Tên
Thứ Tư. NEXA, tầng 18. Phòng họp C. Mười giờ sáng.
Họp tuần. Tám người: An, Kiều, Phó Minh, Trâm từ NEXA; Khải, Gia Hân từ Krown. Thêm hai người mới từ hôm nay: Hoàng, chuyên viên truyền thông số Krown, và Thanh, trợ lý dự án NEXA (Vũ Thành điều thêm từ team khác vì khối lượng tăng).
Phòng họp C quen thuộc: bàn dài, tám ghế, màn hình chiếu, cửa kính nhìn ra tòa nhà đối diện. Đĩa trái cây trên bàn (không đào, như mọi lần).
An ngồi đầu bàn phía NEXA. Khải ngồi đối diện, đầu bàn phía Krown. Gia Hân cạnh Khải (một ghế, không phải hai). Kiều cạnh An. Phó Minh giữa bàn, laptop mở, hình chiếu sẵn.
– Bắt đầu nhé. An mở. Hôm nay có ba mục: duyệt hình ngày quay, lịch quay đợt hai, và phân cảnh bổ sung cho phim thứ hai.
Giọng rõ, đều, ACD trong phòng họp. Bình thường. Cô đã bình thường lại. Từ thứ Sáu đến nay (ba ngày: thứ Bảy nằm nhà, Chủ Nhật chạy bộ, thứ Hai và thứ Ba làm việc bình thường), cô đã nhét cà vạt và căn nhà im lặng vào ngăn kéo nào đó trong đầu, khóa lại, và bước vào phòng họp với mặt bình tĩnh.
Không phải giả. An thật sự bình tĩnh. Vì cô quyết rồi (đêm thứ Bảy, mồ hôi, ba giờ sáng, nhìn gối): sớm. Cô sẽ làm gì đó. Sớm. Không biết là gì, nhưng biết là sẽ làm. Và khi đã quyết, An bình tĩnh hơn (cô luôn vậy: đau vì không biết, bình tĩnh khi đã quyết, dù chưa biết quyết gì).
Họp chạy mượt. An trình bày, Khải hỏi, Gia Hân ghi chú, Phó Minh chiếu hình. Kiều bổ sung hậu cần. Trâm ghi biên bản. Hoàng (Krown) trình bày kế hoạch truyền thông số cho giai đoạn hai. Thanh (NEXA) cập nhật lịch sản xuất.
Tám người. Chuyên nghiệp. Bình thường.
Mười một giờ. Mục cuối: phân cảnh bổ sung phim hai.
Phó Minh chiếu layout mới. Cảnh 4: diễn viên đi dọc hành lang warehouse, camera đặt thấp, ánh sáng rơi qua cửa kính cao. Ý tưởng: "bước đi cùng nhau, dù mỗi người một hướng."
– Cảnh này cần chỉnh góc máy. An nói, chỉ màn hình. Nếu camera thấp quá, mất khuôn mặt. Nên nâng lên ngang ngực, nhưng giữ chiều sâu trường.
– Nâng bao nhiêu? Phó Minh hỏi.
– Mười lăm phân. Đủ thấy mắt, đủ giữ chân.
Khải nhìn màn hình. Rồi nhìn layout in trên bàn (anh luôn in ra, đọc bản giấy, ghi bút bên cạnh). Lật trang. Cảnh 7: hai người đứng hai đầu bàn, mô hình kiến trúc ở giữa. Giống cảnh anh và An ở warehouse (ba mươi phân, bàn nhỏ, đầu gần đầu). Anh nhận ra.
– Cảnh 7 này, Khải nói, giọng bình thường, mắt trên layout. Có cần diễn viên nhìn nhau hay nhìn mô hình?
– Nhìn mô hình trước. An đáp. Rồi từ từ nhìn lên, gặp mắt. Như concept: "hành động trước, cảm xúc theo."
Khải gật:
– Đúng. Nhưng timing nhìn lên cần chính xác. Nếu sớm quá, mất kịch tính. Muộn quá, mất kết nối. Cần kiểu...
Anh dừng. Tìm từ. Cúi nhìn layout. Gõ bút trên bàn (thói quen khi suy nghĩ). Rồi nói, nhanh, tự nhiên, kiểu người đang nghĩ về khung hình mà quên mình ở đâu:
– An, xem lại đoạn này. Lần quay trước, cảnh 5, em chỉ đạo diễn viên nhìn lên ở nhịp ba, đúng không? Ở đây nên giống vậy.
Im.
Phòng im.
An đông cứng.
