkok là ước mơ. Từ lúc vào nghề, em muốn làm Creative Director ở một agency lớn, ở một thị trường rộng, nơi mà ý tưởng của mình có thể đi xa hơn Sài Gòn. Ogilvy là nơi đó. Bangkok là nơi đó.

Khải nghe. Không ngắt. Tay anh đặt trên bàn, lòng ngửa, nhưng chưa chạm tay An.

– Nhưng, An nói tiếp, rồi dừng. Nhưng em cũng muốn ở đây. NEXA là nhà em. Kiều, Trâm, anh Thành, tất cả. Bốn năm em xây từ con số không, từ lúc chỉ là nhân viên thiết kế đến giờ. Rời đi lúc này như bỏ mọi thứ mình vừa gặt.

An nhìn xuống phong bì xám.

– Và em muốn ở cạnh anh. Không phải vì anh bắt em ở. Mà vì em muốn. Vì hai tháng qua, mỗi buổi tối nấu cơm cùng anh, em thấy cuộc đời mình đầy đủ hơn bất kỳ giải thưởng nào.

Cô ngẩng lên, mắt sáng nhưng ướt ở viền.

– Nhưng em sợ nếu em ở lại vì anh, một ngày em sẽ tiếc. Và em sợ nếu em đi vì sự nghiệp, một ngày em sẽ mất anh. Lại.

Im lặng. Khải nhìn An. Mắt anh không lạnh, không lý trí, chỉ mềm, kiểu mắt mà anh hiếm khi cho ai thấy.

– Đến lượt anh, An nói.

Khải uống một ngụm trà ô long. Đặt ly xuống, xoay nhẹ trên đế gỗ.

– Anh cũng nghĩ bốn ngày. Không nói Hằng nhiều, vì lần này anh muốn tự nghĩ trước rồi mới hỏi.

An chờ.

– Singapore là vị trí anh từng từ chối ba năm trước. Lần đó, anh từ chối vì em. Nhưng anh không nói em. Anh nghĩ ở lại là đủ. Anh nghĩ hy sinh trong im lặng là yêu. Nhưng không phải. Im lặng hy sinh chỉ là tự gặm.

An nhớ. Anh từ chối Singapore mà không nói cô. Cô biết mãi đến tháng Sáu, khi Hằng kể ở Marina Bay. Lúc đó cô sốc, hỏi anh tại sao không nói, anh đáp vì em sẽ nói anh đi. Cô nhận ra: anh đúng. Cô sẽ nói anh đi, vì hồi đó, cô không nghĩ mình đủ quan trọng để ai từ chối một thứ lớn như vậy.

– Lần này, Khải nói tiếp, anh không muốn từ chối vì em. Và anh cũng không muốn nhận vì anh.

An nhíu mày nhẹ.

– Nghĩa là?

– Nghĩa là anh muốn quyết định này là của mình. Không phải của anh, không phải của em. Của hai người cùng nhau.

Khải nhìn hai phong bì trên bàn.

– Nếu chỉ có công việc, anh đã nhận Singapore ngay. Vị trí đó đúng năng lực, đúng hướng, và CEO tin anh. Nhưng anh không chỉ có công việc. Anh có em. Và lần này anh biết: có em không phải rào cản, mà là một phần trong bài toán.

Im lặng. An nhìn Khải, ngực ấm.

– Anh vừa nói gì ghê quá, An nói, giọng nhỏ.

Khải cười nhẹ.

– Anh nói thật.

– Em biết. Vì anh ít khi nói dài như vậy. Khi anh nói dài, là anh nghĩ nhiều.

Chị Thảo mang thêm trà. Đặt bình nhỏ giữa bàn, không nói, chỉ gật, rồi quay vào. Quán vắng, chỉ có một bàn nữa ở gần cửa, đôi bạn trẻ ngồi đọc sách, không nói chuyện.

An rót trà cho Khải, rồi cho mình. Hai ly trà nóng, hơi bay nhẹ trong ánh nắng xiên qua cửa sổ.

– Vậy mình tìm cách, An nói.

– Ừ.

– Anh, nếu anh nhận Singapore, anh đi bao lâu?

– Hợp đồng hai năm. Nhưng anh có thể đàm phán bay về mỗi hai tuần. Singapore gần, hai giờ bay. Và bây giờ họp qua cuộc gọi được hết.

An gật, chậm.

– Em, nếu em nhận Bangkok, em đi bao lâu?

