Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 35: Dinner
Chương 35

Dinner

Thứ Năm. Nhà hàng Nhật trên đường Nguyễn Huệ. Bảy giờ tối.

Client dinner, không phải tiệc lớn, chỉ bốn người: Vũ Thành, Hạ An phía NEXA; Khải, Gia Hân phía Krown. Bàn vuông, ghế bọc da, đèn vàng treo thấp. Menu omakase, đầu bếp chọn, khách ngồi, không cần quyết định gì.

An đến sớm mười phút, với Vũ Thành. Ông mặc vest xám, thoải mái kiểu người quen ăn tối với khách hàng lớn. An, đầm midi xanh đậm, tóc thả lệch vai, bông tai nhỏ. Không quá trang trọng, không quá xuề xòa, đúng mức. Cô chọn bộ này nửa tiếng (lâu hơn bình thường, và biết tại sao, dù không thừa nhận).

– Tối nay nhẹ nhàng thôi. Vũ Thành nói, kéo ghế. Không bàn công việc quá nhiều. Xây quan hệ.

An gật:

– Dạ.

Xây quan hệ. Với Đặng Hưng, hiểu. Với đại diện brand, hiểu. Nhưng đại diện brand tối nay là Khải. Và "quan hệ" giữa cô và anh đã quá xây rồi, ba năm dựng, năm tháng đổ, hai tháng đào lại từng mảnh.

Cửa mở. Khải và Gia Hân bước vào, cùng lúc (đi chung xe? đi riêng nhưng đến cùng giờ?). An không biết. Không hỏi. Nhưng hình ảnh hai người bước qua khung cửa, ánh đèn vàng hắt lên vai, cùng tone tối, vẫn khiến ngực cô siết nhẹ.

Bình thường. Đồng nghiệp đi ăn cùng khách.

Khải, áo sơ mi đen không cà vạt, quần tối, đồng hồ cơ. Giản dị hơn lúc ở trụ sở. Gia Hân, áo trắng, quần suông đen, tóc buộc thấp, son đỏ nhẹ. Đẹp, nhưng không lộng lẫy. Kiểu ăn mặc của người biết mình không phải nhân vật chính buổi tối.

Chào. Bắt tay. Ngồi.

Bàn vuông, Vũ Thành ngồi đối diện Khải. An ngồi đối diện Gia Hân. Nghĩa là: An và Khải cạnh nhau, khoảng nửa mét, góc bàn. Gần hơn An muốn. Xa hơn An cần.

Món đầu, sashimi cá hồi, gừng non, wasabi. Vũ Thành nâng ly sake:

– Chúc hợp tác tốt đẹp. Và chúc campaign ra mắt đúng hạn.

Cụng. Uống. Sake ấm, nhẹ.

Gia Hân hỏi Vũ Thành về ngày khởi nghiệp NEXA, ông kể, vui, kiểu đàn ông năm mươi lăm hào sảng sau ly rượu đầu. An nghe, nửa nghe, nửa nhận thức: Khải ngồi cạnh, xa nửa mét, mùi, không phải đàn hương nặng (anh thay nước hoa cho buổi tối, nhẹ hơn, gỗ trầm), nhưng vẫn anh. Vẫn mùi mà cô nhận ra ngay.

Khải im, nghe Vũ Thành, thỉnh thoảng gật, thỉnh thoảng cười nhẹ. Anh không nhìn An, nhưng An cảm được: anh biết cô ở đó. Biết khoảng cách. Biết mùi nước hoa cô (hoa trắng, nhẹ, cô dùng từ năm hai mươi hai, anh từng mua cho cô chai thứ ba khi chai thứ hai hết).

Gia Hân nói nhiều hơn An tối nay. Cô ấy kể chuyện event tuần trước, hỏi Vũ Thành về chiến lược mở rộng NEXA, bình luận về xu hướng truyền thông khu vực. Tự tin. Ăn ý với không gian. Và thỉnh thoảng, cô quay sang Khải:

– Anh Khải, anh nhớ số liệu reach tuần đó không?

