Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 82: Chỉ số phụ
Chương 82

Chỉ số phụ

Thứ Bảy. Hai giờ chiều.

Quán Lặng nhỏ hơn Khải nhớ.

Tường gạch trần, quạt trần gỗ quay chậm, bàn gỗ tối bốn chiếc. Ánh sáng chiều lọt qua cửa kính phủ rèm vải trắng mỏng, rơi lên mặt bàn thành vệt dài.

Khải đến trước mười phút. Ngồi bàn góc cửa sổ, bàn cả hai từng ngồi hồi yêu nhau. Gọi cà phê đen, không đường.

Nhìn quanh. Kệ sách vẫn ở chỗ cũ, bên trái cửa ra vào. Ảnh đen trắng Sài Gòn treo tường vẫn nguyên: góc Nguyễn Huệ năm bảy mươi, đường ray xe lửa Thủ Thiêm trước khi bị dỡ. Quán không thay đổi. Thành phố bên ngoài thay đổi, nhưng bên trong quán Lặng, mọi thứ giữ nguyên.

Giống mình. Giống cả hai.

An đến đúng hai giờ. Đứng ngoài cửa một lúc, Khải thấy qua kính. Cô mặc áo sơ mi trắng, quần jean, tóc xổ. Không blazer, không laptop, không túi công việc. Chỉ một túi nhỏ đeo chéo.

Cô bước vào. Nhìn Khải. Cười nhẹ.

– Anh đến sớm.

– Em đến đúng giờ.

Cô ngồi xuống đối diện. Gọi trà hoa cúc. Nhìn quanh.

– Quán vẫn vậy.

– Ừ.

Im lặng. Không gượng, không nặng. Im lặng kiểu quán Lặng, kiểu hai người từng ngồi đây hàng chục lần, đọc sách, uống cà phê, không nói gì, chỉ ở cạnh nhau.

Trà và cà phê đến. An bưng ly bằng hai tay, kiểu cô luôn làm khi uống nóng. Khải nhìn.

Vẫn vậy. Hai tay ôm ly. Ngón tay quấn quanh thành sứ. Ba năm, ba tháng, không đổi.

– Hôm nay mình không nói chuyện công việc, được không?

An nói, nhìn Khải. Mắt cô nghiêm, nhưng không lạnh. Nghiêm kiểu "mình đang cố làm một việc khó."

– Được.

– Thật?

– Thật. Anh cũng muốn vậy.

An cười. Uống trà. Rồi nhìn ra cửa sổ.

– Em đi ngang quán này mấy lần sau khi chia tay. Không vào. Vì vào thì phải nhìn bàn này, và nhìn bàn này thì nhớ anh. Và nhớ thì đau.

Khải im. Nghe.

– Nhưng hôm nay em vào. Và nhìn bàn này. Và nhớ. Nhưng không đau.

Cô quay lại nhìn anh.

– Khác rồi.

Khải gật. Không nói nhiều. Vì anh cũng đi ngang quán này, cũng không vào, cũng vì lý do giống nhau. Nhưng anh không cần nói. An biết.

Họ ngồi. Nói chuyện nhỏ. Về quán cà phê mới mở đường Nguyễn Thị Minh Khai. Về con mèo hàng xóm An hay cho ăn. Về Bơ bơi lộn ngược ba ngày rồi tự sửa. Về cuốn sách An đang đọc, một quyển tiểu thuyết Nhật, tác giả viết về hai người yêu nhau nhưng ở hai thành phố khác nhau.

– Kết thúc sao?

– Em chưa đọc xong. Nhưng em nghĩ họ sẽ gặp lại.

– Tại sao?

– Vì tác giả viết về khoảng cách mà không viết về buông. Nếu buông, không cần viết.

Khải nhìn An. Và nghĩ: cô đang nói về cuốn sách, hay đang nói về mình?

Cả hai. Chắc chắn cả hai.

Họ ngồi hai tiếng. Không chạm tay. Không nói câu nào quá lớn. Chỉ ở cạnh nhau, trong quán nhỏ, với trà và cà phê, nghe quạt trần quay.

Khi đứng dậy, An nhìn bàn. Rồi nhìn Khải.

– Cảm ơn anh. Hôm nay... tốt.

– Ừ. Tốt.

