Vỡ
Thứ Ba. Ngày thứ năm trong mười ngày.
An đứng giữa nhà kho quận 2, nhìn bộ ảnh trên màn hình laptop. Nắng chiều chiếu qua cửa sổ lớn, rơi lên sàn bê tông vàng nhạt.
Mười tám concept. Đã chụp mười hai. Còn sáu.
Phó Minh đứng cạnh, đặt máy ảnh xuống bàn.
– An. Mười hai bộ đầu, sáu bộ ổn, ba bộ khá, ba bộ... cần chụp lại.
– Ba bộ nào?
– Bộ bảy, tám, mười một. Ánh sáng không đều, bố cục chưa tới. Hôm qua chụp ngoài trời mà mây phủ cả buổi, không đợi được nắng vì hết giờ thuê location.
An nhìn ba bộ ảnh trên màn hình. Phó Minh đúng. Ba bộ này so với video tuần đầu sẽ thua rõ rệt.
– Chụp lại khi nào?
– Nếu chụp lại, phải dời lịch concept mười ba và mười bốn sang ngày sau. Nhưng ngày sau là location hai, đã đặt cọc.
– Đặt cọc bao nhiêu?
– Mười lăm triệu. Không hoàn.
An tính nhanh. Chụp lại ba bộ mất nửa ngày. Dời hai concept sang ngày sau. Ngày sau dồn bốn concept thay vì hai. Bốn concept trong một ngày với một ekip chính thì chất lượng sẽ giảm tiếp.
Vòng xoáy không lối ra. Sửa chỗ này thì hỏng chỗ kia.
– Bỏ bộ mười một. Giữ mười bảy concept thay vì mười tám. Chụp lại bảy và tám sáng mai, trước khi ekip di chuyển sang location hai.
Phó Minh gật.
– Ổn. Nhưng sáng mai phải bắt đầu từ sáu giờ để kịp.
– Sáu giờ.
An quay lại bàn làm việc. Kiều đang ngồi đối diện, laptop mở, mặt căng.
– Kiều. Sao?
– Bà ơi. Có bài viết trên mạng.
An nhìn màn hình Kiều. Một trang tin truyền thông số, không lớn nhưng nhiều người trong ngành đọc. Tiêu đề: "Krown Group cắt giảm ngân sách sáng tạo giữa chiến dịch: chất lượng hay tiết kiệm?"
An đọc. Ba đoạn. Nguồn "ẩn danh từ nội bộ." Nội dung: Krown Group đã giảm ba mươi phần trăm ngân sách sản xuất nội dung giữa chiến dịch thương hiệu lớn, rút ngắn thời gian sản xuất từ ba tuần xuống mười ngày. Bài viết so sánh video tuần đầu (chất lượng cao, được khen) với dự kiến bộ ảnh mùa Thu (nguồn lực giảm rõ rệt). Kết bài: "Câu hỏi không phải agency có đủ giỏi, mà client có đủ kiên nhẫn."
An đặt tay lên bàn. Nhìn Kiều.
– Ai rò rỉ?
– Tao không biết. Nhưng nguồn "ẩn danh từ nội bộ" có thể từ bên Krown hoặc từ đội sản xuất thuê ngoài.
– Hoặc có người muốn bài này xuất hiện.
Kiều nhìn An. Hiểu.
– Bà nghĩ ai đó trong Krown cố tình?
– Tao không biết. Nhưng thời điểm quá trùng hợp. Đề xuất cắt ngân sách gửi thứ Sáu. Thứ Ba có bài viết. Năm ngày.
An lấy điện thoại. Gọi Khải. Lần này anh bắt máy ngay.
– Anh thấy bài viết chưa?
– Vừa thấy. Anh đang gọi truyền thông Krown.
– Ai rò rỉ?
Im lặng.
– Anh chưa biết. Nhưng anh đang tìm.
– Anh Khải. Bài viết này viết đúng sự thật. Ngân sách bị cắt, thời gian bị rút. Nếu bộ ảnh ra mà chất lượng thấp, truyền thông sẽ nói "thấy chưa, đúng như dự đoán." Và người chịu trách nhiệm sẽ không phải người cắt ngân sách. Sẽ là NEXA.
– Anh biết. Em, anh đang xử lý. Anh hứa.
"Anh đang xử lý." Lần thứ hai trong năm ngày.
– Anh Khải.
– Dạ.
– Hồi mình còn yêu nhau, em hay nói "em đang bận" mà không giải thích. Anh ghét câu đó. Anh nói câu đó giống bức tường.