Anh Khải. Thân mật. Tự nhiên. Kiểu gọi của người quen gọi hàng ngày, không phải "anh Khải" lạnh của cấp dưới, mà "anh Khải" ấm của ai đó ở gần.

An nhai. Cá hồi tan, béo, mát. Nhưng vị gì, không rõ nữa.

Khải đáp Gia Hân, ngắn, số liệu chính xác, không cười. Nhưng không lạnh. Bình thường, kiểu đồng nghiệp.

Anh trả lời cô ấy bình thường. Không thân. Không xa. Bình thường.

An tự nhủ. Lặp. Vì cần lặp để không nghĩ thêm.

Món thứ ba, tôm nướng muối, chanh, rau mầm.

Vũ Thành đã uống ba ly sake, giọng ông vui hơn, thoải hơn. Ông kể chuyện ngày xưa, thời chạy pitch bằng bìa cứng và overhead projector:

– Hồi đó nào có PowerPoint. Tay vẽ hết. Vẽ sai thì đổ mồ hôi.

Cười. Cả bàn cười, An cũng, nhẹ. Khải cũng, miệng cong, mắt dịu.

Và trong lúc cười, tay An vươn lấy nước. Cùng lúc, tay Khải vươn lấy chai sake. Hai tay gần, không chạm, nhưng gần. An rụt, nhanh, tự nhiên, kiểu phản xạ. Khải cũng dừng, một giây, rồi cầm chai bình thường.

Không ai thấy. Trừ Gia Hân, mắt cô nhìn xuống bàn đúng lúc đó, rồi nhìn lên, mặt không đổi.

Cô ấy thấy.

An biết. Và biết: Gia Hân thu thập. Mỗi chi tiết, mỗi rụt tay, mỗi tránh mắt, mỗi "tôi" thay vì "em", cô ấy đều thấy. Đều ghi. Như ngày xưa cô ghi vào sổ: "DK — NEXA — Lê Hạ An. Tìm hiểu."

Món thứ năm, tempura, trà xanh, gừng ngâm.

Vũ Thành hỏi Khải về kế hoạch khu vực, anh trả lời, ngắn gọn nhưng đủ. Gia Hân bổ sung data. Và đến lượt An.

Vũ Thành quay sang:

– An, em trình bày cho anh Khải nghe lịch quay chính thức tuần sau. Xem bên Krown có gì cần bổ sung.

An gật. Quay sang Khải, lần đầu buổi tối cô nhìn anh thẳng, vì công việc bắt buộc:

– Thứ Bảy tuần sau, warehouse quận 2. Quay từ sáu giờ sáng. Concept film 3, phân cảnh outdoor và indoor. Bên NEXA cần xác nhận: Krown có người duyệt hiện trường không?

Khải nhìn cô. Mắt dưới ánh đèn vàng, gần (nửa mét), rõ. Anh nhìn, không phải nhìn "chị An agency partner." Là nhìn An. Kiểu nhìn mà anh không kiểm soát được, kiểu mà ba năm yêu đã thành phản xạ.

– Có. Tôi sẽ có mặt.

An gật. Quay lại nhìn đĩa. Nhưng trong giây đó, cô nghe: anh nói "tôi sẽ có mặt." Không phải "bên Krown sẽ cử người." Là tôi. Anh đích thân.

Email chiều qua. "Tôi sẽ có mặt. Nếu em cần gì, nhắn tôi trước." Anh đã nói rồi, qua email. Và bây giờ lặp lại, trước mặt Vũ Thành, Gia Hân. Khẳng định.

– Tốt. Vũ Thành gật. Vậy là ổn.

Bàn tiếp tục. Sake thêm. Chuyện chuyển nhẹ hơn, cá nhân hơn.

Gia Hân hỏi An:

– Chị An bận lắm không cuối tuần? Sáu giờ sáng, sớm quá.

