Vết nứt đầu tiên
Phòng họp tầng hai mươi bảy, trụ sở Krown Group, quận 2.
Bàn dài mười hai chỗ, chỉ ba người ngồi. Đặng Hưng ở đầu bàn, lưng thẳng, tay gấp đôi trước ngực. Gia Hân bên phải, sổ tay mở sẵn, bút đặt ngang. Duy Khải đối diện cô, laptop mở, file đánh giá bốn agency hiện trên màn hình.
Đặng Hưng không nhìn laptop. Ông không bao giờ nhìn laptop trong meeting. Ông nhìn người.
— Bốn agency. Vũ Thành nói Khải nắm toàn bộ quyết định shortlist. Vậy Khải đánh giá thế nào?
Giọng ông trầm, đều, không lên không xuống. Kiểu giọng của người không cần lên giọng vì ai cũng tự biết phải nghe.
Khải gật đầu. Tay nhấp chuột, chuyển slide.
— Bốn agency, bốn approach khác nhau. Em đánh giá trên bốn tiêu chí: insight thị trường, creative execution, khả năng triển khai khu vực, và chi phí.
Anh nói đều, từng điểm, từng agency. Số liệu rõ ràng, nhận xét ngắn gọn, không thừa một chữ. Đặng Hưng ngồi nghe, thi thoảng gật.
Agency thứ nhất: sáng tạo nhưng execution yếu, thiếu kinh nghiệm thị trường Đông Nam Á. Agency thứ hai: an toàn, bài bản, nhưng insight nhạt — kiểu "thương hiệu hàng đầu cho cuộc sống tốt đẹp hơn". Agency thứ ba: chi phí thấp nhất, nhưng team mỏng, khó scale.
— Còn NEXA?
— NEXA mạnh nhất về insight. Họ hiểu thị trường Việt Nam sâu, có data đi kèm, không chỉ nói cảm tính. Creative direction có góc nhìn riêng, không lặp trend. Portfolio vừa đủ lớn để handle campaign khu vực, vừa đủ nhỏ để dedicated. Chi phí trung bình khá.
Khải nói xong, dừng lại. Mặt bình tĩnh. Giọng đều.
Đặng Hưng nhìn anh thêm hai giây.
— Vậy em recommend NEXA?
— Dựa trên đánh giá objective, NEXA là lựa chọn phù hợp nhất.
— "Objective", Đặng Hưng lặp lại, chậm. Tốt. Tôi cần objective.
Ông đứng dậy, cài nút vest.
— Cho NEXA vào vòng hai. Thêm agency thứ hai nữa để so sánh. Khải chọn. Deadline proposal thứ Sáu tuần sau.
Ông bước ra khỏi phòng mà không nói thêm. Cửa đóng lại. Phòng họp chỉ còn hai người.
· · ·
Gia Hân không đứng dậy ngay.
Cô gấp sổ tay, cài bút vào gáy sổ, rồi ngẩng lên nhìn Khải. Đôi mắt cô sắc, kiểu nhìn mà Khải đã quen — Gia Hân không bao giờ nhìn ai mà không có ý.
— Anh Khải.
— Gì?
— Em hỏi thật nhé. Anh quen ai bên NEXA không?
Câu hỏi đến nhẹ, tự nhiên, như hỏi thời tiết. Nhưng Khải biết Gia Hân không bao giờ hỏi thời tiết.
— Không đặc biệt.
— "Không đặc biệt" khác với "không".
Khải nhìn cô. Khuôn mặt Gia Hân bình tĩnh, trang điểm hoàn hảo như mọi ngày. Son nude, mắt kẻ sắc, không một sợi tóc lệch. Cô đẹp kiểu người ta biết mình đẹp và dùng nó như một công cụ — không phải quyến rũ, mà là kiểm soát.
— Ngành quảng cáo nhỏ, ai cũng biết ai, Khải nói. Tôi biết Vũ Thành, founder NEXA, qua vài event. Không hơn.
— Còn cô Creative Director? Lê Hạ An?
Tên cô vang trong phòng họp trống. Khải nghe nó như nghe ai gõ vào bức tường kính — không vỡ, nhưng vang.
— Biết qua portfolio. Cô ấy giỏi.
— Em cũng thấy vậy. Gia Hân gật, chậm. Cô ấy trình bày tốt. Bình tĩnh. Sắc.
Cô dừng lại. Nghiêng đầu.
