Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 46: Chọn ai?
Chương 46

Chọn ai?

Thứ Sáu. Sáu giờ chiều. NEXA tầng 18.

An ngồi trước màn hình, con trỏ nhấp nháy trên tài liệu kịch bản phim hai. Cảnh 7 (ba mươi phân, bàn phân cảnh, mắt gặp mắt) đã chỉnh xong. Cảnh 12 đang dở. Nhưng đầu cô không ở cảnh 12.

Đầu cô ở thứ Tư. Ở "An" từ miệng Khải. Ở quyết định "phải nói chuyện" mà cô vẫn chưa biết cách bắt đầu.

Hai ngày qua, Khải im. Thư công việc ngắn, lịch sự, không P.S. Tin nhắn: "Chị An, tài liệu phân cảnh bổ sung," "Chị An, lịch quay đợt 2 xác nhận." Mỗi lần đọc "Chị An" cô nghe như ai đóng cửa phòng rồi khóa thêm lần nữa.

Anh đang sợ. Cô biết. Anh sợ mình đã phá vỡ ranh giới, sợ cô khó xử, sợ phòng họp xì xào. Nên anh rút. Lùi về vị trí an toàn nhất: xa, lịch sự, chuyên nghiệp tuyệt đối.

Pattern cũ.

An lắc đầu. Nhìn lại màn hình. Cảnh 12: diễn viên nữ đứng trước bàn làm việc, một mình, ngoài kính là thành phố. Ý tưởng: "chọn ở lại, nhưng không phải ở lại một mình."

Cô gõ ghi chú: "Ánh sáng từ ngoài vào, không phải từ đèn bàn. Nhân vật quay ra ngoài, không quay vào trong."

Gõ xong, dừng. Đọc lại. Và nhận ra mình vừa viết gì.

Điện thoại rung.

Tin nhắn Phó Minh: "An ơi, tối nay em rảnh không? Anh book chỗ ăn cá hồi ở quận 2, chỗ mới mở. Đi hai người, không phải team. Anh muốn nói chuyện riêng với em."

An nhìn tin nhắn. Ngón tay dừng trên màn hình.

Phó Minh. Hiền, rõ ràng, kiên nhẫn. Anh đã đợi suốt từ Đà Lạt đến giờ mà không đòi hỏi gì. Anh xóa ảnh 148, không hỏi, không trách. Anh mua cơm (trứng ốp la, đúng khẩu vị), anh hỏi thăm, anh ở đó. Mỗi lần An từ chối, anh gật, kiểu người biết mình đang đợi và chấp nhận.

Anh xứng đáng hơn câu "hẹn lần khác."

Chưa kịp trả lời, thư Khải vào. Sáu giờ mười lăm, thứ Sáu (Khải không bao giờ gửi thư sau sáu giờ thứ Sáu, trừ khi gấp). Tiêu đề: "Proposal bổ sung — cần chỉnh trước thứ Hai."

Mở:

"Chị An,

Đặng Hưng yêu cầu chỉnh bảng ngân sách sáng tạo giai đoạn 2 trước cuộc họp ban lãnh đạo sáng thứ Hai. Tôi đã ghi chú 3 điểm cần thay đổi trong tài liệu đính kèm. Nếu tiện, họp nhanh sáng mai 8h tại NEXA để duyệt cùng.

— DK"

Ngắn. Lạnh. Chuyên nghiệp. Không "em." Không P.S. Không gì ngoài công việc.

Nhưng An đọc giữa các dòng (cô luôn đọc giữa các dòng của anh, từ ba năm trước đến giờ): Khải gửi sau sáu giờ thứ Sáu. Khải đề nghị gặp sáng thứ Bảy, khi văn phòng vắng, khi chỉ có hai người. Khải ghi "nếu tiện" (anh không bao giờ dùng "nếu tiện" với đối tác; anh dùng "vui lòng xác nhận"). Nếu tiện là cách anh hỏi khi không chắc cô có muốn gặp anh không.

Hai tin nhắn. Hai người đàn ông. Một trên màn hình điện thoại, một trên màn hình laptop.

An nhìn cả hai. Và cảm thấy rõ, sắc, kiểu dao cắt giấy: mình đang đứng ở ngã rẽ mà mình giả vờ không thấy suốt mấy tháng nay.

Phó Minh: ăn tối, nói chuyện riêng. Thoải mái, an toàn, biết trước mình sẽ được tôn trọng dù nói gì. Anh sẽ không ép. Anh sẽ không đau. Anh sẽ gật và mỉm cười dù cô nói "chưa sẵn sàng" lần thứ ba.

Khải: họp sáng, bàn ngân sách. Căng, xa, không hứa gì. Không biết nói gì ngoài công việc. Nhưng cô sẽ ngồi đối diện anh ở phòng meeting vắng, nghe giọng anh nói về con số, và biết rằng mỗi lần mắt anh chạm mắt cô (nhanh, rồi quay đi), cả hai đều đang giấu cùng một thứ.

An toàn. Hay đau.

Biết trước. Hay không biết.

Người nói rõ. Hay người im lặng.

Cô nhìn hai tin nhắn thêm ba mươi giây. Rồi tay cô di chuyển. Không phải quyết định bằng đầu. Tay cô biết trước đầu.

Mở laptop. Trả lời thư Khải:

"Anh Khải,

Nhận. Tôi xem tối nay. Sáng mai 8h, phòng họp C.

— An"

Send.

