Chemistry trong phòng edit
Thứ Hai tuần sau. Bốn giờ chiều.
Phòng edit nằm cuối hành lang tầng 18 – căn phòng nhỏ nhất NEXA, không cửa sổ, tường cách âm bọc vải xám. Bên trong: hai màn hình lớn, bàn mixing, ghế xoay, và ánh sáng duy nhất từ màn hình.
An bước vào. Tối. Mắt mất vài giây để quen.
Khải đã ở đó – ngồi trước màn hình, headphone trên cổ, đang xem footage thô từ buổi test shoot hôm thứ Sáu. Ánh xanh lạnh từ màn hình hắt lên gương mặt anh, làm nổi đường xương hàm và bóng tối dưới mắt.
– Footage về rồi à?
Khải quay lại. Gật:
– Vừa nhận. Mười lăm phút raw. Em ngồi xem cùng.
An kéo ghế – ghế xoay duy nhất còn lại – đặt cạnh anh. Phòng nhỏ, bàn hẹp. Hai ghế sát nhau hơn cô muốn – vai cách vai mười phân. Có thể tám.
Cô ngồi. Khải nhấn play.
Footage chạy trên màn hình: warehouse ven sông, ánh chiều xuyên qua cửa kính vỡ, diễn viên đi giữa không gian trống – test shot cho concept film hai. Góc máy rộng, chuyển động chậm, nhạc nền chưa có – chỉ tiếng gió và bước chân.
– Frame rate ổn. An nói. Nhưng ánh sáng ở phút hai bị flat. Cần thêm key light từ bên trái.
– Đồng ý. Khải gật. Với director of photography đi. Và đoạn này –
Anh tua đến phút ba. Dừng.
– Đoạn parallel. Hai nhân vật cùng frame nhưng chưa gặp nhau. An nhìn – diễn viên nam đi từ trái, nữ từ phải, sắp chạm mà chưa chạm. Khải nói: Timing chưa đúng. Họ gần nhau quá sớm – mất suspense.
– Để khoảng cách xa hơn ở đầu. An chỉ vào màn hình. Bắt đầu từ hai góc đối diện. Cho viewer muốn họ gần nhau trước khi họ thật sự gần.
Ngón tay cô chạm màn hình – chỉ vào vị trí diễn viên nữ. Cùng lúc, Khải đưa tay chỉ vào vị trí nam – và ngón tay anh chạm ngón tay cô.
Trên màn hình. Trên bề mặt kính mát lạnh.
Không ai rút.
An cảm nhận – đầu ngón trỏ anh, ấm, khô, áp vào mu ngón giữa cô. Nhẹ. Như tình cờ. Nhưng không tình cờ – vì cả hai đều nhìn thấy, đều biết, và đều không rút.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Trên màn hình, footage vẫn chạy. Hai diễn viên đi về phía nhau – chưa chạm. Dưới màn hình, hai ngón tay đã chạm – và giữ.
Rồi Khải rút. Cùng lúc An rút. Như sợi dây vô hình kéo cả hai ra cùng một nhịp.
An đặt tay về lòng. Tim đập – nhanh hơn bình thường, nhưng không hoảng. Khác với lần ở quán cà phê Nguyễn Huệ. Khác với mái hiên Thảo Điền. Lần này – tim đập vì muốn, không phải vì sợ.
Tai cô nóng. Chắc chắn đỏ. Cô biết ơn phòng tối.
Khải không nhìn cô. Mắt anh trên màn hình. Nhưng tay anh – tay vừa chạm cô – nắm nhẹ trên đùi. Ngón cái ấn vào ngón trỏ. Kiểu nắm của người đang tự kiềm.
Im lặng. Footage chạy tiếp. Không ai nhắc.
· · ·
Năm phút. Mười phút. Họ tiếp tục xem – bình luận kỹ thuật, ghi chú sửa, đánh dấu timestamp cần reshoot. Chuyên nghiệp. Bình thường.
Nhưng An nhận ra – cả hai đều không ngồi lại gần như lúc đầu. Vai không còn cách tám phân. Bây giờ là mười lăm. Có thể hai mươi. Như thể ba giây đó đã dịch chuyển trọng lực giữa họ – gần quá thì nguy hiểm, nhưng xa quá thì thiếu.
Và trong phòng tối, không có ai khác, không có email hay meeting room hay đồng nghiệp đi ngang – An nhận ra thêm một điều: cô không muốn ra ngoài.
Ở đây – ánh sáng xanh lạnh, tiếng footage chạy đều, mùi gỗ đàn hương nhẹ từ cổ áo anh lẫn mùi vải cách âm – cô thấy bình yên. Kiểu bình yên nguy hiểm. Kiểu bình yên của hai người giả vờ chỉ đang làm việc trong khi cả hai đều biết: phòng tối này, khoảng cách hai mươi phân này, ba giây vừa rồi – không có gì là chỉ làm việc.