— Nhưng lúc anh bước vào phòng meeting, em thấy cô ấy dừng lại một nhịp. Rất ngắn. Người khác có thể không nhận ra.
Khải không nháy mắt.
— Em nhận ra?
— Em nhận ra hầu hết mọi thứ, anh Khải. Đó là việc của em.
Cô đứng dậy, chỉnh blazer. Bước ngang qua anh trên đường ra cửa, dừng lại.
— Em không có ý gì. Em chỉ muốn đảm bảo campaign này sạch. Đặng Hưng sẽ không chấp nhận bất kỳ yếu tố nào... ngoài chuyên môn.
— Tôi hiểu.
Gia Hân nhìn anh thêm một giây. Rồi gật đầu, bước ra.
Cửa đóng lại.
Khải ngồi yên. Nhìn cánh cửa. Rồi nhìn xuống tay mình. Bàn tay đang nắm chặt dưới bàn. Anh buông ra. Từng ngón. Chậm.
"Em nhận ra hầu hết mọi thứ."
Nếu Gia Hân nhận ra, ai khác cũng nhận ra? Vũ Thành? Team NEXA? Hay cô — cô có nhận ra anh cũng dừng lại một nhịp khi bước vào phòng, chỉ là anh giấu giỏi hơn?
Anh đóng laptop. Đứng dậy. Ra cửa.
Hành lang Krown Group im ắng, thảm dày nuốt hết tiếng bước chân. Tường kính nhìn ra sông Sài Gòn, nắng chiều vàng rực trên mặt nước. Đẹp. Xa. Và hoàn toàn không thuộc về anh.
· · ·
Chín giờ tối. Quán bar trên tầng thượng một tòa nhà ở Thảo Điền.
Khải ngồi ở góc quầy bar, chỗ xa cửa nhất, lưng quay về phía đám đông. Một ly whisky neat trước mặt. Ly thứ hai. Hay thứ ba. Anh không đếm.
Quán không đông. Nhạc jazz nhẹ, đèn vàng, gió từ ban công thổi vào mang theo mùi sông. Loại quán mà người ta đến để uống một mình mà không bị hỏi.
Anh nâng ly, uống một ngụm. Rượu trôi qua cổ, ấm, đắng, quen.
Ba năm.
Anh yêu cô ba năm.
Ký ức không đến theo thứ tự. Chúng đến như những mảnh kính vỡ rơi xuống — sắc, lộn xộn, và mỗi mảnh đều cắt.
Lần đầu gặp. Quán cà phê gần chợ Bến Thành, cô ngồi một mình, laptop mở, tai nghe một bên, tay gõ phím nhanh đến mức anh tưởng cô đang code. Anh ngồi bàn bên cạnh. Cô không nhìn lên suốt bốn mươi phút. Anh nhìn cô suốt bốn mươi phút. Khi cô đứng dậy, cô quên ly cà phê trên bàn — vẫn còn nửa ly, đã nguội. Anh gọi: "Em ơi, quên cà phê." Cô quay lại, nhìn anh lần đầu. Nốt ruồi dưới khóe mắt trái, ánh đèn quán hắt vào.
Anh không tin vào tiếng sét ái tình. Nhưng anh tin vào khoảnh khắc đó.
Lần đầu nấu ăn cho cô. Mì Ý — duy nhất món anh biết nấu mà không cháy. Cô ăn hết sạch, nói: "Mặn quá. Nhưng em thích." Anh cười. Cô cười. Căn bếp nhỏ, nồi nước sôi còn trên bếp, và anh nghĩ: mình có thể làm chuyện này mỗi tối.
Lần cô bệnh. Sốt 39 độ, vẫn cố mở laptop làm. Anh giật laptop, đặt lên tủ cao, nói: "Em làm gì cũng được, trừ làm việc." Cô giận. Anh không quan tâm. Anh nấu cháo, lau trán cô bằng khăn ấm, ngồi cạnh giường đến khi cô ngủ. Lúc cô tỉnh dậy, điều đầu tiên cô nói: "Laptop đâu?" Anh lắc đầu. Cô nói: "Em ghét anh." Nhưng tay cô nắm tay anh, không buông.
Lần cuối cùng.
"Anh không muốn tranh vị trí thứ hai với công việc của em nữa."
Cô khóc. Anh không khóc. Anh đặt chìa khóa lên bàn. Bước ra cửa. Không ngoái lại.
