Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 1: Ba Tháng
Chương 1

Ba Tháng

Năm giờ mười hai phút sáng, chuông báo thức chưa kịp reo thì Hạ An đã mở mắt.

Cô nằm yên thêm mười giây. Trần nhà trắng. Quạt trần quay chậm. Căn hộ im lặng đến mức nghe được tiếng máy lạnh rì rầm phía sau tường. Mọi thứ y hệt hôm qua, hôm kia, và chín mươi ngày trước đó.

Cô tắt chuông báo thức trước khi nó kịp kêu. Thói quen này hình thành từ ba tháng nay, kể từ khi cô bắt đầu thức dậy sớm hơn bình thường, sớm hơn cần thiết, sớm hơn bất kỳ ai có thể hỏi: "Em ngủ có ngon không?"

Không ai hỏi nữa. Nên cũng không cần trả lời.

· · ·

Tấm thảm yoga được trải ra giữa phòng khách lúc năm rưỡi. Hạ An hít thở đều, kéo giãn cơ thể trong tư thế chiến binh. Tóc buộc cao, áo thun rộng, không trang điểm. Ánh đèn vàng từ góc phòng đổ bóng cô lên bức tường trắng, dài và mảnh.

Mười lăm phút yoga. Mười phút tắm. Năm phút sấy tóc. Mười phút chọn đồ. Routine hoàn hảo, từng bước chính xác như một bài pitch được rehearse đến lần thứ mười.

Cô đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi lụa trắng. Blazer xanh đậm, quần ống suông. Mắt thâm quầng nhẹ dưới lớp kem che khuyết điểm. Tóc dài buộc gọn phía sau. Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái, chi tiết duy nhất cô không cần giấu.

Ổn rồi.

Cô nhặt điện thoại trên bàn đầu giường, lướt nhanh qua thông báo. Email công việc. Tin nhắn nhóm. Lịch họp. Ngón tay cô cuộn nhanh, rồi dừng lại.

Một tấm ảnh trong album cũ, thuật toán đề xuất "Ngày này năm ngoái". Hai người trong quán cà phê. Cô cười, mắt nhìn ra ngoài khung hình. Người đàn ông ngồi đối diện nhìn cô, tay giữ ly americano, miệng hơi cong lên.

Ngón tay cô treo trên màn hình một giây.

Rồi lướt tiếp.

Cô bỏ điện thoại vào túi, xỏ giày, đóng cửa. Tiếng khóa lách cách trong hành lang vắng. Sáu giờ bốn mươi lăm. Đúng lịch.

· · ·

Văn phòng NEXA nằm trên tầng mười tám một tòa nhà kính ở quận 1. Buổi sáng thứ Hai, sảnh thang máy đã nhộn nhịp từ bảy giờ. Hạ An bước ra khỏi thang máy, gật đầu chào lễ tân, đi thẳng về phía khu creative.

NEXA trông giống mọi agency quảng cáo top đầu: không gian mở, bàn đứng, bảng mood board dán kín tường kính, và mùi cà phê pha máy lẫn trong tiếng bàn phím. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy vết cà phê loang trên tấm thảm hành lang chưa ai kịp lau, stack brief chồng cao trên bàn reception, và đôi mắt thâm quầng của ít nhất ba người đang ngồi ở bàn từ tối hôm trước.

Deadline là ngôn ngữ chung. Mệt là trạng thái mặc định.

Hạ An đặt túi xuống bàn, mở laptop. Màn hình sáng lên, hàng loạt email chưa đọc hiện ra. Cô lướt qua từng dòng tiêu đề, tay gõ nhẹ lên bàn. Một email từ Vũ Thành, CEO, nằm trên cùng, đánh dấu ngôi sao:

"Team meeting 9h. Có brief mới. Quan trọng."

Vũ Thành không bao giờ dùng chữ "quan trọng" trừ khi nó thật sự quan trọng.

— Ê, sếp ơi.

Hạ An ngẩng lên. Lâm Kiều đang đứng bên kia bàn, tay cầm ly cà phê sữa đá, tóc ngắn cài kẹp một bên, miệng nhai ổ bánh mì chưa xong.

— Bà đến sớm vậy?

— Bình thường thôi.

— Bình thường là bảy giờ kém. Không phải sáu rưỡi. Lâm Kiều kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nhìn Hạ An chăm chú. Bà lại mất ngủ hả?

— Tớ ngủ đủ giấc.

— Đủ giấc mà quầng mắt dày hơn lớp kem nền?

Hạ An liếc bạn, không đáp. Cô mở file brief đang làm dở, mắt tập trung vào màn hình.

Lâm Kiều nghiêng người, hạ giọng:

— Hạ An.

— Gì?

