Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 7: Đồng nghiệp ship
Chương 7

Đồng nghiệp ship

Thứ Ba. Một ngày sau pitch.

Hạ An biết có chuyện ngay khi bước ra khỏi thang máy.

Pantry NEXA nằm ngay lối vào tầng 18 — khu vực mở, quầy cà phê, ba cái bàn tròn, một cái bảng trắng ai đó vẽ meme từ tuần trước chưa xóa. Mỗi sáng, đây là nơi tám chuyện chính thức của agency trước khi mọi người tản về bàn làm việc. Hạ An thường đi thẳng qua, gật đầu chào, không dừng.

Sáng nay cô đi thẳng qua như mọi khi. Nhưng cô nghe.

— ...suốt buổi pitch luôn á. Tao ngồi phía sau mà thấy rõ.

— Nhìn kiểu gì?

— Kiểu... professional nhưng mà professional quá. Biết không? Kiểu cố gắng không nhìn nhưng mà vẫn nhìn. Mày biết kiểu đó không?

— Trời ơi bà drama.

— Drama gì! Mày hỏi thử con Trâm đi. Nó ngồi gần phía client, nó cũng thấy.

Hạ An không quay lại. Cô bước tiếp, đẩy cửa kính vào khu creative, đặt túi xuống bàn. Mở laptop. Đăng nhập. Mở email.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Cô không nghe thấy gì cả.

· · ·

Mười giờ. Hạ An đang review lại bản đề xuất chi tiết — Vũ Thành muốn gửi cho Krown trước thứ Sáu. Cô ngồi ở bàn mình, tai nghe một bên, tay gõ phím, mắt dán vào spreadsheet ngân sách.

Bảo Trâm đến bên cạnh. Cô bé đặt một xấp printout lên bàn — bản thảo copy cho campaign proposal.

— Chị An, em sửa theo feedback của chị rồi ạ. Chị xem giùm em.

— Để đây, chị đọc sau.

Trâm không đi ngay. Cô bé đứng đó, hai tay nắm trước bụng, cắn môi.

Hạ An ngẩng lên.

— Gì nữa?

— Dạ... em hỏi cái này hơi... Trâm cười ngại. Chị đừng giận nha.

— Hỏi đi.

— Anh client hôm qua — anh Duy Khải đó — anh ấy đẹp trai ghê chị.

Hạ An nhìn Trâm. Cô bé hai mươi ba tuổi, mới ra trường, mắt tròn, má phính, kiểu người nói gì nghĩ nấy và chưa biết sợ sếp đúng cách.

— Em.

— Dạ?

— Tập trung brief đi. Deadline thứ Sáu.

— Dạ! Trâm gật đầu liên tục. Em biết, em biết. Em chỉ... dạ, em đi làm ạ.

Cô bé quay đi, lúc rẽ qua vách ngăn suýt va vào Lâm Kiều đang đi tới. Kiều tránh, Trâm xin lỗi rối rít, rồi chạy mất.

Kiều nhìn theo Trâm, rồi nhìn Hạ An. Kéo ghế, ngồi xuống.

— Con bé hỏi gì mà mặt bà vậy?

— Không có gì.

— "Không có gì" mà bà bấm phím mạnh như đấm keyboard.

Hạ An dừng tay. Nhìn xuống bàn phím. Đúng là cô đang gõ mạnh hơn bình thường.

— Nó khen anh client đẹp trai. Cô nói, giọng phẳng.

Kiều bật cười — kiểu cười nén, miệng mím, vai rung.

— Bà ơi, không phải mỗi con Trâm. Cả agency đang nói.

— Nói gì?

— Bà giả vờ hay bà thật sự không nghe? Kiều ghé sát hơn, hạ giọng. "Anh Krown nhìn chị An suốt buổi pitch." "Hai người có chemistry kinh khủng." "Anh ấy hỏi câu đó mà giọng khác hẳn với mấy câu khác." Đại loại vậy. Pantry sáng nay nói chuyện đó từ lúc tám giờ.

Hạ An đóng laptop. Chậm.

— Họ thấy vậy thật?

— Bà, cả agency làm creative, mắt ai cũng tinh. Mấy đứa art nhìn body language giỏi hơn tao. Kiều dựa lưng ra ghế. Tao không nói họ đúng hay sai. Tao chỉ nói bà nên biết.

