Nói chuyện thật
Chủ Nhật. Hai mươi tám tháng Mười Một. Bảy giờ tối.
An dọn bàn ăn lần thứ hai trong tháng. Hai chén, hai đôi đũa, hai cốc, và lần này thêm hai lon bia. Cô không uống bia, nhưng tối nay có thể cần.
Bếp có mùi thịt kho trứng, giống lần trước. An nấu lại món cũ vì cô chỉ biết nấu ba món, và vì Khải khen "ngon không phải vì vị." Canh rau dền thay canh bí đỏ. Cơm đã xới.
Chuông cửa. An mở. Khải đứng ngoài, áo thun xanh navy, quần jean, tay cầm túi giấy. Mùi sạch, không nước hoa, tóc hơi ướt.
– Chè khúc bạch. Lại quán cũ.
An nhận túi, cười. Khải bước vào, cởi giày, nhìn quanh. Lần thứ hai anh đến căn hộ này. Lần trước anh nhìn kệ sách, ban công, tủ lạnh. Lần này mắt anh dừng ở bàn ăn: hai lon bia.
– Em uống bia?
– Tối nay có thể.
Khải nhìn An. Hiểu. Cô cần thứ gì đó để nới lỏng, vì cuộc nói chuyện tối nay không phải loại nói được bằng trà ô long.
– Anh cũng uống.
Ăn cơm. Thịt kho mặn vừa lần này, An nếm trước khi dọn. Canh rau dền nhẹ. Cơm trắng, hai chén mỗi người.
Ăn xong, dọn bàn, rửa chén. Khải rửa, An lau, đứng cạnh nhau trước bồn, khuỷu tay gần chạm. Thói quen cũ quay lại tự nhiên, kiểu cả hai không cần bàn ai làm gì.
Chín giờ. Sofa. Hai lon bia đã mở, An cầm lon, Khải cầm lon, ngồi cách nhau một nệm.
Im lặng. Tivi tắt. Không nhạc. Chỉ tiếng gió ngoài ban công, tiếng cây chanh rung nhẹ, và tiếng bia sủi bọt trong lon.
An nhấp một ngụm. Đắng, lạnh, chạy xuống ngực.
– Anh.
– Ừ.
– Em nói trước nhé.
Khải gật. Đặt lon bia xuống bàn. Quay người nhìn An. Sẵn sàng.
An nhìn lon bia trong tay. Rồi nhìn Khải.
– Em sợ.
Khải chờ.
– Em sợ yêu lại. Không phải sợ anh. Sợ mình. Sợ mình lại biến anh thành thứ tự thứ hai. Sợ mình nói "em thay đổi" nhưng khi có hạn chót lớn, khi khách hàng gọi lúc mười giờ tối, khi team cần em, mình lại quên. Quên rằng anh đang chờ. Quên rằng anh cũng cần.
Cô dừng lại. Thở.
– Ba năm trước, em không hủy hẹn vì em không yêu anh. Em hủy vì em nghĩ anh sẽ luôn ở đó. Em nghĩ tình yêu là thứ chờ được, và công việc là thứ không chờ được. Nên em chọn thứ không chờ được, và mất thứ tưởng chờ được.
Khải nghe. Tay nắm nhẹ trên đùi, ngón cái ấn vào lòng bàn tay. An nhận ra, vì cô biết: khi anh nắm tay kiểu đó, anh đang kiềm.
– Hôm La Maison. Em biết rồi. Anh chuẩn bị nhẫn, anh đặt bàn, anh chờ từ bảy giờ. Và em gọi lúc tám rưỡi nói "hẹn ngày khác." Em không biết anh đang cầm nhẫn. Nhưng dù em biết, em cũng sẽ gọi. Vì lúc đó khách hàng đang ở phòng họp, và em nghĩ: Khải chờ được, khách hàng không.
Giọng An run nhẹ. Không phải khóc, mà là nói thứ đau nhất bằng giọng thật nhất.
– Em sai. Em biết. Và em sợ: dù bây giờ em hiểu, dù em đã delegate cho Trâm, dù em đã chọn anh thay vì bản trình bày, dù tất cả những thứ đó... em vẫn sợ mình chưa thay đổi đủ. Sợ một ngày nào đó, em lại ngồi ở NEXA lúc hai giờ sáng mà quên rằng anh đang ở nhà một mình.
