Căn nhà im lặng
Thứ Bảy. Quán rượu nhỏ trên đường Hai Bà Trưng. Chín giờ tối.
An không dự định ở đây tối nay. Kế hoạch: về nhà, rửa mặt, nằm, ngủ, quên cà vạt. Nhưng khi sự kiện xong, khi đội dọn xong, khi tất cả ra về, Vũ Thành nhắn:
"Em uống gì không? Anh mời. Hôm nay tốt, xứng đáng một ly."
An muốn từ chối. Nhưng Vũ Thành hiếm khi mời. Ông là kiểu sếp giữ khoảng cách, trả lương đúng hạn, khen khi xứng đáng, mắng khi cần, và không bao giờ hỏi chuyện riêng. Khi ông mời, nghĩa là ông muốn nói gì đó. Và với sếp, từ chối đôi khi mất nhiều hơn đi.
Quán nhỏ, tầng trệt, vách gạch trần, đèn vàng, nhạc jazz nhẹ. Vũ Thành ngồi góc, áo vest cởi, sơ mi trắng xắn tay, rượu whisky trên bàn. Năm mươi lăm tuổi, tóc bạc nửa đầu, kính gọng mảnh, mặt gầy. Kiểu đàn ông đã qua hết mọi thứ và chọn ở lại vì quen, không phải vì vui.
– Ngồi.
An ngồi. Vũ Thành gọi thêm một ly vang đỏ (ông biết An không uống mạnh, nhưng hôm nay là loại ngày cần uống gì đó nặng hơn trà).
– Sự kiện tốt. Anh Hưng hài lòng. CEO Krown nhắn khen. Ông nói, giọng đều, kiểu người khen bằng fact thay vì tính từ.
– Cảm ơn anh.
– Không cảm ơn. Em làm tốt thì tốt. Anh không cần em biết ơn.
An cười nhẹ. Vũ Thành luôn vậy: nói thẳng, không đệm, không vỗ về. Ông là loại sếp mà nhiều người sợ nhưng ít người ghét, vì ông công bằng. Công bằng kiểu lạnh: không thiên vị, không ghét bỏ, chỉ nhìn kết quả.
Rượu đến. An uống một ngụm. Vang đỏ, nồng, ấm cổ họng.
Vũ Thành uống whisky. Im. Nhìn kính rượu.
Rồi ông nói, không nhìn cô:
– Em biết tại sao anh mở NEXA không?
An ngạc nhiên. Vũ Thành không bao giờ kể chuyện mình. Trong mười năm cô biết ông (bốn năm làm ở NEXA, sáu năm biết tiếng), ông chưa từng nói một câu bắt đầu bằng "anh."
– Em chỉ biết anh mở NEXA năm anh ba mươi tám.
– Ba mươi sáu. Ông sửa. Ba mươi sáu. Bỏ tập đoàn nước ngoài, mở agency riêng, một mình, sáu triệu vốn, phòng thuê bốn mươi mét vuông ở quận Bình Thạnh.
An im. Chờ.
Vũ Thành xoay ly. Whisky lắc nhẹ:
– Năm đó anh vừa chia tay. Mười một năm.
– Mười một năm?
– Mười một năm yêu. Từ đại học. Cô ấy tên Mai. Giáo viên mầm non. Hiền, đẹp, kiểu đẹp không giống trong quảng cáo, đẹp kiểu nhìn là muốn về nhà.
An nhìn ông. Vũ Thành nói "đẹp kiểu nhìn là muốn về nhà" bằng giọng phẳng, kiểu người kể chuyện cũ đã kể đủ lần để không còn run.
– Tại sao chia tay?
Vũ Thành nhìn cô:
– Em đoán đi.
An im. Nhìn ông: tóc bạc, kính gọng mảnh, sơ mi trắng, ngồi một mình ở quán rượu tối thứ Bảy. CEO của agency hàng đầu. Nhà rộng (cô biết, tầng áp mái ở quận 2, ông từng mời team đến tiệc cuối năm). Xe đẹp. Tiền đủ. Và tối thứ Bảy, ngồi uống một mình.
