Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 42: Người bên cạnh
Chương 42

Người bên cạnh

Thứ Ba. Krown Group, tầng 27. Mười giờ sáng.

Khải ngồi phòng làm việc, laptop mở, cà phê americano ly thứ hai. Báo cáo ngày quay chưa đến (An nói thứ Tư), nhưng anh mở lại hình trên điện thoại: vài ảnh mà anh tự chụp bằng điện thoại lúc nghỉ giải lao, không ai biết.

Ảnh 1: An đứng giữa warehouse, tay chỉ, miệng nói gì đó với thợ đèn. Tóc búi cao, sợi rơi, nắng hắt từ cửa kính. Mắt sáng.

Ảnh 2: An ngồi bệ cửa sổ, uống nước, nhìn danh sách cảnh quay. Ngón tay phải xoay nhẫn vô thức (cô không biết anh thấy).

Anh đóng ảnh. Khóa điện thoại.

Mình chụp cô.

Ba năm yêu, mình chưa bao giờ chụp cô khi cô làm việc. Vì lúc đó mình không đến trường quay. Không đến studio. Chỉ ở nhà, chờ, hỏi "mấy giờ về," rồi im khi cô nói "khuya."

Bây giờ mình thấy. Thấy cô ở trong ánh sáng đó. Và hiểu: cô không chọn công việc thay vì anh. Cô chọn phần mình trong công việc. Phần tỏa sáng. Phần mà không ai cho cô nếu cô không tự đi lấy.

Mình đã sai khi nghĩ mình bị xếp thứ hai. Mình không bị xếp. Mình chỉ đứng ở chỗ cô không biết cách mang anh vào.

Cửa gõ. Gia Hân. Áo sơ mi xanh nhạt, tóc thả, sổ tay trong tay. Son hồng, nhẹ, kiểu Gia Hân hàng ngày (không phải son đỏ ngày tỏ tình, không phải son nhạt sáng sau đêm khóc; son bình thường, kiểu đã qua).

– Anh Khải. Báo cáo truyền thông tuần này.

– Để bàn.

Gia Hân đặt tập giấy, ngồi đối diện. Bình thường. Khoảng cách bình thường (một ghế, không phải hai ghế như thứ Tư tuần trước). Cô đã dịch lại, từ từ, vì không thể ngồi cách xa mãi mà không ai hỏi.

– Số truyền thông mạng xã hội tuần qua: tương tác tăng 15%, tích cực chiếm 78%. Có hai bài cần phản hồi (bình luận tiêu cực về giá sản phẩm mới).

– Cô draft phản hồi chưa?

– Gửi kèm trong bản in. Trang 4.

Khải lật. Đọc. Gia Hân ngồi chờ, bút xoay trên tay. Bình thường. Đồng nghiệp chờ sếp đọc bản in. Không có gì.

Nhưng Khải nhận ra (vì anh nhận ra mọi thứ, vì anh đọc người giỏi, vì Gia Hân là người anh đã từ chối nên anh quan sát cô kỹ hơn bình thường để chắc cô ổn): son cô chọn buổi sáng, cách cô ngồi, giọng cô đều, mắt cô nhìn anh khi trình bày rồi nhìn đi khi anh đọc. Tất cả nói: tôi đã qua. Tôi chuyên nghiệp. Tôi ổn.

Và có thể cô ổn thật. Gia Hân mạnh. Cắt sạch, khâu sạch, không để sẹo ở chỗ nhìn thấy. Cô không giận, không lạnh, không tránh. Cô chỉ bớt gần. Bớt "anh Khải" thân mật, thêm "anh Khải" công việc. Vẫn giỏi, vẫn sắc, vẫn là Gia Hân.

– Trang 4 ổn. Gửi luôn.

– Dạ.

Gia Hân đứng. Cầm bản in. Đi ngang bể cá trên kệ gần cửa (Bơ bơi, xanh đậm, lấp lánh). Dừng một giây:

– Cho cá ăn chưa?

– Sáng rồi.

– Ừ. Nước hơi đục. Để em thay chiều.

Khải nhìn cô. Gia Hân nói chuyện cá betta kiểu người quen lâu, kiểu đồng nghiệp biết thói quen nhau, kiểu "em biết anh hay quên thay nước." Bình thường. Hoàn toàn bình thường. Không có gì.

Nhưng nếu ai đó đứng ngoài cửa nhìn vào (một An, chẳng hạn), sẽ thấy: Gia Hân đứng cạnh bể cá của Khải, nói "để em thay nước chiều," giọng quen thuộc, thoải mái, kiểu người ở bên cạnh mỗi ngày. Và sẽ nghĩ: hai người này gần.

Gần kiểu đồng nghiệp thân. Gần kiểu biết nhau đủ lâu. Gần kiểu mà người ngoài không phân biệt được với gần kiểu khác.

Gia Hân đi. Cửa đóng nhẹ.

Khải quay lại màn hình. Và nghĩ:

Cô ấy ổn. Cô ấy đã qua.

Nhưng cô ấy vẫn ở đây. Vẫn ngồi đối diện mỗi sáng. Vẫn thay nước cá. Vẫn "anh Khải" bằng giọng mà nếu An nghe, sẽ đau.