— Move on chưa?

Câu hỏi đến nhẹ bẫng, như thể hỏi thời tiết. Nhưng Hạ An biết Lâm Kiều không bao giờ hỏi thời tiết.

— Lâu rồi.

— Lâu rồi, Lâm Kiều lặp lại, giọng kéo dài. Rồi ngậm ống hút, hít một ngụm cà phê sữa đá. Ừ. Lâu rồi.

Cô không nói thêm. Hạ An cũng không.

Giữa hai người, sự im lặng mang một loại hiểu ngầm mà chỉ mười năm bạn bè mới có. Kiều biết. Hạ An biết Kiều biết. Và cả hai đều biết câu trả lời kia là dối.

Nhưng có những lời dối cần thiết để sống qua ngày thứ Hai.

· · ·

Chín giờ, phòng meeting lớn.

Vũ Thành đứng đầu bàn, tóc muối tiêu chải ngược, áo sơ mi trắng xắn tay. Ông năm mươi nhưng trông bốn mươi lăm, kiểu người đàn ông đã đánh đổi mọi thứ cho sự nghiệp và vẫn bước đi thẳng lưng. Mắt ông lướt qua team creative, dừng lại ở Hạ An hai giây lâu hơn bình thường.

— Krown Group.

Ông nói hai chữ đó rồi dừng lại, để cho cái tên tự thấm vào phòng. Vài người ngẩng đầu. Phó Minh đặt bút xuống. Lâm Kiều ngưng nhai.

Krown Group. Tập đoàn tiêu dùng hàng đầu châu Á. Ngân sách marketing thuộc loại "không cần hỏi giá, chỉ cần hỏi deadline". Trong ngành, ai cũng biết: thắng pitch Krown là bước ngoặt. Thua, thì cũng không ai trách, vì danh sách agency đã thua trước đó dài bằng cả một trang A4.

— Họ mở pitch cho chiến dịch tái định vị thương hiệu toàn khu vực, Vũ Thành tiếp. Đây là account lớn nhất năm. Có thể là lớn nhất trong lịch sử NEXA.

Ông liếc xuống tablet:

— Bốn agency được mời. Chúng ta là một trong bốn. Vòng đầu tuần sau.

Hạ An cảm nhận nhịp tim mình tăng nhẹ, không phải vì lo mà vì hứng khởi. Loại hứng khởi mà chỉ người làm creative mới hiểu: một brief lớn, một sân chơi xứng tầm, một cơ hội chứng minh. Cô đã chờ thứ này từ ngày nhận chức Associate Creative Director.

— An.

Cô ngẩng lên.

— Em lead. Vũ Thành nói ngắn gọn. Đây là pitch của em.

— Dạ.

Một chữ. Không cần nhiều hơn. Cô đã sẵn sàng.

Cuộc họp kéo dài thêm bốn mươi phút. Phân chia nhiệm vụ, timeline, approach ban đầu. Phó Minh sẽ phụ trách visual concept, Lâm Kiều lo mảng account và logistics, Bảo Trâm hỗ trợ research. Team nhỏ nhưng đủ người cần thiết.

Khi mọi người đứng lên, Vũ Thành gọi Hạ An nán lại.

— Em có biết ai đại diện phía client không?

— Chưa ạ. Brief chỉ ghi "Regional Brand Strategy team".

Vũ Thành gật đầu, không nói thêm. Ông nhìn cô một lần nữa, kiểu nhìn của người biết nhiều hơn những gì mình nói ra.

— Chuẩn bị thật kỹ.

— Em hiểu.

Cô bước ra khỏi phòng meeting, vai thẳng, bước chắc. Hạ An khi làm việc là một phiên bản khác: sắc, nhanh, không dao động.

· · ·

Buổi chiều, bàn Hạ An.

— Chị An.

Hạ An ngẩng lên. Bảo Trâm đứng trước bàn, hai tay ôm cặp tài liệu, mắt hơi cúi. Cô bé hai mươi ba, mới ra trường được nửa năm, gầy nhỏ, tóc buộc đuôi ngựa. Trên tay là ly cà phê đen mang từ pantry, hơi run.

— Em mang cà phê cho chị. Chị uống đen không đường đúng không ạ?

Hạ An nhìn ly cà phê, rồi nhìn Bảo Trâm. Cô bé đang cố giấu vẻ lo lắng sau nụ cười gượng gạo.

— Đúng rồi. Cảm ơn em.

Trâm thở phào nhẹ, như vừa vượt qua một bài kiểm tra. Cô đặt ly xuống bàn, rồi dừng lại, đắn đo.

— Chị ơi, brief Krown Group... em đọc sơ qua rồi. Nhiều quá, em chưa biết bắt đầu từ đâu.