An.
Không phải "chị An." Không phải "em." Không phải "cô Hạ An." Không phải bất kỳ cách gọi nào anh dùng kể từ ngày gặp lại.
An.
Tên trần. Tên mà anh gọi khi hai người nằm trên sofa xem phim. Tên mà anh gọi khi nấu cơm, hỏi "An ơi, muối ở đâu?" Tên mà anh gọi khi đưa cô đi ngủ, nhỏ, gần tai, "An, ngủ đi." Tên thân mật nhất. Tên chỉ dùng khi hai người ở đủ gần để không cần bất kỳ khoảng cách nào.
Và anh vừa gọi, trước mặt tám người.
Kiều quay sang nhìn An. Mắt to, kiểu "tao vừa nghe gì."
Phó Minh cúi xuống laptop, mặt không đổi, nhưng tay dừng gõ.
Gia Hân ngồi yên, bút dừng trên sổ. Mắt cô nhìn Khải, rồi nhìn An, rồi nhìn xuống. Nhanh. Gọn. Kiểu người đã biết từ lâu và không bất ngờ.
Trâm nhìn An, rồi nhìn Khải, rồi nhìn Kiều, kiểu người không hiểu hẳn nhưng biết vừa có gì đó xảy ra.
Hoàng và Thanh không nhận ra (mới, không biết lịch sử).
Ba giây. Bốn.
Khải nhận ra. Anh dừng gõ bút. Mắt dừng trên layout, không ngẩng, nhưng An thấy: hàm anh cứng lại. Nhẹ. Kiểu người vừa nghe lại câu mình nói và biết mình vừa sai.
Anh ngẩng. Nhìn phòng. Rồi sửa, giọng đều hơn bình thường (đều quá, kiểu người cố kiểm soát):
– Ý tôi là chị An. Chị An xem lại đoạn cảnh 5 giúp.
Muộn rồi.
An nghe "chị An" như nghe ai đóng cửa sau khi gió đã thổi vào. Đã muộn. Phòng đã nghe. Kiều đã nghe. Gia Hân đã nghe. Phó Minh đã nghe.
Anh gọi mình bằng tên. Trước mặt tám người. Bằng tên mà chỉ người yêu gọi.
Và anh không biết mình đã gọi. Cho đến khi phòng im.
An thở. Nhẹ. Và trả lời, giọng bình thường (bình thường nhất cô có thể):
– Dạ, tôi xem lại. Cảnh 5 nhịp ba, đúng rồi. Áp dụng cho cảnh 7.
Chuyên nghiệp. Sạch. Kiểu ACD trong phòng họp.
Nhưng tay cô, dưới bàn, nắm chặt. Và nhẫn trên ngón giữa, siết vào da.
Họp tiếp. Mười lăm phút nữa. An trình bày bình thường. Khải hỏi bình thường. Gia Hân ghi chú bình thường. Không ai nhắc lại.
Nhưng không khí trong phòng đã đổi. Nhẹ. Kiểu thay đổi mà chỉ người nhạy cảm mới bắt được: Kiều nhìn An nhiều hơn, Phó Minh ít nhìn lên hơn, Gia Hân viết ghi chú bằng tay trái (bình thường cô viết tay phải; khi căng, cô đổi tay, kiểu vô thức).
Mười một giờ hai mươi. Họp xong. Mọi người đứng.
An thu dọn giấy. Khải đứng, cầm túi, không đi đến. Anh nhìn cô, nhanh, kiểu "xin lỗi" mà không nói ra, kiểu người biết mình vừa làm gì và không thể rút lại.
An không nhìn lại. Không phải tránh. Vì nếu nhìn lại bây giờ, trước mặt mọi người, cô sẽ không giữ được mặt.
Khải đi. Gia Hân theo. Hoàng theo. Cửa đóng.
Kiều đóng laptop. Nhìn An. Mở miệng.
An giơ tay, chặn:
– Đừng.
Kiều đóng miệng. Ba giây. Rồi mở lại:
– Tao chỉ muốn nói...
– Tao biết bà muốn nói gì.
Kiều nhìn cô. Và mặc dù An nói "đừng," Kiều vẫn nói. Vì Kiều là Kiều, và "đừng" chưa bao giờ dừng được cô:
– Ổng gọi tên bà. Trước mặt tám người.
An im.
– R.I.P.
An nhìn Kiều. Và, bất chấp mọi thứ (cà vạt, căn nhà im, ba giây đông cứng, nhẫn siết vào da), cô bật cười. Nhỏ. Nhanh. Kiểu cười mà chỉ bạn thân mới kéo ra được ở đúng lúc cần.