Im lặng. Gió. Cây chanh rung.
Khải nhìn An. Lâu. Rồi nói.
– Đến lượt anh.
An gật. Uống một ngụm bia. Chờ.
– Anh sợ bị bỏ lại. Sợ mở lòng rồi lại nhìn cửa đóng.
Giọng Khải thấp, chậm, kiểu giọng mà An biết: anh đang nói từ chỗ sâu nhất, chỗ mà bình thường anh bảo vệ bằng im lặng.
– Anh lớn lên nhìn mẹ chờ bố mỗi tối. Bữa cơm nguội trên bàn, cửa vẫn mở, mẹ ngồi phòng khách đọc sách nhưng cứ năm phút lại nhìn đồng hồ. Bố không phải người xấu, bố chỉ bận. Nhưng bận mỗi ngày thì giống bỏ. Và anh thề: anh sẽ không bao giờ ở vị trí mẹ.
Khải nhấp bia. Đặt lon xuống.
– Rồi anh yêu em. Và em bận. Mỗi ngày. Mỗi tối. Mỗi Chủ Nhật em hủy hẹn. Mỗi lần em nói "khi nào rảnh." Anh ngồi ở penthouse, ăn cơm một mình, nhìn cửa, y hệt mẹ ngồi phòng khách.
An nhìn Khải. Mắt cô ướt, không chảy, nhưng sáng. Sáng vì nhìn thấy.
– Đêm La Maison, anh không giận em vì em không đến. Anh giận mình vì anh đã biết em sẽ không đến mà vẫn đợi. Anh mua nhẫn, đặt bàn, mặc vest, ngồi đợi, và anh biết: có sáu mươi phần trăm khả năng em sẽ gọi hủy. Anh đợi cái sáu mươi phần trăm đó. Và khi nó xảy ra, anh không ngạc nhiên. Anh chỉ mệt.
– Anh...
– Để anh nói hết. Anh chia tay không phải vì hết yêu. Anh chia tay vì anh không biết cách yêu mà không im. Anh giận mà không nói. Đau mà không kể. Chờ mà không bảo em anh đang chờ. Anh nghĩ: nếu em thật sự yêu anh, em sẽ tự biết. Nhưng em không biết. Không phải vì em không yêu. Mà vì anh không nói.
Im lặng. Dài. Gió. Tiếng cây chanh. Tiếng bia sủi bọt.
An đặt lon bia xuống. Tay run nhẹ.
– Hai đứa mình giống nhau. Em giấu sau công việc, anh giấu sau im lặng. Cả hai đều nghĩ mình đang yêu đúng cách. Và cả hai đều sai.
Khải nhìn An.
– Đúng. Cả hai đều sai.
– Vậy bây giờ mình làm sao?
Câu hỏi đó treo giữa hai người, giữa sofa và cửa sổ, giữa lon bia và gió tháng Mười Một.
Khải nghĩ. Lâu. An không giục.
– Mình thử.
– Thử gì?
– Thử yêu lại. Nhưng khác. Lần này có luật.
An nhìn Khải. Mắt hỏi.
– Luật một: nói ra. Khi em bận, nói anh "em bận tối nay, nhưng em nhớ anh." Khi anh buồn, nói em "anh buồn" thay vì im. Không giấu. Không đợi đối phương đoán.
An gật. Chậm.
– Luật hai: không ai phải chọn. Em không cần bỏ việc vì anh. Anh không cần bỏ cuộc vì em. Mình đi cùng. Như cái concept ba năm trước mà em viết cho Krown: "đi cùng từ lúc chọn nhau."
An cười nhẹ, vì câu đó là ý tưởng cô viết trong đêm brainstorm khuya, và bây giờ nó quay lại thành lời anh nói cho cô.
– Luật ba: khi một người cảm thấy bị bỏ lại, nói ra. Không tích tụ. Không chờ đến khi vỡ mới nói. Vì anh đã biết: im lặng giết chết mối quan hệ nhanh hơn bất kỳ lỗi lầm nào.
An nhìn Khải. Anh ngồi trên sofa cô, áo thun xanh navy, tóc khô rồi, mắt nghiêm, và đang nói ra ba luật như trình bày chiến lược. Nhưng khác. Vì giọng anh run ở cuối câu ba, và vì mắt anh ướt nhẹ, kiểu ướt mà An chưa bao giờ thấy ở Khải.
