Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 73: Bùng nổ
Chương 73

Bùng nổ

Thứ Hai. Tuần thứ hai Luminé. Buổi thuyết trình ngày mai.

Khải đến NEXA lúc năm giờ chiều. Không hẹn trước. Không gọi. Chỉ nhắn An một tin lúc bốn giờ:

"Anh ghé NEXA lúc 5h. Campaign phase 2, cần bàn vài điểm."

An đáp:

"OK. Em đang phòng họp C."

Hai từ. Giống anh tuần trước. Giống cô ba năm trước. Vòng lặp.

Anh bước vào sảnh NEXA, tầng 18. Lễ tân gật đầu (đã quen mặt), An ra đón ở hành lang. Áo sơ mi trắng nhăn nhẹ, tóc buộc vội, mắt thâm quầng, son không tô. Cô đẹp. Kiểu đẹp mệt. Kiểu đẹp mà anh từng yêu đến mất ngủ, và cũng từng nhìn qua cửa kính phòng họp mà không dám gõ vì sợ cô sẽ nói "đang bận."

– Anh. Vào đây.

An dẫn anh vào phòng họp C, tầng 18. Bàn dài, tài liệu chất, bảng ý tưởng dán trên tường kính, ba laptop mở (của An, Kiều, Trâm, hai người kia đã ra ngoài khi nghe Khải đến). Ly cà phê nguội trên bàn. Đèn sáng trắng. Máy lạnh mạnh.

Khải nhìn quanh. Phòng này quen. Phòng này là nơi anh và An lên ý tưởng "đi cùng từ lúc chọn nhau" đêm một giờ sáng, ăn pasta, uống cà phê, cười thật lần đầu từ khi gặp lại.

Bây giờ phòng sáng, lạnh, và hai người ngồi đối diện nhau qua cái bàn dài như qua một con sông.

– Về campaign phase 2, An nói, mở laptop. Em có bản concept mới, anh xem...

– An.

Cô dừng. Nhìn anh.

Khải ngồi, hai tay đan trước mặt. Không mở tài liệu. Không nhìn laptop. Nhìn cô.

– Anh không đến vì campaign.

Phòng lặng.

An đóng laptop. Chậm. Nhìn anh.

– Vậy anh đến vì gì?

Khải nhìn cô. Và nói:

– Vì anh không muốn lại im.


Im lặng kéo dài. Máy lạnh kêu rì rì. Ánh đèn huỳnh quang chớp nhẹ ở góc trần.

An ngồi thẳng lưng. Tay đặt trên bàn. Ngón giữa tay phải vẫn có nhẫn, xoay nhẹ (lâu rồi không xoay, bây giờ xoay lại).

– Em nghe. An nói. Giọng bình tĩnh, nhưng Khải thấy: tay cô hơi run.

Khải hít thở. Rồi nói, chậm, từng câu:

– Em lại bỏ hẹn. Giống hệt ngày xưa.

An mở miệng:

– Em có lý do...

– Em luôn có lý do. Khải nói. Không cắt ngang, nhưng không dừng. Và anh luôn hiểu. Pitch quan trọng, hợp đồng lớn, hạn chót gấp. Anh hiểu. Ba năm trước anh hiểu. Ba ngày trước anh hiểu. Anh hiểu tốt lắm.

Phòng lặng ngắt.

– Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Không ai nói. Câu đó rơi vào phòng họp như một vật nặng. Không ồn. Chỉ nặng.

An nhìn anh. Mắt cô hơi đỏ.

– Anh đau ở đâu?

Khải nhìn xuống tay mình. Đan chặt. Rồi nhìn lên:

– Ở chỗ mà em nghĩ anh không đau. Mỗi lần em nói "em bận," em nghĩ anh hiểu, rồi anh ổn. Nhưng anh không ổn. Anh chỉ giỏi giấu. Giống em giỏi giấu. Hai đứa giỏi giấu nhất Sài Gòn.

An cười nhẹ. Không vui. Kiểu cười đau.

– Em biết.

– Em biết nhưng em không dừng. Khải nói. Giọng trầm, không giận, không trách, chỉ mệt. Em nói "lần này khác." Em nói ở Singapore. Em nói khi ôm áo khoác anh. Em nói khi nhắn "em nhớ anh." Và anh tin. Mỗi lần em nói, anh tin. Rồi thứ Hai, em nhận pitch, thứ Tư em hủy hẹn, thứ Năm anh ngồi một mình, thứ Sáu em nhắn năm dòng concept thay vì năm dòng "anh ơi."

