Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 30: Ranh giới
Chương 30

Ranh giới

Thứ Năm. NEXA. Mười một giờ đêm.

Deadline, pitch deck bổ sung cho Đặng Hưng, sáng mai chín giờ. Sáu mươi slide, ba concept film direction, budget forecast. Tầng 18 tối, chỉ một ô đèn sáng: bàn Hạ An.

Cô ngồi trước ba màn hình, laptop giữa, monitor phụ bên phải, iPad bên trái sketch storyboard. Tóc buộc lệch, kính gọng mỏng (chỉ đeo khi mỏi mắt), áo hoodie NEXA cũ. Ly cà phê thứ tư, nguội từ lâu, vòng cặn trên mép.

Kiều về lúc chín giờ, "Tao đi, bà đừng chết ở đây." Trâm về lúc mười. Phó Minh lúc mười rưỡi, đặt bánh mì trên bàn An trước khi đi: "Ăn đi, chiều tới giờ chưa ăn gì." An gật, chưa ăn.

Bây giờ, mười một giờ, chỉ còn An. Và, tiếng cửa mở.

An không ngẩng lên. Nghĩ: bảo vệ đi tuần.

Bước chân, gần. Dừng ở cửa phòng creative.

— Sáng mai deadline à?

An ngẩng. Khải, đứng cửa, áo sơ-mi trắng xắn tay, laptop bag vai. Mắt anh, quầng thâm nhẹ, nhưng tỉnh. Anh cũng chưa ngủ.

— Anh đến đây lúc mười một giờ đêm?

— Tôi có chìa khóa. Gia Hân cho, để lấy tài liệu khi cần. Đang lái ngang thấy đèn tầng 18 còn sáng. Đoán là em.

Đoán là em. Không phải "đoán là ai đó." Là em. Vì anh biết, cô là người thức muộn nhất. Luôn luôn.

— Em cần gì? Khải hỏi. Bước vào, không đợi mời. Đặt túi xuống ghế đối diện.

An nhìn anh. Nghĩ: nên nói "không cần" và để anh đi. Mười một giờ đêm. Hai người. Văn phòng trống. Đây không phải tình huống chuyên nghiệp.

Nhưng cô nói:

— Slide 42 đến 55. Budget forecast. Tôi không mạnh mảng đó.

Khải gật. Ngồi. Mở laptop. Bắt đầu.

· · ·

Mười hai giờ. Một giờ trôi, im lặng, chỉ tiếng gõ bàn phím. An làm creative deck, Khải xử lý số. Hai người, hai đầu bàn dài, không nói. Không cần nói. Kiểu im lặng của hai người biết cách làm việc cùng nhau từ lâu.

An dừng, đầu nặng, mắt nhức sau kính. Đặt tay lên cổ, xoa, nghiêng đầu sang phải. Cứng.

Khải nhìn lên. Một giây. Quay lại màn hình. Không nói.

Nhưng, năm phút sau, anh đứng dậy. Đi đến pantry. Quay lại, không phải cà phê. Một ly nước ấm. Đặt cạnh An:

— Cà phê lúc này sẽ khiến em mất ngủ khi về. Uống nước.

An nhìn ly. Nhìn anh. Trong ánh đèn bàn, gần, ấm, mặt anh rõ hơn bất kỳ lúc nào trong phòng meeting. Không có bàn họp lớn giữa. Không có Gia Hân, Kiều, Phó Minh. Chỉ một ly nước và khoảng cách nửa mét.

— Cảm ơn.

Khải gật. Quay lại chỗ. Tiếp tục.

· · ·

Một giờ sáng.

An lưu file. Đẩy ghế ra, mệt, lưng đau, mắt khô. Ngoài cửa sổ: Sài Gòn tối, ít đèn hơn, ít xe hơn, nhưng không bao giờ hẳn im.

— Xong. An nói. Budget forecast, anh xong chưa?

— Xong năm phút trước. Khải đáp. Không ngẩng lên, nhìn An gập laptop:

— Em nên nghỉ mười phút trước khi drive.

— Tôi đi Grab.

— Vậy càng nên nghỉ. Grab lúc này lâu.

An nhìn anh. Mệt, thật sự mệt. Không phải mệt cơ thể (cô quen thức khuya) mà mệt kiểu khác. Kiểu mệt vì giữ. Giữ khoảng cách. Giữ chuyên nghiệp. Giữ "tôi" thay vì "em." Giữ nửa mét thay vì bước sang bên kia bàn.

Cô gật. Gập tay lên bàn. Đặt đầu xuống, chỉ một phút, nghỉ mắt.

Im lặng. Đèn bàn ấm. Máy lạnh đã tắt từ lâu, phòng hơi ấm, không khí đứng.

An nhắm mắt. Nghĩ: mình sẽ không ngủ. Chỉ nhắm mắt.

· · ·

Không biết bao lâu. Có thể mười phút. Có thể hai mươi.

An tỉnh, vì lạnh. Vai lạnh. Nhưng... không. Vai ấm. Ấm hơn trước. Có gì đó, nhẹ, mềm, trên lưng cô.

Cô mở mắt. Chầm chậm.

Trên lưng, áo khoác. Không phải áo cô. Đen, linen mỏng, mùi, gỗ đàn hương. Mùi mà ba năm quen, ba tháng thiếu, hai tháng gặp lại mà chưa dám hít sâu.

Cô ngẩng đầu, chậm, cổ cứng. Nhìn sang.

Khải ngồi đối diện. Không còn làm việc, laptop đóng. Anh ngồi, lưng tựa ghế, mắt, mở, nhìn cô. Không nhìn đi khi cô tỉnh. Không giả vờ đang làm gì khác. Nhìn thẳng.