Ra ngoài. Đường Nguyễn Đình Chiểu nắng chiều, xe chạy chậm. An đứng bên phải, Khải bên trái. Khoảng cách bốn mươi xăng-ti-mét, khoảng cách quen thuộc.

– Em về bằng gì?

– Xe máy. Gửi đầu đường.

– Anh đưa em về được.

An nhìn anh. Rồi lắc đầu, cười nhẹ.

– Chưa. Từ từ.

Khải gật. Không buồn. Vì "chưa" không phải "không." Và "từ từ" là câu của anh.

– Từ từ.

An cười. Rồi đi. Khải đứng nhìn theo, tay trong túi quần, cho đến khi cô rẽ vào con hẻm lấy xe.

Hai tiếng. Không công việc. Không đau. Không quá gần, không quá xa.

Đủ.

Anh lấy xe. Về penthouse. Mở cửa. Bơ quạt đuôi trong bể kính.

– Gặp rồi, Bơ. Hai tiếng. Quán cũ.

Bơ lượn một vòng.

– Không chạm tay. Không nói gì lớn. Nhưng cô ấy cười. Kiểu cười thật.

Anh ngồi xuống sofa. Nhìn thành phố qua cửa kính. Điện thoại trên bàn. Không nhắn An. Vì hôm nay đã đủ. Không cần thêm.

Hai tiếng quán Lặng. Chưa phải hẹn hò. Chưa phải yêu lại. Nhưng đã là gì đó.

Gì đó có tên: bắt đầu.


Thứ Hai. Chín giờ sáng. Krown Group, tầng hai mươi bảy.

Đặng Hưng gọi Khải vào phòng làm việc riêng. Không qua email, không qua lịch họp. Nhắn tin trực tiếp: "Vào phòng tôi."

Phòng Đặng Hưng: đèn trắng, bàn gỗ sồi, hai màn hình, không ảnh cá nhân. Một ly nước lọc trên bàn, không uống. Ông ngồi, nhìn màn hình, không quay lại khi Khải bước vào.

– Ngồi đi.

Khải ngồi im, chờ.

Đặng Hưng xoay ghế. Nhìn Khải.

– Số liệu tuần hai. Anh đã xem chưa?

– Em đã xem. Lượt xem tổng vượt ba triệu. Tỉ lệ tương tác cao hơn trung bình ngành.

– Tôi không hỏi lượt xem.

Im lặng.

– Chỉ số chuyển đổi. Tuần hai. Tăng bao nhiêu?

Khải nhìn Đặng Hưng. Biết con số trước khi nói.

– Không tăng đáng kể. Đây là chiến dịch thương hiệu, anh Hưng. Chuyển đổi trực tiếp không phải...

– Tôi biết lý thuyết.

Đặng Hưng mở một tập tài liệu trên bàn. Đẩy sang Khải.

– Đây là báo cáo tôi trình ban điều hành tháng trước. Trang bốn.

Khải mở. Đọc.

"Chiến dịch Krown Phase 2: kỳ vọng tăng 15% đăng ký dịch vụ mới trong Q3."

Khải nhìn lên.

– Anh Hưng... Em không ký duyệt chỉ tiêu này. Chỉ tiêu trong hợp đồng với NEXA là nhận diện thương hiệu, không phải chuyển đổi.

Đặng Hưng ngả lưng.

– Khải. Hợp đồng với NEXA là việc của NEXA. Báo cáo tôi trình ban điều hành là việc của tập đoàn. Hai thứ đó không cần giống nhau.

Ông ấy đã cam kết con số mà agency không biết.

Và bây giờ, nếu con số không đạt, lỗi sẽ là của agency.

– Anh Hưng, nếu ban điều hành kỳ vọng chuyển đổi mà chiến dịch được thiết kế cho thương hiệu, kết quả sẽ không khớp. Lỗi không phải ở agency.

Đặng Hưng cười. Kiểu cười "tôi biết."

– Lỗi ở đâu không quan trọng. Quan trọng là ai chịu trách nhiệm. Và agency là bên nhận tiền. Mười lăm tỷ cho nửa đầu. Ban điều hành muốn thấy giá trị. Giá trị là chuyển đổi, không phải "nhận diện."

– Em phản đối cách tiếp cận này.