Hạ An im. Cô nhìn ra cửa kính — ngoài kia, open space của NEXA, mấy chục cái bàn, mấy chục cái đầu đang cúi xuống làm việc. Hoặc đang giả cúi xuống làm việc.

— Họ không biết gì cả. Cô nói, nhẹ.

— Đúng. Họ không biết. Họ chỉ cảm. Mà bà biết ngành mình — mấy đứa creative cảm cái gì là đúng cái đó.

— Kiều.

— Gì?

— Tớ với anh ấy không có gì. Anh ấy là client.

Kiều nhìn cô. Lâu. Rồi thở ra.

— Tao biết. Bà nói cho bà nghe hay nói cho tao nghe?

Hạ An không trả lời. Cô mở lại laptop, kéo spreadsheet lên.

— Bà này, Kiều nói thêm, giọng nhẹ hơn. Tao không nói bà phải làm gì. Nhưng nếu cả agency ship bà với ổng mà bà với ổng thật sự có quá khứ — thì bà cần cẩn thận. Vũ Thành tinh lắm. Ổng mà nghe được, ổng sẽ hỏi.

— Vũ Thành không nghe chuyện pantry.

— Vũ Thành nghe mọi thứ. Bà ở đây ba năm mà không biết à?

Hạ An cắn nhẹ môi dưới. Thói quen khi lo — cô biết, nhưng không dừng được.

— Tớ sẽ cẩn thận.

— Ừ. Kiều đứng dậy, vỗ vai cô. Bà giỏi lắm. Pitch hay lắm. Đừng để mấy chuyện tầm phào làm ảnh hưởng.

Cô bước đi. Ở cửa, cô quay lại:

— À. Mấy đứa cũng ship bà với anh Minh luôn nha. Nó bảo "anh Minh với chị An ăn ý quá, chắc có gì." Bà hot dữ.

— Ra ngoài đi Kiều.

— Đi đây, đi đây.

Cửa đóng. Hạ An ngồi một mình.

"Họ ship khách hàng. Không phải ship người cũ."

Cô lặp lại câu đó trong đầu. Như một lời nhắc. Như một lá chắn.

Rồi cô mở spreadsheet, và làm việc.

· · ·

Một giờ trưa. Hạ An ăn trưa ở bàn — hộp cơm đặt qua app, cô ăn vừa ăn vừa đọc email. Thói quen xấu. Kiều hay mắng. Nhưng hôm nay cô không muốn xuống canteen, không muốn ngồi chung bàn với mười mấy người mà một nửa đang nghĩ về "chị An và anh client".

Phó Minh gõ vách ngăn.

— An. Ăn ở bàn nữa à?

Cô ngẩng lên. Anh đứng đó, tay cầm một ly cà phê giấy, tay kia cầm túi đồ ăn. Kính hơi tụt, anh đẩy lên bằng mu bàn tay — thói quen cô đã thấy cả trăm lần.

— Ừ, em đang ăn.

— Pitch hôm qua vất vả. Anh mua thêm cà phê cho em. Đen, không đường, đúng không?

Anh đặt ly xuống bàn cô. Nhẹ nhàng. Tự nhiên. Như một chuyện bình thường anh vẫn làm.

— Cảm ơn anh Minh.

— Không có gì.

Anh đứng đó thêm một giây. Hạ An biết — cô biết vì cô đã làm việc với Phó Minh gần ba năm, cô biết khi nào anh muốn nói gì đó và khi nào anh chọn không nói. Lúc này anh đang ở giữa — muốn nói, nhưng chưa tìm được cách.

— Hôm qua, anh nói, giọng nhẹ, bà trả lời câu hỏi về cultural context — slide phụ lục đó — em chuẩn bị từ khi nào?

— Thứ Bảy.

— Thứ Bảy? Anh hơi nhíu mày. Tụi mình hoàn thành deck từ thứ Sáu mà.

— Em nghĩ thêm sau khi xong deck. Có vài câu hỏi mà... em đoán client sẽ hỏi.

— Em đoán?

— Ai làm strategy cũng sẽ hỏi câu đó, anh Minh. Localization là điểm yếu hiển nhiên nhất của một concept regional.

Phó Minh gật đầu. Chậm. Nhưng mắt anh nhìn cô với thứ gì đó — không phải ngạc nhiên, vì anh biết cô giỏi. Mà là thứ gì đó gần hơn. Kiểu nhìn người ta nhìn khi họ thấy ai đó làm đúng thứ mà họ đã biết người đó làm được, nhưng vẫn thấy ấn tượng mỗi lần.