Rồi mở điện thoại. Tin nhắn Phó Minh:

"Anh Minh ơi, mai em bận, có việc gấp phải xử lý trước thứ Hai. Hẹn lần khác nhé anh."

Send.

Đặt điện thoại xuống. Tựa lưng ghế. Nhìn trần.

Vừa chọn rồi đó.

Cô không chọn Khải. Không hẳn. Cô chọn trả lời anh trước, chọn gặp anh sáng thứ Bảy, chọn đọc tài liệu của anh tối nay thay vì ăn cá hồi với người đối xử tốt với mình. Cô chọn công việc (lý do cô nói với Phó Minh), nhưng cả hai đều biết: không phải công việc.

Phó Minh hỏi "đi hai người." Khải hỏi "họp nhanh." Và mình chọn "họp nhanh."

Vì với Phó Minh, "hai người" là đủ rõ. Với Khải, "họp nhanh" có thể là gì cũng được. Và mình chọn cái không rõ. Chọn cái có thể đau. Chọn cái mà mình không biết kết quả.

Tim không nghe lý trí.

An nhắm mắt. Và thừa nhận, nhẹ, với chính mình trong phòng vắng lúc sáu giờ rưỡi chiều thứ Sáu:

Mình đang chọn sai. Mình biết. Phó Minh tốt, rõ ràng, an toàn. Anh ấy không im lặng, không rút lui, không khiến mình đoán. Khải thì... Khải im. Khải xa. Khải nhắn "Chị An" sau khi lỡ gọi "An." Khải là ba năm đau, ba tháng mất ngủ, và một chiếc nhẫn mà mình không chịu tháo.

Nhưng khi nhìn hai tin nhắn, tay mình đi về phía anh. Không nghĩ. Không cân. Tay biết trước đầu.

Và điều đó, có lẽ, đã là câu trả lời.

Mở mắt. Cầm điện thoại. Kiều nhắn (lúc nào cũng đúng lúc):

"Tối đi ăn không? Hùng đi nhậu với bạn, tao rảnh."

An gõ: "Tao ở lại office. Có file cần xem."

Kiều: "Thứ Sáu tối mà ở văn phòng? Bà điên à?"

An: "Tài liệu Khải gửi. Họp sáng mai."

Ba chấm. Kiều đang gõ. Dừng. Gõ lại. Dừng. Rồi:

"Hai đứa họp sáng thứ Bảy. Tại office. Hai người."

An không trả lời.

Kiều: "Bà biết tao sẽ nói gì."

An: "Biết. Nên đừng nói."

Kiều: "..."

Rồi: "OK. Nhưng nếu bà cần tao sau đó, gọi."

An cười nhẹ. Gõ: "Ừ."

Đặt điện thoại. Quay lại laptop. Mở tài liệu Khải gửi.

Bảng ngân sách sáng tạo giai đoạn hai. Khải ghi chú ba điểm cần chỉnh: chi phí sản xuất phim, ngân sách dự phòng cho hạng mục kỹ thuật số, và phân bổ lại giữa quay và hậu kỳ. Ghi chú gọn, logic, mũi tên chỉ rõ chỗ cần thay đổi. Kiểu Khải: không thừa một chữ, mỗi dòng đều có lý do.

An đọc. Và nhận ra: anh chỉnh đúng những chỗ An sắp đề xuất. Anh nhìn thấy vấn đề trước khi cô nói. Giống ba năm trước, giống đêm cùng viết ý tưởng, giống concept "đi cùng từ lúc chọn nhau." Anh hiểu cách cô nghĩ. Vẫn hiểu.

Đó là vấn đề. Anh hiểu mình. Mình hiểu anh. Hiểu quá rõ nên không thể giả vờ xa lạ. Hiểu quá rõ nên im lặng mới đau đến thế.

Bảy giờ. NEXA vắng. Chỉ còn An, ánh sáng màn hình, và tiếng máy lạnh.

Cô bắt đầu chỉnh. Tay gõ số, đầu ở chỗ khác.

Sáng mai. Tám giờ. Phòng meeting C. Chỉ hai người.

Mình sẽ nói gì?

Không biết. Chưa biết. Nhưng cô biết một điều: cô sẽ đến. Cô sẽ ngồi đối diện anh. Và lần này, cô sẽ không để anh rút về "Chị An."

Lần này, mình không đứng nhìn nữa.

Tay dừng trên bàn phím. Nhẫn trên ngón giữa ánh lên dưới đèn màn hình. Cô nhìn nó. Xoay nhẹ (thói quen, vô thức, kiểu An khi nghĩ về Khải). Rồi dừng xoay. Đặt tay phẳng xuống bàn. Ấn nhẹ, như neo mình lại.

Chọn rồi. Dù sai. Dù đau. Dù không biết kết quả.

Nhưng ít nhất, lần này mình chọn. Không phải trôi. Không phải trốn. Chọn.

Quay lại file. Gõ tiếp.

Ngoài kính, Sài Gòn tối dần. Đèn đường bật. Xe chạy. Thành phố sống tiếp.

Và trong phòng vắng ở tầng 18, một người đàn bà hai mươi tám tuổi ngồi chỉnh bảng ngân sách cho cuộc họp sáng mai với người yêu cũ, và biết rõ: mình không chỉnh vì công việc. Mình chỉnh vì muốn ngồi đối diện anh, nói chuyện, dù chỉ về con số.

Vì con số cũng được. Vì bất kỳ cái gì cũng được. Miễn là được gần.

Tim không nghe lý trí. Và có lẽ, lần này, mình sẽ nghe tim.

Ch.46/120
1.439 từ