– Ghi nhận.

Cộc lốc, không thương lượng. Đặng Hưng đóng tập tài liệu. Nhìn Khải.

– Khải. Tôi không muốn gây khó. Tôi muốn kết quả. Nếu chiến dịch đạt mười lăm phần trăm chuyển đổi đến cuối quý, mọi thứ ổn. Nếu không, tôi sẽ đề xuất ban điều hành xem xét lại agency.

– "Xem xét lại" nghĩa là gì?

– Nghĩa là thay. Hoặc ít nhất thay đội sáng tạo.

Thay đội sáng tạo. Nghĩa là thay Hạ An.

Khải nhìn Đặng Hưng. Mặt ông bình thường, giọng bình thường, tay đặt trên bàn bình thường. Không thù, không ghét, không cá nhân. Chỉ là chính trị. Chỉ là con số. Chỉ là cách ông chơi.

– Em sẽ nói chuyện với agency về việc bổ sung giải pháp chuyển đổi.

– Tốt. Đừng để quá tháng Chín.

Khải đứng dậy. Đi ra cửa.

– Khải.

Anh dừng.

– Tôi nghe nói anh có quan hệ cá nhân với Creative Director bên agency. Đúng không?

Khải quay lại. Nhìn Đặng Hưng. Mặt ông không biểu cảm.

– Đã từng. Trước khi có dự án.

– "Đã từng" hay "đang"?

Im lặng. Một giây. Hai giây.

– Đã từng.

Đặng Hưng gật.

– Tốt. Vì nếu "đang," đây là xung đột lợi ích. Và tôi sẽ phải báo cáo.

Khải ra khỏi phòng. Đóng cửa. Đứng hành lang tầng hai mươi bảy, nhìn thành phố qua cửa kính, tay nắm chặt.

Ông ấy biết.

Ông ấy không biết chi tiết. Nhưng ông ấy biết đủ.

"Đã từng" hay "đang." Mình nói "đã từng." Mình dối.

Vì nếu nói "đang," Hạ An mất dự án. NEXA mất hợp đồng. Mình mất vị trí. Tất cả vì mình yêu cô ấy.

Anh đi về bàn làm việc. Ngồi xuống. Nhìn điện thoại. Tin nhắn An sáng mười giờ: "Sáng nay em mang trà cho team. Kiều nói em bị ai ám."

Bình thường. Nhẹ. Vui.

Mà Khải không thể đáp bình thường. Vì ông Hưng vừa đặt một lựa chọn lên bàn: nếu chiến dịch không đạt chỉ số mà ông tự cam kết (không thông qua agency), người chịu trách nhiệm sẽ là An. Và nếu Khải bảo vệ An, câu hỏi tiếp theo sẽ là: "anh bảo vệ vì chuyên môn hay vì cá nhân?"

Mình đứng giữa.

Nếu chọn im, An gánh. Nếu chọn nói, mình gánh. Nếu chọn cả hai, cả hai gánh.

Anh nhìn tin nhắn An. Rồi gõ:

"Trà gì?"

Gửi. Vì bây giờ, anh chưa biết cách nói cho cô biết ông Hưng vừa nói gì. Anh cần suy nghĩ. Cần thời gian. Cần tìm cách không để cô bị kéo vào trò chơi mà cô không biết đang diễn ra.

"Trà ô long. Anh thích loại đó mà."

Khải nhìn tin nhắn. Và thấy đau. Không phải đau vì An, mà đau vì cô đang vui, đang thay đổi, đang nhắn anh mỗi ngày, đang mang trà cho team, đang cười, và anh vừa dối ông Hưng rằng "đã từng" trong khi mọi thứ đang là "đang."

Mình đang bảo vệ cô. Bằng cách dối về cô. Và điều đó có nghĩa: mình đang chơi đúng trò chính trị mà mình ghét nhất.

Anh đặt điện thoại. Nhìn Bơ nhỏ trên bàn (bể kính mini dành cho văn phòng, khác bể lớn ở nhà). Bơ quạt đuôi.

– Bơ. Mình rắc rối rồi.

Bơ lượn. Không trả lời. Nhưng vẫn ở đó.

Giống An. Vẫn ở đó. Dù mình chưa biết nói gì.

Ch.82/120
1.744 từ