Mình không làm gì sai. Gia Hân không làm gì sai. Không ai sai. Chỉ là hai người ở gần nhau mỗi ngày, và thế giới bên ngoài nhìn vào thấy điều mà bên trong không có.

Ảo ảnh khoảng cách.

· · ·

Một giờ chiều. Nhà ăn tầng 5.

Khải ăn trưa một mình (bình thường, anh ít ăn cùng team). Ngồi bàn góc, cơm phần, americano bên cạnh. Điện thoại mở, nhìn lịch tuần: thứ Tư họp NEXA, thứ Năm duyệt nội bộ, thứ Sáu hạn chót báo cáo quý.

Gia Hân vào, khay cơm trong tay. Nhìn quanh. Nhà ăn đông, ít bàn trống. Bàn Khải còn chỗ. Cô đi đến:

– Ngồi đây được không?

– Ngồi.

Bình thường. Nhà ăn đông, bàn trống ít, đồng nghiệp ngồi chung. Không có gì. Khải gật, Gia Hân ngồi, cả hai ăn, đọc điện thoại riêng. Im lặng bình thường.

Nhưng Khải biết (và Gia Hân cũng biết): một tuần trước, cô ngồi cách hai ghế. Hôm nay, ngồi đối diện. Bình thường hóa. Từ từ. Vì cô không thể ngồi cách xa mãi trong một công ty ba trăm người mà không ai hỏi tại sao. Vì cô nói "chuyên nghiệp," và chuyên nghiệp nghĩa là quay lại bình thường. Vì cô mạnh.

Nhưng mạnh không có nghĩa là không đau.

Gia Hân ăn, nhìn điện thoại. Rồi nói, không ngẩng:

– Hình ngày quay đẹp. Team NEXA gửi preview sáng nay.

– Anh chưa xem.

– Warehouse quận 2 đúng rồi. Ánh sáng tự nhiên, concept phim rõ. Chị An chỉ đạo tốt.

Khải nhìn cô. "Chị An." Gia Hân gọi An bằng "chị" từ đầu. Lịch sự. Nhận biết An lớn tuổi hơn (một năm). Nhưng hôm nay, "chị An chỉ đạo tốt" nghe khác. Nghe như Gia Hân đang chọn bình tĩnh. Chọn công nhận. Chọn không ganh.

– Tốt. Khải đáp. Ngắn.

Gia Hân gật. Ăn tiếp.

Im. Một phút. Hai phút.

Rồi bàn bên cạnh, hai nhân viên truyền thông nói chuyện, không biết Khải nghe:

– Chị Hân với anh Khải ăn chung kìa.

– Hai người hay ăn chung mà.

– Nhưng đẹp đôi thật. Anh Khải single mà, đúng không?

– Chị Hân cũng single.

Khải không nhìn sang. Gia Hân không nhìn sang. Cả hai đều nghe, và cả hai đều im. Vì phản ứng sẽ xác nhận, và không phản ứng sẽ... cũng xác nhận, theo kiểu khác.

Thế giới nhìn vào: Gia Hân đẹp, single, ngồi ăn với Khải mỗi trưa. Kết luận tự nhiên.

Không ai biết Gia Hân đã nói "em thích anh" và Khải đã nói "anh coi cô như đồng nghiệp." Không ai biết cô ngồi cách hai ghế hôm thứ Tư. Không ai biết cô sẽ xin chuyển team sau chiến dịch.

Thế giới chỉ thấy mặt ngoài. Và mặt ngoài, hai người này gần.

Khải đứng. Cầm khay:

– Tôi lên phòng. Chiều họp nội bộ.

– Dạ. Gia Hân gật. Bình thường.

Thang máy. Tầng 27. Phòng làm việc. Đóng cửa.

Khải ngồi. Mở điện thoại. Nhìn tin nhắn An (tối qua):

"Nhận rồi. Gửi đúng hẹn."

Ngắn. Sạch. Không P.S. (cả hai đều ngừng P.S.).

An đang nghĩ gì?

Cô có thấy hình preview mà Gia Hân nói? Cô có thấy hình anh và Gia Hân ăn trưa (không, không ai chụp, nhưng nếu ai đó chụp)? Cô có biết Gia Hân thay nước cá cho anh?

Không. Cô không biết. Nhưng nếu biết, cô sẽ đau. Kiểu đau mà cô từng đau khi xem ảnh LinkedIn Gia Hân cùng anh.

Và mình, ngồi đây, không làm gì sai, cũng không làm gì đúng. Chỉ ăn cơm với đồng nghiệp. Chỉ để đồng nghiệp thay nước cá. Chỉ tồn tại trong không gian mà An không ở.

Tam giác. Không ai chen vào. Nhưng sự tồn tại của "người khác" đủ làm đau.

Anh mở tin nhắn An. Gõ:

"Preview hình đẹp. An chỉ đạo tốt."

Dừng. Giống hệt câu Gia Hân nói. Xóa.

"Hình ngày quay, team chụp rất ổn."

Dừng. Quá xa. Không đủ.