– Phút mười hai. Khải nói. Giọng trầm, đều, không vấp.
– Hm?
– Góc close-up ở phút mười hai. Anh chỉ – lần này không chạm cô. Cẩn thận. Mắt diễn viên nữ ở đây – tốt. Giữ.
An nhìn. Đúng – close-up đôi mắt, ánh sáng hắt một vệt sáng mỏng qua đồng tử. Đẹp. Cảm xúc. Kiểu đẹp của người đang nghĩ về ai đó mà không nói ra.
– Giữ. Cô đồng ý. Và thêm reverse shot – mắt nam nhìn lại. Nhưng không cho họ nhìn nhau trực tiếp. Hai close-up cắt song song. Viewer biết họ đang nghĩ về nhau – nhưng chưa gặp.
– Tại sao?
– Vì chưa gặp mạnh hơn đã gặp. An nói. Khao khát mạnh nhất là khoảnh khắc trước khi chạm. Không phải sau.
Cô nói xong. Rồi nhận ra – câu đó, ở đây, trong phòng tối, sau ba giây vừa rồi – câu đó không chỉ về footage.
Khải im. Lâu hơn bình thường. Rồi:
– Em đúng.
Hai chữ. Giọng trầm hơn. Và An – dù không nhìn anh – biết anh đang nhìn cô. Không nhìn màn hình. Nhìn cô.
Cô không quay lại. Cô nhìn thẳng vào footage trên màn hình. Hít một hơi. Thở ra.
– Chạy tiếp đi.
Khải nhấn play.
· · ·
Năm giờ mười lăm. Footage xong. Ghi chú đầy đủ – hai trang A4, chữ Khải gọn ở trên, chữ An chi tiết ở dưới. Hai nét bút khác nhau trên cùng tờ giấy. Như luôn luôn.
Khải đứng dậy. Vươn vai – An nghe tiếng xương kêu nhẹ ở cổ anh. Chi tiết nhỏ. Quen.
– Anh gửi note cho production tối nay. Anh nói. Reshoot thứ Tư tuần sau.
– Được. Tôi brief team visual.
Khải mở cửa.
Ánh sáng hành lang tràn vào – trắng, chói, lạnh. An nheo mắt. Sau bốn mươi phút trong bóng tối, ánh đèn huỳnh quang bên ngoài sắc như dao. Cô đứng dậy, bước ra – và thế giới quay lại.
Hành lang NEXA. Người đi lại. Tiếng gõ phím từ khu open space. Tiếng máy in ở cuối hành lang. Bình thường. Công sở. Năm giờ chiều.
Khải đứng cạnh cô – nhưng khác. Ở ngoài ánh sáng, anh lại là giám đốc chiến lược. Vest, cặp tài liệu, mắt bình thản. Khoảng cách giữa họ – bốn mươi phân. Trở lại.
Như chưa có gì xảy ra.
– Cảm ơn em review. Khải nói. Giọng bình thường. Giọng phòng họp.
– Dạ. Không có gì.
Anh gật. Quay đi. Bước về phía thang máy.
An đứng lại. Nhìn lưng anh – thẳng, vai rộng, bước đều. Đi như chưa từng ngồi cạnh cô trong bóng tối bốn mươi phút. Đi như tay anh chưa từng chạm tay cô ba giây mà không rút.
Nhưng anh đã rút.
Và cô cũng đã rút.
Cả hai – rút cùng lúc. Không ai giữ. Không ai nắm. Chỉ chạm – rồi buông. Như thể nếu giữ thêm một giây, cả hai sẽ phải thừa nhận thứ mà bao nhiêu tuần chuyên nghiệp đang cố giấu.
An quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop.
Tay phải cô – tay có ngón giữa đeo nhẫn, tay vừa bị chạm – đặt lên bàn phím. Gõ. Email. Công việc.
Nhưng đầu ngón tay – chỗ da anh áp vào – vẫn ấm. Ấm như vẫn còn ai đó ở đó.
Cô gõ email mà không nhìn bàn phím. Mắt thẳng vào màn hình. Không nghĩ. Không cho phép mình nghĩ.
Nhưng trong ngăn kéo bàn – bên trái, bọc túi vải – chiếc khăn trắng vẫn nằm đó. Và trên ngón giữa tay phải – chiếc nhẫn vẫn ở đó.
Hai thứ của cùng một người.
Người vừa chạm cô ba giây rồi buông.
Khoảnh khắc trước khi chạm mạnh nhất. Cô đã nói vậy. Và cô đúng. Vì bây giờ – sau khi đã chạm rồi buông – cô muốn chạm lại.
Nhiều hơn ba giây.