Và An hiểu: anh đã ngồi đó, nhìn cô ngủ, suốt thời gian cô nhắm mắt. Không đánh thức. Không đi. Chỉ ngồi, và đắp áo khoác khi cô co vai vì lạnh.

Như ngày xưa.

Giống y. Ba năm, mỗi lần cô ngủ gật trên bàn, anh đắp áo. Không nói. Không kể công. Buổi sáng cô tỉnh, áo trên vai, anh đã pha cà phê. Đó là cách anh yêu, im, cụ thể, bằng hành động. Không bao giờ nói "anh yêu em" nhiều, nhưng luôn có áo khi cô lạnh, luôn có nước khi cô quên uống, luôn có anh khi cô thức đêm.

Và cô, cô đã không thấy. Ba năm. Không thấy áo khoác là "anh yêu em." Không thấy cà phê pha sẵn là "anh ở đây." Không thấy, vì quá bận nhìn slide, nhìn deadline, nhìn mọi thứ trừ anh.

Bây giờ, tôi thấy.

An nhìn Khải. Mắt cô, sau kính gọng mỏng, ướt nhẹ. Không phải khóc. Là nhận ra. Muộn. Nhưng nhận ra.

— Anh không cần...

Cô nói. Nhỏ. Không biết kết câu thế nào, "không cần đắp áo?" "Không cần chờ?" "Không cần làm thế với người đã chia tay?"

Khải nhìn cô. Ba giây. Mắt anh, trong ánh đèn bàn, một giờ sáng, hai người giữa văn phòng trống, mắt anh không lạnh. Không chuyên nghiệp. Là mắt của người đàn ông nhìn phụ nữ mình yêu, vẫn yêu, ngủ gật trên bàn và không thể không đắp áo.

— Anh biết.

Hai chữ. Anh biết. Biết không cần. Biết không nên. Biết ranh giới đã vượt, vì áo khoác trên vai cô không phải công việc. Là anh. Là ba năm cũ. Là thứ mà phòng meeting và email và "Best regards" không chứa nổi.

Im lặng. Dài, nhưng không nặng. Nhẹ. Kiểu im lặng mà cả hai đều thở được.

An nhìn anh. Anh nhìn cô.

Và cô nghĩ: nếu mình nói "cảm ơn", sẽ giống cô đồng nghiệp nhận áo từ người quen. Nếu mình không nói gì, sẽ giống thừa nhận đây là gì.

Cô không nói gì.

Khải cũng không.

Rồi, anh nhìn xuống. Mở laptop lại. Gõ gì đó, có lẽ không gì, chỉ cần nhìn đi chỗ khác. Vì nếu nhìn thêm, cả hai đều biết, sẽ nói thứ không rút lại được.

An xoay ghế. Quay lại màn hình mình. Mở email, bàn tay hơi run. Gõ. Không biết gõ gì. Chỉ cần bận.

Bốn mươi phân. Khoảng cách bàn. Quay lại.

Nhưng cả hai đều biết: ranh giới đã nứt. Không vỡ, nứt. Kiểu nứt mà không thể trám lại bằng "chuyên nghiệp" hay "người cũ" hay "client." Kiểu nứt mà chỉ có hai lựa chọn: phá ra, hoặc giả vờ không thấy.

· · ·

Hai giờ sáng. Grab đến, An nhận notification.

Cô đứng dậy. Gập laptop vào ba lô. Nhìn áo khoác trên vai, vẫn đó. Cô... không trả. Cầm lấy, gấp nhẹ, đặt lên bàn, phía Khải.

Tay cô chạm vải, linen mỏng, ấm vì nhiệt cơ thể cô. Mùi đàn hương, giờ trộn thêm mùi cô. Hai mùi. Trên một áo.

— Em đi.

— Ừ. Cẩn thận.

Ừ. Không phải "chúc ngủ ngon." Là , nhẹ, thân, kiểu người gần nói với người gần.

An đi. Cửa mở. Bước ra hành lang tối.

Không quay lại. Nhưng biết: anh đang nhìn theo.

· · ·

Sáu giờ sáng.

An mở mắt, phòng mình, giường mình, chăn mình. Ánh sáng sớm lọt qua rèm, vàng nhạt, dịu. Cô không nhớ mình ngủ lúc nào. Chỉ nhớ: Grab, về, nằm, tối.

Và nhớ: mùi đàn hương. Trên vai. Suốt đường về.

Cô nằm thêm một phút. Nhìn trần nhà. Quạt trần quay chậm.

Ranh giới nứt rồi.

Cô biết. Anh biết. Cả hai đều biết, từ tối qua, khi áo khoác rơi lên vai cô mà không ai nói gì. Khi "anh biết" là tất cả anh nói. Khi im lặng giữa hai người không còn khó chịu mà là... đúng.

An ngồi dậy. Kéo chăn. Và, dừng.

Trên áo hoodie cô đang mặc, kiểu áo cô xù mà chỉ mặc ở nhà, có mùi. Nhẹ. Nhưng có.

Gỗ đàn hương.

Áo khoác anh phủ lên, và mùi đã chuyển sang áo cô. Qua vải, qua da, vào tóc.

An hít, sâu, chậm, nhắm mắt. Không vì thích mùi. Vì mùi đó là anh. Và anh, dù không ở đây, vẫn mang theo dấu vết. Trên áo cô. Trên vai cô. Trên mọi thứ anh chạm.

Ranh giới nứt rồi. Và lần này, mình không muốn trám.

Ch.30/30
1.444 từ