Mình biết câu trả lời.
– Anh chọn công việc.
Vũ Thành gật:
– Anh chọn công việc. Mười một năm, anh chọn công việc. Lần đầu: bỏ hẹn để gặp khách. Lần thứ hai: hủy chuyến đi để ở lại pitch. Lần thứ ba: quên sinh nhật cô ấy vì đang close deal. Lần thứ mười, thứ hai mươi, thứ năm mươi, anh không đếm nữa. Cô ấy cũng không đếm.
Im.
– Cô ấy nói gì?
– Không nói gì. Ông uống whisky. Cô ấy không bao giờ nói. Không la, không khóc, không đòi. Chỉ im. Rồi một hôm, anh về nhà, đồ cô ấy không còn. Giấy nhớ trên bàn: "Anh giỏi quá. Em theo không kịp."
An nhìn ông. Mắt ông khô, nhưng giọng hơi chậm hơn bình thường (nửa nhịp, vừa đủ để người nghe kỹ nhận ra).
– Rồi sao?
– Rồi anh mở NEXA. Ông đặt ly. Không phải vì đam mê. Vì không biết làm gì khác. Vì công việc là thứ duy nhất anh còn. Cô ấy đi, bạn bè ít, gia đình xa. Còn công việc. Nên anh mở agency, làm mười tám tiếng một ngày, bảy ngày một tuần, và gọi đó là "xây dựng sự nghiệp."
Im.
– Và NEXA thành công.
– NEXA thành công. Ông gật. Top năm agency Sài Gòn. Hợp đồng lớn. Đội ngũ giỏi. Giải thưởng. Tất cả.
– Nhưng?
Vũ Thành nhìn cô. Và lần đầu trong mười năm An biết ông, mắt ông có thứ mà cô chưa từng thấy: không phải buồn, không phải hối hận, mà là sự thừa nhận tĩnh lặng của một người đã thua mà biết mình thua:
– Nhưng căn nhà rất im.
Bốn chữ. Gọn. Nặng.
"Căn nhà rất im."
An nghe, và ngực cô siết. Không phải vì thương Vũ Thành (cô kính trọng ông, nhưng thương thì chưa đủ gần). Vì sợ. Sợ vì câu đó, bốn chữ, là tương lai cô nhìn thấy nếu không thay đổi. Nếu cô tiếp tục chọn pitch thay vì người. Nếu cô tiếp tục "em handle được." Nếu cô tiếp tục xoay nhẫn mà không nói gì.
Hai mươi năm nữa. Năm mươi tuổi. ACD thành CD thành ECD thành CEO. Giải thưởng. Hợp đồng. Team giỏi. Và tối thứ Bảy, ngồi một mình ở quán rượu, kể chuyện cũ với nhân viên trẻ.
"Căn nhà rất im."
– Anh kể chuyện này vì sao? An hỏi. Nhẹ. Thật.
Vũ Thành nhìn cô. Rồi cười. Nhỏ, mệt, kiểu cười của người biết mình đang làm gì:
– Vì anh nhìn em, Hạ An. Nhìn mười năm. Em giống anh. Giỏi, cứng, gồng, không cho phép mình yếu. Và em đang đứng ở đúng chỗ anh đứng hai mươi năm trước.
An im.
– Anh không biết chuyện riêng của em. Ông nói nhanh hơn, kiểu biết An sẽ phòng thủ. Không hỏi, không cần biết. Anh chỉ nói: anh đã đi con đường đó rồi. Nó dẫn đến NEXA. Và NEXA rất hay. Nhưng đến tối, NEXA không nói chuyện với mình.
Im. Nhạc jazz. Tiếng ly chạm bàn.
– Em làm gì với chuyện này là việc của em. Anh không xen. Anh chỉ kể. Vì hôm nay sự kiện tốt, em xứng đáng, và anh nghĩ... có lẽ em cần nghe từ người đã sai.