An nhìn cô, mặt bình thường:

– Quen rồi. Ngày quay luôn sớm.

– Em nể chị đó. Creative Director mà vẫn chạy hiện trường. Kiểu lão luyện.

Lão luyện. Khen, nhưng An nghe gì đó trong giọng. Không mỉa. Nhưng... nhắc. Nhắc An là người bận, người chạy hiện trường, người sáu giờ sáng. Không phải người ngồi phòng kính, bảy giờ chiều đi ăn nhà hàng Nhật cùng Khải.

An mỉm cười:

– Cảm ơn em.

Ngắn. Không đấu. Vì An biết: đấu với Gia Hân, thua. Cô gái đó sắc, nhanh, và đang ở vị trí gần. An xa hơn. Nhưng sâu hơn. Và sâu, không cần chứng minh bằng lời.

Chín giờ. Bàn gần xong, tráng miệng (mochi matcha, trà nóng).

Vũ Thành gọi thêm sake, cho ông. An uống trà. Khải, whisky nhỏ. Gia Hân, nước.

Và lúc Vũ Thành kể chuyện gì đó về thời kỳ đầu làm quảng cáo, tay ông chỉ sang An:

– Con bé này giống tôi ngày xưa. Cứ nghĩ công việc là tất cả. Đến khi quay lại, thì người ta đã đi.

An cứng. Mắt cô nhìn ông. Vũ Thành nói nhẹ, kiểu say nhẹ nói thật, nhưng không ác ý. Chỉ là ông thấy. Ông biết.

Khải, bên cạnh An, im. Nhưng An cảm: vai anh hơi cứng. Anh cũng nghe. Cũng hiểu ông nói về ai.

– Anh Thành nói quá. An cười. Nhẹ, chuyên nghiệp. Em chỉ cố gắng thôi.

– Cố gắng thì ai chẳng cố gắng. Vũ Thành uống sake. Vấn đề là, cố gắng mà không mất gì.

Im. Bàn im, ba giây. Gia Hân nhấp nước. Khải nhìn ly whisky.

Rồi Khải nói. Nhẹ. Giọng thấp, kiểu nói cho cả bàn nhưng với An:

– Không ai cố gắng mà không mất gì. Quan trọng là, biết lúc nào nên dừng lại.

An không quay sang. Nhưng mắt cô, dưới ánh đèn, hơi ướt. Nhanh. Chớp. Hết.

Vũ Thành cười:

– Ông trẻ này hiểu đời. Được. Uống tiếp.

Cụng. Bàn vui lại, nhưng An biết, dưới lớp vui, thứ gì đó vừa được nói. Không trực tiếp. Nhưng đủ.

Chín giờ rưỡi. Ra về.

Bốn người đứng trước cửa nhà hàng, đường Nguyễn Huệ, đèn đêm, người đi bộ. Vũ Thành gọi Grab, say nhẹ, vẫy, "cảm ơn mọi người, về nhé."

Còn ba người.

Gia Hân cầm điện thoại, bấm app:

– Em đã gọi xe. Anh Khải, anh về cùng hướng không?

Khải nhìn Gia Hân. Rồi nhìn An. Nhanh, nhưng An bắt được.

– Không. Tôi lái xe đến. Để ở bãi phía sau.

Gia Hân gật:

– Dạ. Vậy em về trước. Chào chị An.

– Chào em. An đáp. Nhẹ.

Gia Hân đi, dọc lề, áo trắng dưới đèn, gót nhẹ trên gạch. An nhìn theo, một giây. Rồi quay lại.

Và còn hai người. An và Khải. Trước nhà hàng, chín giờ rưỡi, đường Nguyễn Huệ.

Im. Ba giây. Bốn.

– Em về bằng gì? Khải hỏi. Nhẹ, giọng khác hẳn trong bữa ăn. Không "tôi." Là anh-em. Kiểu chỉ xuất hiện khi không có ai nghe.