Hạ An nhìn cô bé. Mắt Trâm giống mắt mình mấy năm trước: háo hức nhưng sợ sai.

— Em bắt đầu từ đối tượng mục tiêu. Hiểu họ muốn nói chuyện với ai trước, rồi mới tính nói gì. Đừng cố đọc hết một lần, lọc theo mục tiêu.

— Dạ. Dạ em hiểu.

— Và Trâm.

— Dạ?

— Đừng run. Chị không cắn.

Bảo Trâm cười, lần này thật hơn. Cô cúi đầu rồi quay về bàn. Hạ An nhìn theo, uống một ngụm cà phê. Đắng. Đúng vị.

Lâm Kiều từ bàn bên kia liếc sang:

— Bà đang coaching junior đấy à?

— Tớ đang uống cà phê.

— Ừ. Bà uống cà phê rất có tâm.

Hạ An lờ đi, mắt quay lại màn hình. Nhưng khóe miệng cô hơi cong lên.

· · ·

Bảy giờ tối.

Văn phòng vơi dần. Team creative về trước, team account còn nán lại. Phó Minh dọn bàn, dừng lại trước bàn Hạ An.

— An này, em về chưa? Muộn rồi.

Hạ An không ngẩng lên.

— Em sửa nốt mấy slide. Anh về trước đi.

— Để anh giúp?

— Không cần. Em xong rồi. Anh về nghỉ đi.

Phó Minh đứng thêm vài giây, rồi gật đầu. Anh không ép. Không bao giờ ép. Đó là điều Hạ An quý ở anh, và cũng là lý do cô không bao giờ nghĩ sâu hơn về anh.

Anh lấy ba lô, dừng lại ở cửa:

— Đừng thức khuya quá.

— Ừ.

Cửa đóng lại. Hạ An nghe tiếng bước chân xa dần trong hành lang. Rồi im.

Đừng thức khuya quá.

Câu đó, có người khác cũng từng nói. Giọng trầm hơn. Ít lời hơn. Và không bao giờ chờ cô đáp.

Cô lắc đầu nhẹ. Tay gõ phím tiếp.

· · ·

Mười giờ đêm. Căn hộ quận 3.

Hạ An ngồi trên ban công, chân co lên ghế, ly trà hoa cúc nguội trên bệ cửa sổ. Sài Gòn phía dưới nhấp nháy, xe cộ thưa dần. Gió ấm, lẫn mùi hoa sữa từ đâu đó.

Cô nhìn xuống tay mình. Ngón giữa tay phải, một chiếc nhẫn bạc mỏng manh. Không phải nhẫn đính hôn, không phải nhẫn cưới. Chỉ là một chiếc nhẫn đơn giản mà anh tặng nhân dịp kỷ niệm hai năm. Ngày đó anh nói: "Chưa phải lúc. Nhưng anh muốn em biết anh nghiêm túc."

Ba tháng trước, cô đã tháo ra, bỏ vào ngăn kéo. Ba ngày sau, cô lại đeo vào. Chuyển từ ngón áp út sang ngón giữa, như thể thay đổi vị trí có thể thay đổi ý nghĩa.

Cô xoay chiếc nhẫn. Chậm. Đều. Thói quen mới, hình thành từ ngày cũ.

Điện thoại rung.

Email. Từ Vũ Thành, chuyển tiếp tin từ Krown Group. Xác nhận lịch meeting giới thiệu với đại diện phía client: thứ Tư tuần này, 10 giờ sáng, tại văn phòng NEXA.

Hạ An mở email. Đọc qua. Danh sách đại diện phía Krown chưa được cập nhật đầy đủ, chỉ ghi: "Regional Brand Strategy Division sẽ cử đội ngũ tham dự."

Cô mỉm cười. Không phải cười vui, mà là kiểu cười của người sắp bước lên sân khấu và đã luyện đến thuộc lòng.

Đây rồi.

Cô gập điện thoại, uống nốt ngụm trà nguội. Đứng dậy. Bước vào nhà.

Trước khi kéo rèm, cô nhìn lại ban công một lần. Chiếc ghế trống. Ly trà trống. Và Sài Gòn vẫn sáng đèn phía dưới, rực rỡ, ồn ào, nhưng từ tầng mười hai nhìn xuống thì mọi thứ đều xa.

Cô không biết rằng ba mươi phút trước, ở một căn penthouse phía quận 7, có người cũng đang nhìn ra cửa sổ. Và trước mặt người đó, trên màn hình laptop, dòng chữ "NEXA Agency" đang nhấp nháy.

Cô kéo rèm. Tắt đèn.

Ngày thứ chín mươi mốt.

Vẫn ổn.

Ch.0/5
2.027 tu