– Hợp đồng một năm, có thể gia hạn. Bangkok xa hơn Singapore một chút, nhưng vẫn trong khu vực.

– Vậy nếu cả hai đều đi, Khải nói, giọng bình tĩnh, mình sẽ ở hai thành phố khác nhau. Singapore và Bangkok. Hai giờ bay giữa hai đầu.

An nhìn Khải. Anh nhìn lại.

– Xa, An nói.

– Xa. Nhưng không phải không thể.

An nghĩ. Cô nghĩ về ba năm trước, khi hai người ở cùng thành phố mà vẫn mất nhau. Khi cô ở NEXA đến mười giờ đêm và Khải ngồi trong penthouse chờ tin nhắn không đến. Khi gần mà xa hơn bất kỳ khoảng cách nào.

– Ba năm trước mình ở cùng Sài Gòn, An nói, chậm. Cùng thành phố. Ba mươi phút lái xe. Nhưng mình xa hơn hai giờ bay.

Khải im. Anh biết An đang nói đúng.

– Vì mình xa không phải vì khoảng cách. Mà vì mình không nói chuyện.

An gật.

– Nên lần này, An nói tiếp, nếu mình quyết xa nhau về khoảng cách, mình phải gần nhau bằng cách khác. Bằng cách nói. Bằng cách hỏi. Bằng cách không im khi khó.

Khải nhìn An. Mắt anh sáng, kiểu sáng khi nghe điều anh muốn nghe nhưng không dám tin.

– Em đang nói gì? Anh hỏi, giọng chậm.

An cười. Tay cô vươn ra, đặt lên tay Khải trên bàn.

– Em đang nói: em muốn cả hai. Sự nghiệp và anh. Em không muốn chọn một.

Khải nhìn tay An trên tay mình. Ngón cô nhỏ, ấm, nhẫn trên ngón giữa chạm vào da anh.

– Anh cũng vậy, Khải nói. Anh muốn cả hai.

– Vậy mình tìm cách.

Hai giờ bốn mươi lăm phút. Trà đã rót ba lần.

Họ nói. Nói thật, nói hết, nói kiểu mà ba năm trước không bao giờ nói. Không phải vì ba năm trước thiếu tình yêu, mà vì hồi đó, cả hai nghĩ yêu là đủ, không cần bàn.

An nói về NEXA. Về Vũ Thành đề nghị cô làm Creative Director, về sự tin tưởng đó. Về team mà cô xây, về Trâm mà cô dạy, về Kiều mà cô không thể tưởng tượng làm việc mà không có. Về việc NEXA là nhà, và rời nhà thì phải có lý do xứng đáng.

Khải nói về Krown. Về Singapore là bước tiến đúng cho sự nghiệp, về CEO tin anh, về Phúc ủng hộ. Về việc ba năm trước anh đã từ chối và câu hỏi đó theo anh đến giờ, rằng liệu anh ở lại vì đúng hay vì sợ.

An hỏi: anh có muốn đi không, nếu bỏ em ra?

Khải im năm giây. Rồi nói: Có. Anh muốn đi.

An không đau. Cô gật. Vì câu trả lời thật tốt hơn câu trả lời đẹp.

Khải hỏi: em có muốn đi Bangkok không, nếu bỏ anh ra?

An nghĩ ba giây. Rồi nói: Có. Nhưng em không muốn bỏ anh ra. Và em không muốn bỏ NEXA ra.

Khải gật.

– Vậy mình có ba lựa chọn, Khải nói, giọng bình tĩnh kiểu chiến lược gia, nhưng mắt mềm kiểu người yêu. Một: cả hai đi, mỗi người một nơi, giữ liên lạc, gặp khi có thể. Hai: anh đi, em ở, hoặc ngược lại. Ba: cả hai ở.

– Bốn, An thêm. Cả hai đi, cùng một nơi. Nhưng không có nơi nào cần cả hai.

Khải cười.

– Đúng. Không có lựa chọn bốn.

An uống trà. Đặt ly xuống.

– Em nghĩ nhiều lắm. Về Bangkok. Về Ogilvy. Nhưng em cũng nghĩ về mẹ. Về Kiều. Về Trâm vừa mới bắt đầu vững. Về anh Thành đã tin em đủ để đề nghị CD. Và em nghĩ: có những thứ không cần đi xa mới tìm được.

Khải nhìn An. Chờ.