An nhìn anh. Dưới đèn đường, mặt anh rõ, gần hơn khi ngồi cạnh bàn (vì giờ không có mặt bàn giữa). Mắt anh tối, sâu, nhìn cô. Kiểu nhìn không giấu.

– Grab. Đang gọi.

– Để anh đưa. Xe ở phía sau.

An dừng. Ngón tay trên màn hình điện thoại, chưa bấm xác nhận. Nhìn anh.

Nếu mình lên xe anh, đó là gì?

Đi nhờ. Bình thường. Cùng hướng. Chuyên nghiệp.

Hay gì khác?

– Cảm ơn. Nhưng em gọi rồi.

An nói. Nhẹ. Cô chưa gọi (app vẫn ở màn hình chọn điểm đón). Nhưng nói "gọi rồi", vì nếu lên xe anh, đêm nay, sau bữa ăn với Gia Hân và Vũ Thành, sau sake và "biết lúc nào nên dừng lại", cô sẽ nói. Sẽ nói thứ mà chưa sẵn sàng nói. Và An, An cần sẵn sàng trước khi nói.

Khải nhìn cô. Ba giây. Mắt anh hiểu. Không ép:

– Ừ. Cẩn thận.

Ừ. Lại "ừ", kiểu anh dùng ở NEXA đêm thức khuya. Nhẹ, thân, riêng.

An cầm điện thoại, bấm gọi Grab thật. Xe ba phút.

Khải đứng, không đi. Đợi.

– Anh không cần đợi. Em có xe rồi.

– Biết. Nhưng anh đợi.

Im. An nhìn đường, xe chạy, đèn, người. Khải đứng cạnh, một mét, không gần hơn, không xa hơn. Đúng khoảng cách của người không phải ai của ai, nhưng không đi được.

Grab đến. An mở cửa:

– Cảm ơn. Về cẩn thận.

Khải gật. Và khi cô cúi xuống ngồi vào xe, anh nói. Nhẹ. Gần như thì thầm:

– An.

Cô ngẩng. Nhìn anh, đứng ngoài xe, ánh đèn sau lưng, mặt nửa sáng nửa tối.

– Proposal tốt. Và, em ổn không?

Em ổn không. Ba chữ. Hỏi thật, không phải hỏi xã giao. Hỏi vì cả tối cô không nhìn anh. Hỏi vì anh biết cô đã thấy ảnh, đã nghe tin đồn, đã lùi. Và anh hỏi, vì muốn cô biết: anh thấy cô lùi.

An nhìn anh. Hai giây. Và lần đầu tiên tối nay, cô cười. Thật. Không lớn, không sáng, nhưng thật:

– Ổn. Cảm ơn anh.

Đóng cửa xe. Grab chạy.

An ngồi, ghế sau, đầu tựa kính. Sài Gòn chạy ngược, đèn, cây, biển hiệu. Mùi xe mới. Nhạc im.

"Em ổn không?"

Ba chữ. Nhưng sau cả tối, sau Gia Hân "anh Khải" thân mật, sau tay gần chạm, sau Vũ Thành "người ta đã đi," sau "biết lúc nào nên dừng lại", ba chữ đó nói nhiều hơn mọi thứ anh không nói cả bữa ăn.

Anh biết mình đang đau. Và anh hỏi, vì anh quan tâm.

An nhắm mắt. Ngực ấm. Nhẹ. Kiểu ấm sau khi đông cứng rất lâu rồi có gì đó tan.

Mình ổn. Bây giờ, ổn hơn trước khi anh hỏi.

Xe chạy. Về nhà. Và đêm nay, An biết, cô sẽ không Google tên Gia Hân. Vì anh hỏi "em ổn không" bằng giọng mà anh chỉ dùng khi không có ai nghe. Và đó, đó là đủ. Chưa phải tất cả. Nhưng đủ, cho đêm nay.

Ch.35/120
1.989 từ