"Em tỏa sáng. Trong hình cũng vậy."

Dừng. Quá gần. Chưa.

Xóa tất cả. Đặt điện thoại. Nhìn Bơ. Cá betta bơi, xanh đậm, vây xòe. Nước hơi đục (Gia Hân đúng, cần thay).

– Cô ấy (An) gửi tin nhắn kiểu công việc. Ngắn. Sạch. Như mình tuần trước.

Bơ bơi.

– Cô ấy (Gia Hân) thay nước cho mày chiều nay.

Bơ bơi.

– Và mình ngồi đây, giữa hai người phụ nữ, trong khi chỉ nghĩ về một.

Anh mở lại ảnh trên điện thoại. Ảnh 2: An ngồi bệ cửa sổ warehouse, xoay nhẫn. Nắng vàng. Mắt xa.

Cô vẫn đeo nhẫn.

Nhẫn mà anh mua trước khi cầu hôn, mua sau khi yêu một năm, mua vì nghĩ "cô ấy sẽ ở lại." Nhẫn mà anh tưởng đã mất ý nghĩa, nhưng cô đeo từ ngón áp út sang ngón giữa, và giữ.

Cô giữ nhẫn. Phó Minh giữ cô. Gia Hân giữ khoảng cách. Và mình giữ bức ảnh này trong điện thoại mà không biết phải làm gì với nó.

Khóa điện thoại. Mở laptop. Làm việc.

Năm giờ chiều. Gia Hân gõ cửa, xô thùng nhỏ, chai nước lọc:

– Thay nước cho Bơ.

– Ừ.

Cô thay. Cẩn thận: múc Bơ ra ly tạm, đổ nước cũ, rửa bể, đổ nước mới, thả Bơ vào. Hai phút. Thành thạo (cô đã làm nhiều lần, từ khi Bơ về tầng 27, vì Khải hay quên).

– Xong.

– Cảm ơn.

Gia Hân đứng, nhìn Bơ bơi trong nước sạch. Rồi nhìn Khải:

– Anh à.

– Hm.

– Em xin chuyển team sau chiến dịch. Nhưng trước đó, em vẫn làm việc bình thường. Đừng suy nghĩ.

– Anh không suy nghĩ.

– Anh suy nghĩ. Gia Hân nói, nhẹ, nhìn anh kiểu người đọc Khải nhanh (vì đã nhìn anh đủ lâu để biết khi nào anh giấu). Anh cẩn thận hơn từ tuần trước. Không nhờ em việc nhỏ. Không nói chuyện riêng. Kiểu sợ em hiểu lầm.

Khải im.

– Đừng. Em nói rồi: chuyên nghiệp. Anh cứ bình thường. Bình thường mới là tôn trọng em.

Khải nhìn cô. Và lần này, anh gật. Không phải gật "tôi hiểu" kiểu lịch sự. Gật kiểu: cô đúng. Mình đang tránh cô, và tránh không phải tôn trọng. Bình thường mới là.

– Ừ. Bình thường.

Gia Hân cười. Nhỏ. Lần này thật hơn tuần trước (tuần trước là cười mà chỉ người biết lâu mới nhận ra không vui; tuần này là cười vì đã đi qua chỗ đau nhất):

– Vậy mai em gửi kế hoạch truyền thông nội bộ tháng sau. Anh duyệt giúp.

– Gửi đi.

Cô đi. Cửa đóng. Mùi nước hoa nhẹ (cô dùng mùi khác so với trước tỏ tình; trước: hoa nhài; giờ: cam bergamot; kiểu người thay mùi khi thay giai đoạn).

Khải ngồi. Nhìn Bơ trong nước sạch.

Cô thay nước cho cá anh. Cô nói "bình thường mới là tôn trọng." Cô cười thật hơn tuần trước. Cô ổn.

Và anh, lần đầu, nhẹ nhõm. Không phải vì cô buông. Vì cô mạnh. Vì cô chọn đi qua đúng cách, và cách đó cho phép cả hai giữ được nhau trong không gian làm việc mà không ai phải giả vờ.

Nhưng thế giới bên ngoài. Nhân viên truyền thông bàn cạnh. Ảnh LinkedIn. Nhà ăn. "Đẹp đôi."

An không biết gì về tất cả những gì xảy ra giữa anh và Gia Hân. Cô chỉ thấy mặt ngoài. Và mặt ngoài, đau.

Anh mở tin nhắn. Gõ:

"Preview hình ổn. Thứ Tư meeting như lịch. Anh muốn discuss concept film 2."

Sạch. Công việc. Nhưng "anh" chứ không phải "tôi." Và "discuss" chứ không phải "review." Vì anh muốn nói chuyện, không chỉ duyệt.

Send.

Thứ Tư. Meeting. Phòng họp C, NEXA tầng 18.

Sẽ thấy cô. Sẽ ngồi cạnh. Sẽ giữ khoảng cách vì có người. Và sẽ, ở đâu đó giữa slide 8 và slide 12, nhìn cô lâu hơn bình thường.

Không phải P.S. Không phải email. Nhìn thẳng.

Kiểu An xứng đáng.

Ch.42/120
2.094 từ