Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 88: All Is Lost
Chương 88

All Is Lost

Thứ Ba. Mười sáu tháng Chín.

An ngồi trong phòng làm việc ở NEXA lúc bảy giờ sáng, trước ai đến. Bảng trắng sau lưng vẫn còn những dòng chữ từ buổi brainstorm tuần trước: Kết nối thật — Cảm xúc thật — Thương hiệu thật.

Cô mở máy. Inbox: một email từ Vũ Thành, gửi lúc mười một giờ đêm qua. Tiêu đề: Chuẩn bị tài liệu.

An đọc. Ngắn. Vũ Thành viết: An ơi. Krown đang xem xét lại cơ cấu agency. Anh không biết kết quả sẽ thế nào, nhưng em cần chuẩn bị bàn giao tài liệu chiến dịch đầy đủ trong vòng bốn mươi tám tiếng. Phòng khi cần.

An đọc lại. Lần nữa.

Bàn giao tài liệu. Phòng khi cần.

Anh Vũ Thành — người đã làm việc với cô ba năm, người đã dạy cô cách đọc brief, cách trình bày concept, cách giữ khách hàng — đang bảo cô chuẩn bị để rời đi.

Cô ngồi yên mười lăm phút. Không gọi ai. Không khóc. Chỉ ngồi.

Rồi mở folder dự án. Bắt đầu sắp xếp.

Vũ Thành muốn bàn giao đầy đủ. Cô sẽ bàn giao đầy đủ hơn bất kỳ ai họ có thể tìm được. Mỗi file được đặt tên rõ ràng. Mỗi quyết định sáng tạo được ghi chú lý do. Mỗi thay đổi so với brief gốc được đánh dấu và giải thích. Không ai có thể nhìn vào bộ tài liệu này và nói: người trước không để lại gì.

Lúc mười giờ, Vũ Thành bước vào. Nhìn màn hình của cô.

— Em đang làm tài liệu bàn giao?

— Dạ. Anh nói bốn mươi tám tiếng.

Ông nhìn cô một giây. Rồi ngồi xuống đối diện.

— An. Anh nói vậy vì anh phải nói. Không phải vì anh biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra.

— Anh biết đủ để viết email đó lúc mười một giờ đêm.

Vũ Thành im. Không phủ nhận.

Bên ngoài cửa kính, team đang đến dần. Trâm bước vào, thấy mặt An, thấy mặt anh Thành, không nói gì, ngồi xuống bàn mình.

— Em sẽ bàn giao đủ. Nhưng em cần anh một điều: nếu ai hỏi tại sao campaign phải thay đổi định hướng sáng tạo, anh nói đúng sự thật về briefing.

Vũ Thành gật. Đứng dậy. Bước ra.

An nhìn theo. Rồi quay lại màn hình. Tiếp tục sắp xếp file.

Lúc ba giờ chiều, cô đi bộ qua hành lang lần cuối với cốc cà phê. Dừng lại ở bệ cửa sổ — nơi Khải hay ngồi mỗi lần đến NEXA, nhìn xuống phố trong khi chờ họp.

Cô ngồi xuống. Nhìn ra phố. Sài Gòn buổi chiều, nắng vàng, xe máy, quán bia vỉa hè đang kê bàn.

Anh từng ngồi đây. Trong ba năm qua, mỗi lần anh đến, anh ngồi đúng chỗ này, đúng góc này, nhìn xuống đúng khúc phố này. Cô biết vì cô thấy anh mỗi lần.

Bây giờ cô mới hiểu tại sao anh ngồi đây. Không phải vì phong cảnh. Vì từ đây, anh có thể thấy cả hành lang NEXA lẫn phố bên dưới cùng lúc. Một phía là công việc. Một phía là nơi khác. Và anh ngồi giữa hai phía, không thuộc hẳn về đâu, chờ.

Anh chờ gì?

Cô biết câu trả lời. Anh chờ cô nhận ra. Giống ba năm trước. Giống bây giờ — nếu anh đang chờ.

Điện thoại rung. Khải nhắn: Quán Lặng. 2 giờ.

Ch.88/120
562 từ