An nhìn Vũ Thành. Năm mươi lăm tuổi, tóc bạc, ngồi một mình. Và cô nhìn thấy: ông không kể chuyện vì rượu (ông mới ly thứ hai). Ông kể vì thấy mình trong cô. Thấy cô đang lặp lại, từng bước, con đường ông đã đi. Và ông, người hiếm khi nói chuyện riêng, chọn hôm nay để nói. Vì có lẽ, cứu cô là cách ông cứu lại mình (dù đã muộn với chính ông).
– Cảm ơn anh Thành.
– Đừng cảm ơn. Về nghỉ đi.
An đứng. Lấy túi. Dừng:
– Anh à.
– Hm.
– Cô ấy... bây giờ ở đâu?
Vũ Thành im. Ba giây. Rồi:
– Đà Nẵng. Lấy chồng. Hai con. Dạy mầm non.
– Anh có liên lạc?
– Không. Ông nhìn ly whisky. Cô ấy hạnh phúc. Anh không có quyền quay lại làm phiền.
Không có quyền.
An nhìn ông. Và nghe, trong câu đó, tiếng vọng của chính mình chiều nay trong toilet sự kiện: mình không còn quyền ghen.
Nhưng khác. Vũ Thành không có quyền vì cô ấy đã đi, đã hạnh phúc, đã thuộc về người khác. An chưa mất quyền hoàn toàn. Khải chưa thuộc về ai. Anh vẫn ở đây, vẫn gọi cô "em," vẫn nói "em tỏa sáng," vẫn đến trường quay sáu giờ sáng mang ô long.
Mình chưa muộn. Nhưng nếu không làm gì, sẽ muộn. Sẽ thành Vũ Thành. Căn nhà im lặng. Quán rượu tối thứ Bảy. Kể chuyện cũ cho junior.
– Chúc anh ngủ ngon.
– Ừ.
An đi. Ra đường. Gió tối. Hai Bà Trưng vắng hơn ban ngày. Đèn vàng, xe thưa.
Gọi xe. Ba phút.
Ngồi trên xe, An mở điện thoại. Nhìn tin nhắn Khải (chiều, sau sự kiện):
"Sự kiện tốt. Team em làm tốt. Anh cảm ơn."
"Team em." Anh viết "team em," không phải "team NEXA." Gần hơn. Nhưng vẫn qua màn hình.
An nhìn tin nhắn. Muốn gõ gì đó. Muốn gõ "anh ăn gì chưa." Muốn gõ "cà vạt anh hôm nay đẹp." Muốn gõ "mình nhớ anh."
Nhưng chưa. Chưa. Vì mới nghe Vũ Thành kể, mới khóc trong toilet, mới thấy Gia Hân chỉnh cà vạt. Quá nhiều trong một ngày.
Gõ:
"Cảm ơn anh. Hẹn thứ Tư."
Ngắn. Sạch. Kiểu An đang dùng (bắt chước Khải, cả hai đều ngừng P.S., cả hai đều ngắn, cả hai đều giấu).
Send.
Về nhà. Tắm. Nằm. Nhìn trần.
"Căn nhà rất im."
Căn hộ này cũng im. Một phòng ngủ. Gối bên cạnh vẫn có hõm (ba tháng, hõm vẫn ở đó, vì cô không lật gối). Bàn ăn một chỗ. Bếp ít dùng. Sài Gòn ở ngoài kính, và bên trong, im.
Mình hai mươi tám. Vũ Thành ba mươi sáu khi mất người. Mình còn tám năm. Nhưng tám năm ngắn hơn mình nghĩ. Và Khải không đợi mãi. Anh nói rồi: "Anh không vội. Nhưng cũng không chờ."
Mình phải làm gì đó.
Không phải mai. Không phải tuần sau. Sớm.
Nhắm mắt. Và đêm nay, không mơ cà vạt. Không mơ ba mươi phân. Mơ thấy căn nhà. Rộng. Đẹp. Và im.
Tỉnh lúc ba giờ sáng. Mồ hôi.
Nhìn gối bên cạnh. Hõm vẫn ở đó.
Sớm.