– R.I.P. cái gì?
– R.I.P. "chúng tôi chỉ là đồng nghiệp cũ."
An lắc đầu. Cười thêm nửa giây. Rồi hết. Và khi hết cười, mặt cô thay đổi. Không buồn. Không sợ. Kiểu... rõ.
– Kiều.
– Hm.
– Tao phải nói chuyện với anh ấy.
Kiều nhìn An. Lâu. Và lần này, không châm biếm, không R.I.P., không cười. Giọng hạ, kiểu Kiều khi nghiêm túc (hiếm, nặng):
– Ừ. Bà phải.
An gật. Cầm túi. Ra cửa.
Phó Minh đứng ở hành lang, xếp máy vào ba lô. Nhìn An đi ra. Không nói gì. Nhưng mắt anh, nhanh, gặp mắt An, và trong mắt đó, An thấy: anh biết. Anh nghe "An" từ miệng Khải, và anh hiểu. Hiểu mọi thứ. Hiểu tại sao cô từ chối anh. Hiểu tại sao cô không chọn an toàn. Hiểu khoảng cách ba mươi phân trong ảnh 148 mà anh đã bỏ.
An gật nhẹ, chào. Phó Minh gật lại.
Xong. Không cần nói.
· · ·
Thang máy. An một mình. Cửa đóng.
Cô tựa lưng vào tường thang máy. Nhắm mắt. Và nghe lại, trong đầu, giọng Khải:
"An, xem lại đoạn này."
An.
Anh gọi mình bằng tên. Kiểu ngày xưa. Kiểu nằm trên sofa, kiểu nấu cơm, kiểu đi ngủ.
Và anh không biết mình gọi. Vì nó tự nhiên. Vì trong đầu anh, mình vẫn là "An." Không phải "chị An." Không phải "cô Hạ An." Không phải đối tác. Là An. Là người anh gọi bằng tên trần khi không cần giấu.
Anh giấu suốt mấy tháng. Hôm nay, anh quên giấu. Vì anh đang nghĩ về khung hình, về ánh sáng, về cảnh 7 (cảnh mà cả hai biết giống ba mươi phân ở warehouse), và khi nghĩ về thứ gần như thế, anh quên mình đang ở phòng họp. Quên có tám người. Quên tất cả. Chỉ nhớ: An.
Thang máy mở. Tầng trệt. An bước ra. Lobby vắng. Nắng trưa ở ngoài kính.
Mở điện thoại. Tin nhắn Kiều (vừa gửi):
"Ổng gọi tên bà. Trước mặt 8 người. R.I.P. 💀"
An cười. Nhẹ. Lần thứ hai trong ngày Kiều làm cô cười.
Rồi tin nhắn Khải. Gửi lúc mười một giờ hai mươi lăm (năm phút sau họp):
"Chị An, file phân cảnh bổ sung tôi gửi email chiều nay."
"Chị An." Anh sửa lại. Lịch sự. Xa. Kiểu người vừa phạm lỗi và đang bồi thường bằng khoảng cách.
An nhìn tin nhắn. Và biết: anh đang sợ. Sợ mình vừa phá vỡ gì đó. Sợ cô tức, sợ cô khó xử, sợ phòng họp bắt đầu xì xào.
Anh sợ. Và khi anh sợ, anh xa. Kiểu cũ. Kiểu im lặng.
Nhưng lần này, mình sẽ không để anh xa.
An gõ. Chậm. Chọn từng chữ:
"Nhận rồi. Cảm ơn. Thứ Sáu gặp lại."
Dừng. Muốn viết thêm. Muốn viết "đừng lo, tôi không giận." Muốn viết "em nghe tên mình từ miệng anh lâu lắm rồi." Muốn viết rất nhiều.
Nhưng giữ. Vì An đang học (từ Khải, từ Vũ Thành, từ chính mình): nói đúng lúc quan trọng hơn nói nhiều. Và đúng lúc không phải qua tin nhắn.
Send.
Bước ra nắng. Sài Gòn trưa. Nóng.
Và trong ngực, ấm hơn nóng. Ấm kiểu nghe tên mình từ giọng người đã từng gọi mỗi ngày. Ấm kiểu biết: anh chưa quên. Anh giấu, anh sửa, anh lùi, nhưng trong đầu anh, cô vẫn là "An."
Vẫn là An.
Và điều đó, hóa ra, đủ để cô biết: mình chưa muộn.