Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 94: Đặng Hưng
Chương 94

Đặng Hưng

Thứ Sáu. Hai mươi sáu tháng Chín. Năm giờ bốn mươi lăm chiều.

Tầng hai mươi lăm gần trống. Khải đang đóng máy tính thì điện thoại rung. Tin nhắn từ số nội bộ Đặng Hưng: Quán cà phê tầng trệt. 6 giờ. Nếu anh rảnh.

Khải gõ: Tôi sẽ xuống.

Đặng Hưng ngồi ở bàn góc trong cùng, lưng tựa tường. Kính bạc, áo sơ mi trắng không cà vạt, tay áo xắn lên khuỷu. Lần đầu Khải thấy ông ăn mặc như vậy trong tòa nhà.

— Tôi không gọi anh xuống để tranh luận. Tôi gọi vì muốn nói vài điều trước khi chúng ta không còn lý do ngồi cùng bàn.

Đặng Hưng kể: mười hai năm ở Krown. CFO thứ hai. Xây phòng tài chính từ ba người lên bốn mươi hai. Đưa công ty qua hai đợt huy động vốn.

— Tôi nói điều này không phải để biện minh. Mà để anh hiểu: khi tôi nhìn chiến dịch thương hiệu, tôi nhìn thấy ngân sách. Tôi nhìn thấy con số cổ đông hỏi mỗi quý. Và khi con số không đến, tôi tìm cách để nó đến.

— Tôi không đồng ý cách anh thực hiện. Thay đổi hợp đồng không qua phụ lục. Cam kết chỉ tiêu không qua ban điều hành.

— Brandwise là sai lầm. Tôi thừa nhận. Nhưng không phải sai lầm vì tham. Tôi quen CEO Brandwise mười lăm năm trước, anh ta giỏi. Tôi không lấy gì từ vụ đó.

— Nhưng quy trình vẫn sai.

— Quy trình sai. Đúng. Và tôi chịu trách nhiệm.

Đặng Hưng nhìn Khải, giọng trầm hơn.

— Điều tôi không hiểu nhất là anh nói trước mặt CEO rằng anh làm điều đó vì cô ấy. Anh có ba mươi hai trang dữ liệu cứng. Anh thắng bằng logic, bằng bằng chứng. Anh không cần thừa nhận lý do cá nhân.

— Vì CEO hỏi tôi có quan hệ cá nhân. Tôi không muốn thắng bằng cách giấu một nửa sự thật.

Đặng Hưng nhìn Khải. Lắc đầu nhẹ.

— Anh giống vợ tôi. Bà ấy cũng không biết giấu. Mười năm trước bà nói: anh giấu nhiều quá. Một ngày nào đó anh sẽ quên mình đang giấu cái gì. Tôi nghĩ bà nói về gia đình. Hóa ra bà nói về tôi.

— Tôi không muốn anh rời đi kiểu này.

Đặng Hưng cười. Lần đầu Khải thấy ông cười.

— Anh Khải. Tôi không rời đi. Tôi chuyển chỗ ngồi. Krown vẫn là nhà tôi. Mười hai năm không phải thứ một cuộc kiểm toán xóa được.

Ông đứng dậy, trả tiền cả hai ly.

— Lần cuối tôi trả cho anh với tư cách sếp cũ.

Khải nhìn theo bóng ông khuất sau cột đá. Một người đàn ông bốn mươi tám tuổi vừa mất quyền lực lớn nhất sự nghiệp, và ông không gục. Không oán. Chỉ đứng dậy đi.

Anh lấy điện thoại. Không có tin nhắn mới. An không nhắn, vì họ đang trong hai tuần Phúc quản liên lạc. Nhưng Khải biết: cô đang ở NEXA, đang soạn tài liệu chiến dịch giai đoạn ba, và lần đầu tiên từ khi chia tay, anh biết rằng im lặng giữa họ không phải vì sợ hay giận. Im lặng vì tin nhau đủ để không cần nói mỗi ngày.

Ch.94/120
544 từ