– Em muốn ở lại, An nói. Ở NEXA. Nhận CD. Không phải vì sợ đi, mà vì em chọn ở.

Cô nhìn Khải.

– Và em muốn anh đi Singapore. Vì anh xứng đáng. Vì lần này, anh không cần từ chối vì em.

Im lặng. Khải nhìn An. Mắt anh chớp chậm, hàm siết nhẹ rồi buông, kiểu người đang nuốt một thứ gì đó nặng mà không phải đau.

– Em chắc không?

– Em chắc. Nhưng em có điều kiện.

Khải nhìn cô. An cười.

– Anh phải về mỗi hai tuần. Anh phải gọi em mỗi ngày. Và anh phải nói khi không ổn, thay vì im rồi bùng.

Khải cười, kiểu cười mà An yêu nhất, kiểu mắt nheo và đuôi mắt nhăn.

– Ba điều kiện.

– Ba. Giống ba luật cũ. Nhưng đơn giản hơn.

Ba luật cũ. Nói ra, đi cùng, không im. An nhớ đêm Khải viết ba luật đó trên giấy, đặt giữa bàn ăn, nói mình bắt đầu từ đây. Ba luật đó đã giữ họ qua tháng Mười, tháng Mười Một, tháng Mười Hai, qua Tết, qua giải thưởng, qua đến hôm nay.

– Anh đồng ý, Khải nói.

– Đồng ý kiểu anh hay đồng ý thật?

– Đồng ý thật. Anh sẽ về mỗi hai tuần. Anh sẽ gọi mỗi ngày. Và anh sẽ nói khi không ổn.

An gật. Mắt cô ướt, nhưng cười.

– Lần đầu tiên mình quyết cùng nhau, cô nói, giọng run nhẹ.

Khải đưa tay sang, nắm tay An. Ngón anh đan vào ngón cô, nhẫn trên ngón giữa nằm giữa hai bàn tay.

– Lần đầu tiên.

Ba giờ rưỡi. Nắng xiên vào quán, vàng ấm trên mặt bàn gỗ. Bình trà cạn. Hai phong bì vẫn nằm trên bàn, nhưng khác, nhẹ hơn, vì đã được mở ra và nói thành lời.

An tựa lưng vào ghế, nhìn Khải.

– Anh.

– Ừ.

– Em vui.

– Anh cũng vui.

– Không phải vui vì biết đáp án. Vui vì lần này mình tìm đáp án cùng nhau. Ba năm trước mình không có cái này. Mình có tình yêu nhưng không có cùng nhau.

Khải siết tay An nhẹ.

Chị Thảo bước ra, nhìn hai người, cười.

– Hai bạn uống thêm gì không?

– Dạ. Thêm một bình trà hoa cúc.

Chị Thảo gật, quay vào. An nhìn theo, rồi quay lại nhìn Khải.

– Quán Lặng, An nói nhỏ. Lần đầu mình đến đây, anh nhớ không?

– Nhớ. Năm đầu yêu. Em nói quán này lặng đúng kiểu em thích. Anh gọi ô long, em gọi cúc. Mình ngồi hai tiếng không nói gì, chỉ đọc sách cạnh nhau.

– Ừ. Hôm đó em nghĩ: đây là người mình muốn im lặng cùng.

An nhìn Khải.

– Rồi mình mất ba năm. Rồi quay lại. Lần trước ngồi đây, anh kể hết về Đặng Hưng. Hôm nay ngồi đây, mình nói về tương lai.

– Mỗi lần đến đây, mình nói một thứ khó hơn.

An cười.

– Lần sau đến đây, mình nói gì?

Khải nhìn An, mắt sáng.

– Lần sau, anh nói, có khi mình không cần nói gì. Chỉ ngồi, uống trà, đọc sách cạnh nhau. Như lần đầu.

An cười, kiểu cười mà mắt nheo, môi cong, kiểu cười mà Khải biết là cười hạnh phúc thật, không phải cười lịch sự hay cười giấu.

– Em thích.

Chị Thảo mang trà ra. Hai người uống. Im lặng. Nhưng im lặng bình yên, kiểu im lặng mà Quán Lặng được đặt tên.

Nắng dịu dần. Gió nhẹ thổi qua cửa sổ, lay nhẹ cành lan trên bệ. Tiếng nước chảy, tiếng quạt trần, tiếng hai người thở cạnh nhau.

An nghĩ: ba năm trước, im lặng giết mình. Hôm nay, im lặng chữa mình. Khác nhau chỉ một thứ: người ngồi cạnh có biết mình đang nghĩ gì không.