An nhìn bàn. Tay nắm chặt.

– Em không biết nói gì.

– Em không cần nói gì. Khải đáp. Em cần nghe. Một lần.

An ngẩng lên. Mắt ướt. Gật.

– Em nghe.

Khải nhìn cô. Và lần đầu tiên từ khi gặp lại, anh không giữ. Không chọn từ. Không "bình tĩnh." Không "chuyên nghiệp." Nói:

– Anh yêu em. Từ ngày gặp ở quán cà phê gần Bến Thành, em quên ly cà phê, anh gọi "em ơi quên cà phê," và em quay lại, cười, nốt ruồi dưới mắt nhíu lại. Anh yêu em từ lúc đó. Ba năm. Và ba tháng sau chia tay. Chưa bao giờ ngừng.

An nghe, và nước mắt chảy. Không khóc. Chỉ chảy. Kiểu mắt không chịu nổi nữa thì tự tràn.

– Nhưng anh mệt, An. Khải nói, giọng khàn. Mệt vì luôn là người chờ. Mệt vì luôn là người hiểu. Mệt vì em nói "em thay đổi" rồi hai tuần sau anh lại ngồi đây, trong phòng họp của em, giữa tài liệu và laptop, giống hệt ba năm trước.

– Anh muốn gì? An hỏi. Giọng nhỏ.

Khải nhìn cô. Lâu. Rồi:

– Anh muốn... không phải là vị trí thứ hai. Không phải đứng sau pitch, sau campaign, sau hợp đồng, sau tất cả. Anh muốn đôi khi, chỉ đôi khi, em chọn anh trước. Không phải bỏ việc. Không phải hy sinh. Chỉ... chọn anh. Một lần.

Phòng im phắc.

– Nhưng anh cũng không muốn em phải chọn.

An nhìn anh:

– Hai câu đó mâu thuẫn.

– Anh biết. Khải cười nhẹ, mệt. Nên anh mới mệt.

Im lặng kéo dài. Máy lạnh kêu. Đèn chớp. Ngoài cửa kính, NEXA vắng, hành lang tối, chỉ còn ánh sáng từ phòng họp C rọi ra.

An nói, giọng run nhẹ:

– Em không muốn anh phải chọn giữa yêu em và yêu bản thân mình. Em biết em hay hủy. Em biết em đặt công việc lên trước. Em biết mình giống mẹ, giỏi giang mà một mình. Em biết hết. Nhưng...

– Nhưng biết không đủ. Khải nói. Nếu biết đủ thì em đã dừng từ lần đầu. Từ quán cua Hai Cây, tháng thứ tám. Từ rạp phim mà anh đi xem một mình. Từ sinh nhật mà anh ăn pizza một mình.

An nhìn anh. Sốc nhẹ:

– Anh nhớ hết?

– Anh nhớ hết. Mỗi lần.

Cả hai lặng đi.

An cúi xuống. Tay che mặt. Vai rung.

Khải nhìn cô khóc. Và muốn đứng dậy, đi qua bên kia bàn, ôm cô, nói "thôi, anh hiểu, quên đi." Giống ba năm qua. Giống phản xạ. Giống cách anh luôn xử lý: nuốt đau, ôm cô, nói "ổn."

Nhưng anh không đứng dậy.

Vì nếu ôm bây giờ, mọi thứ anh vừa nói sẽ thành vô nghĩa. Cô sẽ khóc, anh sẽ mềm, rồi ngày mai cô sẽ đi pitch, rồi tuần sau sẽ có campaign mới, rồi tháng sau sẽ có hợp đồng mới. Và anh, lại ở vị trí cũ.

Nên anh ngồi. Im. Để cô khóc.

Để câu anh vừa nói, "hiểu không có nghĩa là không đau," lắng đủ lâu.


Hai phút. Ba phút. An ngẩng lên. Mắt đỏ, mũi đỏ, nhưng giọng bình hơn:

– Anh ơi. Em không nói "lần này khác" nữa. Vì nói mà không làm thì giống nói dối.

Khải nhìn cô.

– Nhưng em cũng không nói "em sẽ bỏ pitch." Vì đó không phải em. Công việc là một phần của em, giống như sự kiên nhẫn là một phần của anh. Em không thể bỏ phần đó mà vẫn là mình.

