Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 106: Siêu thị
Chương 106

Siêu thị

Thứ Bảy. Mười ba tháng Mười Hai. Ba giờ chiều.

Khải đỗ xe ở tầng hầm siêu thị Emart, quận 7. An ngồi ghế phụ, tóc xổ, áo khoác jean, đang lướt điện thoại tìm công thức.

– Em nấu gì?

– Canh bí đỏ. Thịt kho trứng. Rau xào.

– Giống lần trước.

– Vì em chỉ biết ba món.

Khải cười. An cất điện thoại, mở cửa xe. Hai người đi vào siêu thị, cạnh nhau, khoảng cách vừa đủ để khuỷu tay thỉnh thoảng chạm.

Ba năm trước, An và Khải chưa bao giờ đi siêu thị cùng nhau. Cuối tuần nào cũng có việc, mỗi người một cuộc họp, một bản trình bày, một tin nhắn khách hàng. Những thứ bình thường nhất lại là thứ họ bỏ lỡ nhiều nhất.

Khu rau củ. An chọn bí đỏ, bóp thử, gõ nhẹ.

– Em biết chọn bí đỏ à?

– Mẹ dặy. Gõ nghe đục là chín, nghe trong là non.

– Mẹ dạy nấu ăn mà em chỉ biết ba món?

– Mẹ dạy nhiều. Em không nhớ. Hồi đó bận học, rồi bận làm. Giờ mới bắt đầu nhớ lại.

An chọn một quả, bỏ vào xe đẩy. Khải đẩy xe. Tự nhiên, không ai bảo, kiểu phân công ngầm mà cả hai không cần bàn.

Khu gia vị. An đứng trước hàng chai nước mắm, nhíu mày.

– Nước mắm nào?

Khải nhìn. Mười mấy loại, xếp hàng, nhãn giống nhau. Anh với tay lấy chai nhỏ, nhãn đơn giản, nắp vàng.

– Loại này. Mặn vừa, không quá đậm. Mẹ anh dùng.

An nhìn Khải. Anh nói "mẹ anh dùng" tự nhiên, kiểu người đã quen bếp, quen mùi, quen vị. An không biết Khải biết nấu ăn. Ba năm yêu nhau, cô chưa bao giờ hỏi.

– Anh biết nấu ăn?

– Biết vài món. Hồi ở Úc tự nấu bốn năm. Rồi về Sài Gòn cũng nấu, lười ra ngoài.

– Sao ba năm mình yêu nhau anh không nấu cho em?

Khải dừng lại. Nhìn An.

– Vì ba năm đó, em không bao giờ ở nhà đủ lâu để ăn.

Im lặng. An cúi mặt, cắn nhẹ môi dưới. Khải nhìn cô, rồi đưa tay gõ nhẹ lên trán An.

– Đừng buồn. Hôm nay em ở đây.

An ngẩng lên. Mắt ướt nhẹ, không chảy. Cô mỉm cười.

– Ừ. Hôm nay em ở đây.

Khu thịt. An chọn thịt ba chỉ, Khải chọn trứng. Khu đồ khô, An quên mua đường phên, Khải nhắc. Khu đồ uống, cả hai dừng ở quầy bia.

– Mua không?

– Mua. Nhưng hai lon thôi.

– Sao hai?

– Vì lần trước uống hai lon mà em nói được hết. Hai lon vừa đủ.

Khải cười, bỏ hai lon vào xe. An nhìn anh cười, và nghĩ: ba năm trước, anh không cười kiểu này. Anh cười lịch sự, cười xã giao, cười khi pitch thành công. Nhưng cười vì một câu đùa nhỏ trong siêu thị, cười mắt cong, đuôi mắt nhăn, không giữ lại, chỉ cười, kiểu này, cô mới thấy lại từ mấy tuần nay.

Xếp hàng tính tiền. An đứng cạnh Khải, tay chạm nhẹ cánh tay anh, kiểu đứng của người đã quen đứng cạnh nhau, không cần nghĩ. Chị thu ngân nhìn hai người, mỉm cười.

