Nhẫn
Thứ Sáu. Penthouse quận 7. Tám giờ tối.
Khải về từ Hà Nội lúc năm giờ chiều, đến thẳng văn phòng Krown xử lý vài việc tồn đọng, rồi về nhà. Bơ bơi quanh bể, vẫy đuôi khi thấy anh mở cửa. Anh rắc thức ăn, nhìn con cá đớp từng hạt nhỏ dưới ánh đèn.
– Anh về rồi, Bơ.
Con cá không quan tâm ai về. Nó chỉ đớp thức ăn rồi bơi qua góc kia, đuôi phơi xanh đậm dưới đèn LED.
Khải tắm, thay đồ nhà, mở tủ lạnh lấy nước. Penthouse yên. Sài Gòn dưới kia sáng đèn, tiếng xe lẫn tiếng nhạc từ quán bar rooftop tầng 25. Nhưng trong này, chỉ có tiếng máy lọc nước trong bể cá và tiếng tủ lạnh ù đều.
Im.
Kiểu im mà Vũ Thành nói: "Căn nhà rất im."
Khải không muốn nghĩ đến câu đó. Nhưng câu đó không hỏi ý kiến anh trước khi xuất hiện.
Anh ngồi xuống sofa. Mở laptop, check email, trả lời vài cái. Email An không có trong hộp thư ngày hôm nay. Cô liên hệ Gia Hân trực tiếp khi anh đi, như anh dặn. Không gọi. Không nhắn. Không tìm lý do liên lạc.
Cô đang giữ khoảng cách. Đúng như mình muốn.
Hay đúng như mình nói mình muốn.
Khải đóng laptop. Đứng dậy. Đi về phía phòng ngủ.
Trước khi vào phòng, anh dừng lại ở ngăn kéo bên trái tủ gỗ. Ngăn kéo thứ ba, phía dưới, bên phải cái hộp đựng đồng hồ cũ. Anh biết nó ở đó. Biết chính xác vị trí, kiểu người sống cùng một vật quá lâu: không cần tìm, tay tự đến.
Hộp nhung đen. Nhỏ. Vừa lòng bàn tay.
Anh lấy ra. Không mở. Cầm. Ngồi xuống mép giường.
Lần cuối mình mở là khi nào?
Tháng đầu tiên sau chia tay, anh mở mỗi tối. Nhìn. Đóng lại. Kiểu người tự tra tấn mình bằng cách nhìn thứ mình đã mất.
Tháng thứ hai, anh cất sâu hơn. Từ ngăn kéo đầu giường chuyển sang ngăn kéo tủ gỗ. Xa hơn. Như thể khoảng cách vật lý sẽ tạo khoảng cách cảm xúc.
Tháng thứ ba, anh không mở. Nhưng biết nó ở đó. Biết chính xác. Và đôi khi, đi ngang tủ, tay anh sẽ chạm nhẹ vào mặt gỗ, kiểu chào.
Bây giờ, tháng thứ sáu (ba tháng trước khi gặp lại, ba tháng sau khi gặp lại), anh mở.
Nắp hộp bật nhẹ. Bên trong, lót nhung trắng, là chiếc nhẫn.
Vàng trắng. Đá xanh biển nhỏ, hình giọt nước. Mặt thấp, không nhô, vì anh biết cô gõ phím cả ngày và sẽ khó chịu nếu nhẫn vướng. Bên trong khắc hai chữ: A.K. Không phải tên viết tắt của riêng ai. Là cả hai.
Anh nhìn nhẫn. Lâu.
Mình đặt nhẫn này bốn tháng trước khi chia tay. Đi tiệm bốn lần. Lần đầu xem mẫu. Lần hai chọn đá. Lần ba phác bản vẽ. Lần tư nhận hàng.
Bốn tháng. Trong bốn tháng đó, cô hủy hẹn sáu lần. Mình không nói gì. Vì mình nghĩ: khi cô đeo nhẫn này, tất cả sẽ khác.
Nhưng cô không bao giờ được đeo.
Chuông cửa reo.
Khải giật nhẹ. Nhìn camera: Thanh Hằng, tay cầm túi giấy, mặt kiểu "tao biết mày ở nhà nên đừng giả không nghe."
Anh cất nhẫn vào hộp, đặt lên bàn đầu giường (không cất lại ngăn kéo), rồi ra mở cửa.
– Mày ở Hà Nội hai ngày không nhắn tin cho ai. Hằng đặt túi bánh lên bàn. Về không gọi ai. Ngồi nhà một mình với con cá. Tao phải đến kiểm tra mày sống hay chết.
– Tao sống.
– Mày gọi cái này là sống? Hằng nhìn quanh penthouse. Đèn tắt, laptop trên sofa, bể cá sáng, không TV, không nhạc, không dấu hiệu con người ngoài đôi dép ở cửa.
Khải không trả lời. Đi lấy hai ly nước, đặt lên bàn.
Hằng ngồi. Lấy bánh ra: croissant từ tiệm quen ở Thảo Điền, kiểu tiệm Pháp nhỏ mà hai người hay ghé từ thời du học về.
– Ăn. Rồi nói.
Khải nhìn Hằng. Biết không có cách nào tránh. Cắn một miếng croissant, bơ tan trên lưỡi, giòn.