Khải nghe. Và gật, nhẹ. Vì cô đúng. Vì anh yêu cả phần đó. Yêu cô đứng trên sân khấu Fullerton Bay, tự tin, sáng. Yêu cô ngồi lên ý tưởng lúc một giờ sáng, mắt lấp lánh. Yêu cô chọn ở lại NEXA khi mọi người về, vì cô tin vào thứ mình đang làm.

Mình yêu cả phần khiến mình đau.

– Vậy mình làm gì? An hỏi. Giọng không phải hỏi tu từ. Hỏi thật.

Khải nhìn cô:

– Anh không biết.

Lặng thinh.

– Anh không biết. Khải lặp lại. Và đó là thật. Anh không đến đây để giải quyết. Anh đến vì nếu im thêm một ngày nữa, anh sẽ lại nuốt, lại chờ, lại "OK, dời," cho đến khi mọi thứ nổ. Giống lần trước.

An nhìn anh. Rồi nói, rất nhẹ:

– Lần trước anh để nhẫn lên bàn rồi đi.

Khải nhìn cô. Đau. Vì cô nói đúng. Và vì cô nhắc lại khoảnh khắc mà cả hai đều không muốn nhớ.

– Lần này anh vẫn ở đây. Khải nói. Giọng khàn. Anh không đi. Anh chỉ... mệt. Và anh muốn em biết.

An gật. Nước mắt chảy thêm, nhưng cô không lau. Để mặc.

– Em biết. Em biết anh mệt. Em biết anh đau. Và em xin lỗi. Không phải lời xin lỗi để anh nói "ổn." Mà xin lỗi vì em mất ba năm mà chưa thay đổi đủ.

Phòng im lặng.

Bế tắc.

Vì cả hai đều đúng. Khải đúng khi nói anh mệt. An đúng khi nói cô không thể bỏ phần đó. Cả hai đều đau. Và không ai sai, nhưng cũng không ai biết bước tiếp.

Khải đứng dậy. Chậm. Cầm áo khoác (mang theo, không mặc).

– Anh đi. Anh nói. Không phải giận. Không phải trách. Nhưng nếu anh ở lại, anh sẽ nói "thôi, quên đi, anh hiểu," rồi mọi thứ quay lại y hệt. Nên anh đi.

An nhìn anh đứng dậy. Không ngăn. Vì cô hiểu: nếu ngăn bây giờ, bằng nước mắt hay bằng hứa hẹn, sẽ giống ba năm trước. Sẽ giống đêm La Maison mà cô không đến.

– Anh. An gọi khi Khải quay lưng. Áo khoác anh, em vẫn giữ. Chưa trả.

Khải dừng. Không quay lại.

– Giữ đi.

Hai từ. Giống câu anh nói ở Fullerton. Nhưng khác. Không còn "không vội." Chỉ "giữ đi." Như thể: cô giữ áo, anh giữ khoảng cách, và cả hai giữ nhau ở nơi nào đó giữa "yêu" và "chưa đủ."

Khải bước ra. Đi qua hành lang tối. Xuống thang máy. Ra sảnh. Bước vào tối.

Không ngoái lại. Nhưng lần này, khác: không phải vì giận. Mà vì nếu ngoái, anh sẽ quay lại, và anh chưa sẵn sàng quay lại khi chưa biết cô có thật sự thay đổi không.

Mình đã nói. Hết rồi. Nói hết.

Bây giờ, phần còn lại thuộc về cô.


An ngồi lại trong phòng họp C. Một mình.

Tài liệu trên bàn. Laptop mở. Bảng ý tưởng trên tường. Ly cà phê nguội. Đèn sáng.

Cô nhìn cánh cửa Khải vừa đi qua. Đóng. Hành lang tối.

Anh không đi vì hết yêu. Anh đi vì quá mệt.

Và mình, đứa đã khiến anh mệt, ngồi đây, giữa pitch và tình yêu, lại ở đúng chỗ cũ.

Nhưng lần này, mình nghe rồi. Từng câu. "Hiểu không có nghĩa là không đau." "Chọn anh. Một lần."

Một lần.

Cô nhìn nhẫn trên ngón tay. Xoay. Rồi dừng.

Mình phải thay đổi. Không phải "cố." Thay đổi thật. Bằng hành động, không phải bằng lời.

Nhưng bây giờ? Pitch ngày mai. Hợp đồng lớn nhất năm. Mười hai người chờ mình dẫn.

Và anh vừa đi ra cửa.

Cô đặt tay lên bàn. Nhìn tài liệu. Rồi nhìn điện thoại. Rồi nhìn cửa.

Không biết nên mở cái nào.

Ch.73/120
1.892 từ