– Anh chị mua nấu ở nhà hả?

– Dạ.

An đáp, rồi nhận ra cô vừa nói "dạ" như đang trả lời câu hỏi bình thường nhất trên đời. Không giải thích "bạn bè", không nói "đồng nghiệp", không phủ nhận. Chỉ "dạ."

Khải nhìn An. Mắt sáng, không nói gì, nhưng cô biết anh nghe thấy.

Năm giờ. Căn hộ An, quận 3.

Bếp nhỏ, hai người, nhiều đồ. An rửa rau, Khải cắt thịt ba chỉ, tay dao đều, kiểu người từng cắt nhiều. An nhìn tay Khải làm bếp, xắn tay áo sơ mi lên khuỷu, cổ tay gân guốc, và cô nhớ: hồi yêu nhau, cô thích nhìn tay anh xắn tay áo. Bây giờ vẫn thích.

– Em. Thịt cắt dày thế này được chưa?

– Dày hơn một chút. Kho thì miếng dày mới ngấm.

An hướng dẫn, Khải làm theo, hai người di chuyển trong bếp nhỏ, lưng quay vào nhau, vai chạm nhau khi quay, tay chạm tay khi đưa rổ, kiểu nhịp mà họ chưa từng có ba năm trước.

An bật bếp, đổ đường phên vào nồi, chờ thắng. Khải đứng cạnh, nhìn đường sôi, màu cánh gián dần hiện ra.

– Giống công việc.

– Gì?

– Thắng đường. Phải chờ. Không được khuấy liền. Không được vội. Để nó tự chuyển màu. Giống mình bây giờ. Chờ.

An nhìn Khải. Anh đang nói về nồi đường hay nói về hai người, cô không hỏi, vì cô hiểu.

– Anh triết lý từ nồi thịt kho.

– Quen. Dân chiến lược mà.

An cười, đổ nước mắm vào, khói bốc lên, mùi caramel lẫn mặn, mùi bếp. Mùi mà An mới biết gần đây, vì ba năm trước, căn hộ cô chỉ có mùi cà phê và giấy in.

Bảy giờ. Bàn ăn.

Hai chén cơm, thịt kho trứng, canh bí đỏ, rau muống xào tỏi. Khải xào rau, An không biết xào, nên anh làm. Rau giòn, tỏi thơm, nước mắm vừa.

– Anh nấu ngon hơn em.

– Anh nấu lâu hơn em.

– Ba năm trước nếu anh nấu, mình sẽ không đặt đồ ăn mỗi tối.

Khải nhìn An. Rồi đặt đũa xuống, nhẹ.

– Ba năm trước, anh không nấu vì anh nghĩ: nếu em muốn về nhà ăn, em sẽ nói. Anh đợi em nói. Em không nói. Rồi anh không nấu.

An nhìn Khải. Hiểu. Cơ chế cũ: anh đợi cô nói, cô đợi anh hiểu, cả hai đợi, không ai làm, rồi mất.

– Lần này anh nấu trước.

– Lần này em cũng nấu. Dù cháy.

Cả hai cười. Ăn tiếp. Cơm nóng, canh ngọt, thịt mặn vừa. An ăn hết chén, xới thêm nửa chén, Khải nhìn, không nói, nhưng mắt vui. Vì ba năm trước, An ăn nửa chén rồi dừng, không phải biếng ăn, mà vì đang nghĩ bản trình bày.

– Em ơi. Cơm em nấu ngon hơn lần trước.

– Thật không?

– Thật. Không khê. Không nhão. Vừa.

– Em tập. Mở điện thoại xem cách đong nước rồi canh lửa. Hôm trước nấu ba lần mới được.