Không phải vì anh không muốn ngoái lại. Mà vì anh biết nếu ngoái, anh sẽ không đi nổi.
· · ·
Ly whisky đã cạn. Anh ra hiệu bartender rót thêm. Rồi đổi ý.
— Cho tôi một ly americano.
Bartender hơi ngạc nhiên — ai uống americano trong quán bar lúc chín rưỡi tối — nhưng không hỏi. Quán bar tốt là quán không hỏi.
Anh nâng ly cà phê, uống một ngụm. Đắng. Đen. Không đường.
Cô uống kiểu này.
Anh đặt ly xuống.
Điện thoại rung. Thanh Hằng.
"Mày ổn không?"
Anh gõ: "Ổn."
Ba giây. Hằng trả lời: "Dối."
Rồi thêm: "Mày đang ở đâu?"
"Quán bar."
"Một mình?"
"Ừ."
"Mày muốn tao qua không?"
Anh nhìn tin nhắn. Nghĩ đến Hằng phải gửi con cho chồng, lái xe qua Thảo Điền lúc gần mười giờ đêm. Nghĩ đến mặt chồng Hằng sẽ nhìn cô kiểu "lại thằng Khải". Nghĩ đến việc anh không muốn ai nhìn thấy mình lúc này.
"Không. Anh ổn thật. Uống xong về."
"Mày gọi Grab về đấy. Đừng lái."
"Ừ."
"Khải."
"Gì?"
"Mày có quyền không ổn. Mày biết chứ?"
Anh nhìn tin nhắn lâu hơn cần thiết. Rồi khóa màn hình. Không trả lời.
Quán bar vắng dần. Nhạc jazz chuyển sang một bản piano chậm, buồn, kiểu Bill Evans. Ánh đèn vàng hắt lên quầy gỗ, lên ly americano đã nguội, lên bàn tay anh đặt yên trên mặt quầy.
Anh lấy điện thoại ra lần nữa. Mở danh bạ. Cuộn xuống.
A.
Tên đầu tiên: An.
Không phải "Hạ An". Không phải "Lê Hạ An". Chỉ "An". Vì ngày xưa anh lưu vậy. Vì cô là "An" — không cần họ, không cần tên đệm, không cần gì thêm.
Anh nhìn cái tên. Phía dưới là số điện thoại anh thuộc lòng. Phía dưới nữa: "Gọi lần cuối: 91 ngày trước."
Chín mươi mốt ngày.
Anh chưa xóa. Ba tháng nay, mỗi lần dọn điện thoại, mỗi lần xóa app cũ, xóa ảnh, xóa tin nhắn — anh đều dừng ở cái tên này. Ngón tay treo trên nút "Xóa", rồi cuộn qua. Lần nào cũng vậy.
Xóa đi.
Xóa đi rồi ngủ ngon.
Xóa đi rồi sáng mai vào meeting mặt không đổi, tay không run, giọng không lạc.
Anh tắt điện thoại. Úp xuống quầy bar. Màn hình tối.
Cái tên vẫn ở đó. Trong danh bạ. Trong đầu. Trong mọi thứ.
Anh gọi tính tiền. Đứng dậy. Bước ra ban công, gió sông thổi qua mặt, mát, lẫn mùi rêu và mùi xăng từ bến phà xa. Sài Gòn phía dưới nhấp nháy, ồn ào, sống, không cần biết anh đang đứng trên tầng thượng nhìn xuống và cảm thấy mọi thứ đều xa.
Anh lấy điện thoại, bật lại. Mở app gọi xe.
Và trong lúc chờ xe, anh đứng yên, hai tay chống lan can, mắt nhìn về phía quận 3. Đâu đó bên kia thành phố, ở tầng mười hai một tòa nhà anh từng biết đường đi mà không cần bản đồ, có thể cô đang ngồi trước laptop. Có thể cô đang thức khuya. Có thể cô đang uống trà hoa cúc nguội và quên uống lại — vì cô luôn quên.
Có thể cô không nghĩ gì về anh cả.
Anh quay lưng. Vào thang máy. Về nhà.
Căn penthouse ba phòng ngủ chờ anh bằng sự im lặng. Con cá betta bơi chậm trong bể kính. Đèn tắt. Máy lạnh rì rầm.
Anh nằm xuống giường. Không thay đồ. Suit nhàu, cà vạt nới lỏng, giày còn ở chân.
Nhắm mắt.
Ngày thứ chín mươi hai.
Vẫn chưa ổn.