– Tao thấy hộp nhẫn trên bàn đầu giường. Hằng nói, không vòng vo.
Khải dừng nhai. Nhìn Hằng.
– Mày vừa mở xem.
Không phải câu hỏi.
– Ừ.
Hằng nhìn anh. Mắt cô không mỉa, không thương hại. Kiểu nhìn thẳng, kiểu bạn thân mười năm.
– Mày vẫn giữ.
– Bỏ không được.
– Vì mày vẫn yêu.
Khải đặt croissant xuống. Nhìn ly nước:
– Yêu mà không biết cách thì giữ cũng bằng thừa.
Hằng im một lúc. Rồi:
– Mày nói câu đó hay lắm. Nhưng bullshit.
Khải ngẩng.
– Mày không giữ vì bằng thừa. Hằng nói. Mày giữ vì mày vẫn hy vọng. Vì trong đầu mày, mày vẫn thấy cảnh cô ấy đeo nhẫn này, ngồi gõ phím, và nhìn xuống tay mình mỉm cười. Mày thấy cảnh đó mỗi tối. Đúng không?
Im. Lâu.
Khải không trả lời. Vì Hằng đúng. Vì anh không muốn thừa nhận mình vẫn hy vọng, vì hy vọng nghĩa là có thể thất vọng, và anh đã thất vọng đủ rồi.
– Con bé biết hết rồi. Hằng nói. Nó biết nhẫn, biết đêm đó, biết mày khóc. Nó tìm tao. Tìm tiệm nhẫn. Tìm mọi thứ. Và nó nói với mày: "em sẽ chứng minh."
– Tao biết.
– Vậy mày sẽ làm gì?
Khải nhìn Hằng:
– Tao không biết.
Hằng thở. Ngả lưng vào sofa:
– Khải. Tao nói thật. Mày sợ. Tao hiểu. Mày sợ tin con bé rồi lại bị bỏ ở bàn ăn với nến tắt lần nữa. Nhưng mày không thể giữ nhẫn trong ngăn kéo cả đời rồi nói "yêu mà không biết cách thì bằng thừa." Hoặc mày cất nhẫn đi thật, xóa tên nó, bán penthouse, chuyển đi. Hoặc mày cho nó cơ hội chứng minh. Ở giữa là hèn.
Ở giữa là hèn.
Câu đó đâm thẳng. Khải nhìn Hằng, và biết: cô đúng. Giống An đúng khi nói "anh cho em quyền chọn rồi trách em chọn sai." Giống cô đúng khi nói "anh sợ nếu nói ra thì em sẽ ở lại vì tội." Mọi người xung quanh anh đều đúng. Và anh đều biết. Nhưng biết không có nghĩa là dám.
– Hằng.
– Hm.
– Mày nghĩ nó sẽ khác không?
Hằng nhìn anh. Nghĩ. Rồi:
– Tao không biết. Tao không phải An. Nhưng tao biết thế này: con bé đã khóc trước mặt tao. Hai lần. Lần đầu khóc vì biết. Lần hai khóc vì hiểu. Và con bé không chạy. Nó ở đó. Nó nghe hết. Rồi đi tìm mày.
Im.
– Và mày, Hằng nói, nhẹ hơn, mày giữ nhẫn sáu tháng. Gọi mẹ nó mỗi tháng. Gửi trái cây. Nuôi con cá tên Bơ. Mày không phải người "đã buông." Mày là người đang chờ. Chờ ai đó quay lại. Và người đó đang quay lại.
Khải nhắm mắt. Hàm cứng. Tay nắm thành nắm bên đùi.
Mình chờ. Sáu tháng. Chờ cô quay lại.
Và cô đang quay.
Nhưng mình sợ.
– Tao sẽ không bỏ nhẫn. Khải nói. Nhưng tao cũng chưa tặng. Chưa.
Hằng gật:
– Chưa thì chưa. Nhưng đừng cất sâu nữa.
Khải nhìn hướng phòng ngủ. Hộp nhẫn trên bàn đầu giường, nắp đã đóng, nhưng không cất vào ngăn kéo.
Không cất sâu. Để trên mặt bàn. Để mỗi tối nhìn thấy.
Không phải để tự tra tấn. Mà để nhớ: mình vẫn muốn tặng.
– Ăn hết croissant đi. Hằng nói. Rồi tao về. Con tao chắc đang kêu.
Khải ăn. Chậm. Bơ giòn tan, giống mùi vị hai người hay chia nhau ở Melbourne mười năm trước, khi cuộc sống đơn giản hơn, khi yêu hay không yêu chưa phải câu hỏi khó nhất đời.
Hằng đi. Cửa đóng. Penthouse lại im.
Khải đứng dậy. Đi về phòng ngủ. Nhìn hộp nhẫn trên bàn đầu giường.
Không cất.
Tắt đèn. Nằm xuống. Nhìn trần nhà. Bóng tối mềm, tiếng Bơ vẫy nước ngoài phòng khách, xa, đều, như tiếng đồng hồ nhỏ.
Thứ Hai. Họp với An. Lần đầu gặp lại sau khi nói hết.
Mình sẽ không dùng "tôi" nữa.
Nhưng cũng chưa dùng "em."
Mình sẽ nhìn cô. Và xem cô chứng minh gì.