An nói "ba lần" bình thường, nhưng Khải nghe thấy nhiều hơn. Ba lần thử, một mình, trong bếp, không có ai hướng dẫn, chỉ vì muốn bữa sau nấu cho anh ăn mà không cháy. Kiểu cố gắng mà An biết làm, chỉ là lần này cô cố cho người khác, không phải cho bản trình bày.

– Cảm ơn em.

– Cảm ơn gì? Cơm thôi mà.

– Cảm ơn vì nấu ba lần.

An nhìn Khải. Mặt hơi nóng. Cô cúi xuống, ăn tiếp, tai đỏ.

Chín giờ. Sofa. Tivi bật phim Hàn, âm lượng nhỏ, phụ đề chạy. An ngồi cuộn chân, Khải ngồi cạnh, tay đặt trên lưng sofa, sau gáy An.

Không nắm tay. Không ôm. Chỉ ở cạnh nhau, kiểu ở cạnh mà ba năm trước họ chưa bao giờ có vì luôn có laptop xen giữa.

– Anh.

– Ừ.

– Hôm nay mình đi siêu thị, nấu ăn, rửa chén, xem phim. Bình thường.

– Ừ. Bình thường.

– Mà em thích.

Khải nhìn An. Cô đang nhìn tivi, mắt mờ buồn ngủ, chân cuộn trong chăn mỏng, tóc xổ qua vai, mùi dầu gội nhẹ lẫn mùi bếp. Khải nghĩ: đây là thứ anh muốn. Không phải nhà hàng sang, không phải chuyến đi xa, không phải tin nhắn khuya. Chỉ là ngồi cạnh cô, xem phim, biết cô ở đây, biết cô không đi đâu.

Tay anh trượt xuống, chạm nhẹ gáy An. Cô không nhúc nhích. Chỉ nghiêng đầu, tựa vào tay anh.

Mười giờ mười lăm. An ngủ. Trên sofa, đầu nghiêng sang vai Khải, tay co trước ngực, chân vẫn cuộn trong chăn. Khải không nhúc nhích. Không gọi. Chỉ ngồi, tay vẫn ở sau gáy cô, ngón tay chạm nhẹ tóc.

Ba năm trước, khi An ngủ trên sofa quận 7, anh đắp chăn rồi đi nằm. Giờ anh ngồi lại.

Mười giờ bốn mươi lăm. Khải nhẹ nhàng đặt gối dưới đầu An, kéo chăn lên vai cô. Đứng dậy, rửa ly, tắt tivi, tắt đèn bếp. Để lại đèn ngủ ở phòng khách.

Viết mảnh giấy nhỏ, đặt trên bàn cạnh điện thoại An:

"Cơm ngon. Lần sau anh nấu. Ngủ ngon, An."

Đi ra cửa. Xỏ giày nhẹ. Khép cửa.

Sáng Chủ Nhật. An tỉnh dậy trên sofa, chăn đắp, gối đúng chỗ, đèn ngủ ấm. Mùi bếp vẫn còn trong không khí, mùi thịt kho, mùi tỏi, mùi đường thắng.

Cô nhìn quanh. Khải đã về. Bàn ăn sạch, bếp sạch, chén đã rửa. Trên bàn: mảnh giấy nhỏ, chữ Khải gọn, thẳng.

An cầm mảnh giấy, đọc, rồi đọc lại. Rồi gấp, cất vào ngăn kéo, cùng chỗ với chiếc khăn vải mà anh để lại từ tháng trước.

Cô nhắn Kiều:

"Hôm qua đi siêu thị, nấu cơm, xem phim. Ổng rửa chén."

"RỬA CHÉN??? TRẦN DUY KHẢI RỬA CHÉN??? BÀ ƠI CƯỚI ĐI."

An cười. Đặt điện thoại xuống. Đi pha cà phê.

Căn hộ nhỏ, sáng Chủ Nhật, mùi cà phê lẫn mùi tối qua, và An nghĩ: bình thường nhất mà ấm nhất.

Lần sau đến lượt anh nấu. Em sẽ rửa chén.

Ch.106/120
1.615 từ