Im lặng bên kia.
– "Anh đang xử lý" cũng giống bức tường. Anh biết không?
Lâu. Rất lâu.
– Anh biết. Và anh xin lỗi. Nhưng lần này khác, An. Cho anh thêm thời gian. Thứ Hai. Anh hứa.
An nhìn ra cửa sổ nhà kho. Nắng chiều đổ dài trên sàn bê tông. Ekip sản xuất đang dọn đồ, gấp phông nền, cuộn dây điện.
– Thứ Hai. Nhưng nếu thứ Hai anh vẫn nói "đang xử lý," em sẽ tự xử lý. Theo cách của em.
– Em không cần...
– Anh Khải. Em cần. Đây là chiến dịch của em. Đội của em. Nếu có người muốn phá, em cần biết ai, tại sao, và bằng cách nào. Không phải để anh xử lý giúp. Mà để em xử lý cùng.
Im lặng. An nghe tiếng Khải thở. Không nặng, không nhẹ. Kiểu thở của người đang cố tìm từ đúng.
– Em... em đúng.
– Em biết.
An cúp máy. Đặt điện thoại xuống. Kiều nhìn cô, không nói gì.
An nhìn lại bàn làm việc. Laptop, sổ ghi chép, bốn ly giấy cà phê rỗng, bộ ảnh chưa hoàn thiện. Và bài viết trên mạng đang lan trong ngành.
Mình có thể hoàn thành bộ ảnh trong mười ngày. Mười bảy concept thay vì hai mươi tám. Chất lượng sẽ không bằng video tuần đầu, nhưng sẽ đủ tốt. Mình đã cắt, đã tính, đã phân công.
Nhưng chỉ tiêu mười phần trăm chuyển đổi thì không. Chiến dịch thương hiệu không tạo ra chuyển đổi trực tiếp. Và bài viết trên mạng sẽ tạo thêm áp lực cho bất kỳ con số nào mình đưa ra.
Ai đó đang chơi trò mà mình không nhìn thấy hết bàn cờ.
Và Khải nhìn thấy. Nhưng anh không cho mình nhìn cùng.
Giống ngày xưa. Chỉ đổi vai.
An đứng dậy. Nhìn Kiều.
– Kiều.
– Gì?
– Tao cần bà làm một việc.
– Gì?
– Tìm hiểu ai trong Krown có quyền gửi thông tin ra ngoài. Và ai có lợi nhất nếu chiến dịch này thất bại.
Kiều nhìn An. Lâu. Rồi gật.
– Bà đang chơi chính trị à?
– Tao đang bảo vệ team. Khác nhau.
An quay lại bàn. Mở sổ. Viết: "Đặng Hưng. Phó tổng. Cam kết chỉ tiêu chuyển đổi không thông qua agency. Cắt ngân sách. Rút thời gian. Bài viết rò rỉ."
Bên dưới ghi: "Tại sao?"
Cô chưa biết câu trả lời. Nhưng cô biết một điều: không ai cắt ngân sách của chiến dịch đang thành công trừ khi họ muốn chiến dịch thất bại. Và không ai muốn chiến dịch thất bại trừ khi họ có kế hoạch khác.
Mình sẽ tìm ra. Không chờ Khải. Không chờ ai.
Vì lần này, mình không phải cô gái ngồi chờ tin nhắn.
Điện thoại rung. Tin nhắn Khải: "An. Anh xin lỗi. Anh sẽ nói hết. Thứ Hai."
An đọc. Không trả lời. Không phải vì giận. Mà vì cô đang bận. Thật sự bận. Bận bảo vệ thứ cô xây.
Khác ngày xưa. Ngày xưa "bận" là chọn công việc thay vì anh. Hôm nay "bận" là chiến đấu để giữ thứ của mình.
Nhưng anh có phân biệt được không?
Cô không biết. Và hôm nay, cô không có thời gian để nghĩ.
Sáu giờ sáng mai. Ba bộ ảnh chụp lại. Năm concept còn lại. Năm ngày.
An đóng laptop. Lấy chìa khóa xe.
– Kiều. Về đi. Sáng mai sáu giờ.
Kiều đứng dậy. Nhìn An.
– Bà ổn không?
An cười. Mệt nhưng thật.
– Ổn. Bận, nhưng ổn.
Kiều không hỏi thêm. Vì cô biết khi nào An nói "ổn" mà thật sự ổn, và khi nào không. Lần này, ở giữa.