Bây giờ, biết.

Năm giờ chiều. Ra khỏi quán.

An và Khải đi bộ dọc hẻm, nắng chiều vàng trên tường gạch cũ. Tay nắm tay, hai phong bì trong túi, bước chậm.

– Anh, An nói.

– Ừ.

– Em sẽ nhớ anh.

– Em nói như anh đi rồi vậy.

– Chưa. Nhưng em nói trước. Vì lần trước em không nói, rồi anh đi thật, rồi em nhớ mà không dám gọi.

Khải dừng bước, quay nhìn An. Hẻm vắng, nắng chiều, bóng hai người ngả dài trên mặt đường.

– Lần này em gọi bất kỳ lúc nào, Khải nói. Ba giờ sáng cũng được. Hai giờ trưa cũng được. Giữa cuộc họp cũng được. Anh sẽ bắt máy.

An cười, bóp tay Khải.

– Giữa cuộc họp thì đừng.

– Thì anh sẽ nhắn lại trong hai phút.

Hai người cười. Đi tiếp. Ra đầu hẻm, Sài Gòn chiều thứ Bảy, xe cộ, người, tiếng ồn. Nhưng trong đầu An, chỉ có tiếng bước chân cạnh nhau, tiếng tay nắm tay, và tiếng hai người vừa quyết định tương lai mà không ai phải hy sinh tất cả.

Khải lái xe đưa An về. Trước cửa chung cư quận 3, anh dừng xe, quay sang nhìn cô.

– An.

– Ừ.

– Anh sẽ gọi Phúc thứ Hai. Nói anh nhận, nhưng đàm phán điều kiện bay về.

An gật.

– Em sẽ gọi anh Thành thứ Hai. Nói em nhận CD. Và từ chối Bangkok.

Khải nhìn An ba giây. Cô nói từ chối Bangkok bằng giọng bình thường, kiểu nói về bữa trưa hay thời tiết. Nhưng Khải biết: bên trong câu đó là một giấc mơ mà cô đặt xuống, không phải vì ai bắt, mà vì cô chọn giấc mơ khác.

– Em không tiếc? Anh hỏi, nhẹ.

An nghĩ ba giây. Thật.

– Có. Một chút. Nhưng tiếc không phải hối hận. Tiếc là biết thứ đó đẹp mà mình không chọn. Hối hận là chọn sai rồi ước quay lại. Em tiếc Bangkok, nhưng em không hối hận NEXA.

Cô nhìn Khải.

– Và em không hối hận anh.

Khải đưa tay, chạm vào má An nhẹ. An nghiêng đầu vào lòng bàn tay anh, nhắm mắt một giây.

– Ngủ ngon, Khải nói.

– Ngủ ngon, người yêu.

An mở cửa xe, bước ra, quay lại nhìn anh qua cửa kính. Cười. Rồi đi vào sảnh, không ngoái lại, vì không cần ngoái. Anh sẽ nhắn khi về đến nhà. Cô biết.

Mình sẽ xa nhau. Nhưng lần này, xa mà vẫn cùng nhau.

An bước vào thang máy, nhấn tầng mười hai. Điện thoại rung. Kiều nhắn:

"Sao rồi?"

An cười, gõ:

"Ổng đi Singapore. Tao ở. Tao nhận CD."

Ba giây. Kiều:

"TÁO BẠO. BÀ CHẮC CHƯA?"

An:

"Chắc. Lần này tao chắc."

Kiều:

"Thì tốt. Tao vẫn ở đây. Ai cũng vẫn ở đây."

An ôm điện thoại, cười vào thang máy trống. Cửa mở tầng mười hai. Cô bước ra, về nhà, mở cửa, đặt túi xuống, nằm trên sofa.

Phong bì xám Bangkok vẫn trong túi. Cô sẽ gửi email từ chối vào thứ Hai. Lịch sự, biết ơn, không tiếc lời.

Nhưng hôm nay, cô nằm đây, nhìn trần nhà, nghe tiếng Sài Gòn chiều thứ Bảy ngoài cửa sổ, và nghĩ: mình vừa chọn. Không phải chọn ai. Mà chọn cách sống.

Điện thoại rung. Khải:

"Về rồi. 27 phút."

An cười.

"Ngủ ngon, Khải. Thứ Hai mình bắt đầu."

Ch.117/120
3.115 từ