— Em giỏi quá, An. Anh nói. Rồi cười nhẹ, kiểu tự giễu: Nói vậy nghe sến, nhưng mà thật.

— Cảm ơn anh.

— Anh đi ăn nhé. Ăn cơm xong nhớ uống cà phê.

— Dạ.

Anh quay đi. Bước chân nhẹ, dép lê trong văn phòng — Phó Minh là Art Director duy nhất ở NEXA không mang giày đi làm. Vũ Thành từng nhắc, anh nói "giày bó chân, vẽ không ra", rồi Vũ Thành không nhắc nữa.

Hạ An nhìn ly cà phê trên bàn. Đen. Không đường. Anh nhớ.

Anh luôn nhớ.

Cô nâng ly, uống một ngụm. Ấm. Đắng nhẹ. Vừa đủ.

Và cô nghĩ — không cố, không muốn, nhưng nghĩ — rằng Duy Khải cũng biết cô uống đen không đường. Anh biết từ ba năm trước. Anh biết từ lần đầu ngồi cùng bàn ở quán cà phê gần Bến Thành, khi cô gọi americano rồi quên luôn ly cà phê trên bàn khi đi.

Hai người đàn ông. Cùng biết cô uống gì. Một người mang cà phê đến bàn. Một người ngồi ở phía bên kia bàn họp và cố không nhìn cô.

Cô đặt ly xuống. Mở email. Làm việc.

· · ·

Bốn giờ chiều. Hạ An ngồi trong phòng meeting nhỏ, cửa đóng, tai nghe cắm, đang edit bản proposal lần cuối trước khi gửi Vũ Thành review. Bên ngoài, agency chiều thứ Ba — ồn vừa đủ, nhạc lo-fi từ loa ai đó, tiếng cười, tiếng bàn phím.

Điện thoại cô rung. Email mới.

Cô mở.

From: Tống Gia Hân — PR Director, Krown Group To: Lê Hạ An — ACD, NEXA Agency CC: Trần Duy Khải Subject: Họp riêng — Discussion chi tiết proposal

Chị An thân mến,

Sau buổi pitch hôm qua, team Krown đánh giá cao đề xuất của NEXA. Anh Khải muốn discuss trực tiếp một số điểm chi tiết trong bản proposal trước khi chúng tôi đưa ra quyết định cuối cùng.

Anh Khải đề xuất họp riêng vào thứ Tư tuần sau, khoảng 2-3 giờ chiều, tại một địa điểm trung lập ngoài văn phòng (quán cà phê hoặc co-working space). Nội dung: creative direction, budget allocation, và rollout timeline.

Chị confirm giúp em nhé.

Trân trọng, Gia Hân

Hạ An đọc email hai lần.

"Anh Khải muốn discuss trực tiếp."

"Họp riêng."

"Địa điểm trung lập ngoài văn phòng."

Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa kính. Bên ngoài, Phó Minh đang ngồi vẽ storyboard, Bảo Trâm đang mang cà phê cho ai đó, Lâm Kiều đang gọi điện thoại vừa đi vừa nói vừa khoát tay. NEXA chiều thứ Ba, bình thường, ồn, sống.

Cô nhìn lại email.

"Anh Khải muốn discuss trực tiếp."

Cô hít một hơi. Gõ:

Chị Hân,

Cảm ơn em. Thứ Tư tuần sau, 2 giờ chiều, được. Chị sẽ gửi proposal chi tiết trước thứ Sáu để anh Khải có thời gian review.

Nhờ em suggest địa điểm nhé.

Trân trọng, Hạ An

Cô nhấn Send. Đặt điện thoại xuống. Ngón tay phải xoay nhẫn — chậm, đều, vô thức.

Bên ngoài, nắng chiều xuyên qua cửa kính tầng 18, hắt lên sàn gỗ một vệt dài. Ai đó bật nhạc to hơn. Ai đó cười. Agency sống tiếp.

Hạ An đóng laptop. Dựa lưng ra ghế. Nhắm mắt.

Thứ Tư tuần sau. Họp riêng. Quán cà phê. Hai người.

Cô mở mắt. Đứng dậy. Cầm ly cà phê Phó Minh mua — đã nguội — uống hết.

Rồi cô đi tìm Kiều.

Ch.7/10
1.882 từ