– Anh. Anh đang khóc.
– Không. Mắt cay.
– Bia không cay.
Khải nhìn An. Rồi cười. Cười mà mắt ướt, cười vì bị bắt quả tang, cười vì ba năm anh giấu hết và bây giờ anh ngồi trên sofa người yêu cũ mắt ướt vì nói ra ba cái luật.
– Ừ. Anh khóc.
– Khóc vì gì?
– Vì ba năm trước, nếu anh nói được ba câu đó, mình không cần chia tay.
An nhìn Khải. Tay cô đặt trên nệm sofa, gần tay anh. Mười phân. Năm phân.
– Anh. Ba năm trước cũng được. Ba năm sau cũng được. Quan trọng là bây giờ anh nói rồi.
Khải nhìn tay An. Nhìn tay mình. Mười phân. Năm phân.
Anh đặt tay lên tay cô.
An không rút.
Lòng bàn tay anh ấm, to hơn tay cô, ngón tay dài, kiểu tay mà ba năm trước cô quen nắm mỗi khi đi bộ. Bây giờ tay đó đặt trên mu bàn tay cô, nhẹ, không nắm, chỉ đặt. Kiểu đặt hỏi: được không?
An lật tay lên. Mở lòng bàn tay.
Khải nhìn xuống. Lòng bàn tay An, nhỏ, trắng, có vết chai nhẹ ở ngón trỏ vì cầm bút, nhẫn trên ngón giữa hắt ánh đèn.
Anh đặt tay vào lòng bàn tay cô. Ngón tay đan vào kẽ ngón. Nắm.
Lần đầu tiên kể từ chia tay.
An nhìn hai bàn tay đan nhau. Tay anh ấm. Tay cô hơi lạnh, như mọi khi, như Khải từng biết: cô lạnh tay và lạnh chân, không chịu đắp chăn, hay cuộn tròn khi ngủ.
Cô nắm lại. Nhẹ. Rồi chặt hơn.
– Em đồng ý.
– Đồng ý gì?
– Ba luật. Nói ra. Đi cùng. Không im.
Khải nhìn An. Mắt anh ướt, mắt cô ướt, hai lon bia đã ấm, gió tháng Mười Một thổi qua cửa sổ ban công, cây chanh rung, và trên sofa nhỏ ở quận 3, hai người ba mươi tuổi ngồi nắm tay nhau lần đầu tiên sau ba năm.
Không hôn. Không ôm. Không lời thề. Chỉ nắm tay.
Và đó là đủ.
Mười giờ mười lăm. Khải đứng dậy.
– Anh về.
An gật. Đứng dậy theo. Đi ra cửa cùng.
Khải xỏ giày. Đứng ở ngưỡng cửa. Nhìn An.
Rồi đưa tay lên, chạm nhẹ vào tóc An, gạt sang bên. Nhẹ. Kiểu chạm mà ba năm trước anh làm mỗi sáng khi cô chưa kịp chải tóc.
– Ngủ ngon.
– Anh cũng vậy.
Khải bước đi. An đứng ở cửa, nghe tiếng bước chân, tiếng thang máy, tiếng im lặng.
Cô đóng cửa. Quay lại phòng khách. Sofa vẫn còn hai vết ấn. Hai lon bia rỗng. Và trên tay cô, ngón giữa bên phải, nhẫn vẫn ở đó, nhưng bàn tay cô vẫn ấm chỗ anh vừa nắm.
Cô nằm xuống giường. Kéo chăn.
Gối bên cạnh vẫn hõm. Nhưng tối nay, An không nhìn nó bằng nỗi cô đơn. Cô nhìn nó bằng hy vọng.
Mình sẽ thử. Cả hai sẽ thử. Lần này nói ra. Lần này đi cùng.
Điện thoại rung.
Khải: "Về rồi. Bơ chào. Ngủ ngon, An."
An: "Ngủ ngon, Khải. Cảm ơn vì hôm nay."
Khải: "Cảm ơn em vì không rút tay."
An nhìn tin nhắn cuối. Cười. Đặt điện thoại xuống.
Ngủ.