Đổ Trách Nhiệm
Thứ Hai. Mười lăm tháng Chín. Chín giờ sáng.
Phòng họp tầng hai mươi bảy Krown Group, ba mươi lăm người, không khí nặng. Đặng Hưng ngồi đầu bàn, laptop mở, slide trình bày trên màn hình lớn: NEXA Campaign Review — Q3 Performance Assessment.
Hạ An ngồi hàng ghế ngoài, không phải ghế bàn chính. Vũ Thành bên cạnh, tay chắp trước bụng, mắt nhìn thẳng.
Đặng Hưng bắt đầu. Bảy trang slide. Mỗi trang là một con số: reach giảm, engagement thấp hơn benchmark, chi phí mỗi conversion cao gấp đôi mục tiêu. Mỗi con số kèm một câu: Agency không đạt yêu cầu. Agency thay đổi hướng sáng tạo không báo cáo. Agency không tuân thủ briefing gốc.
An nhìn slide. Đọc từng dòng. Tay phải nằm trên đùi, không động đậy.
Đặng Hưng kết thúc.
— Dựa trên đánh giá này, phòng chiến lược đề xuất xem xét lại nhân sự chỉ đạo sáng tạo phía agency. Chúng tôi cần một người có kinh nghiệm hơn với chiến dịch chuyển đổi trực tiếp.
Vũ Thành gật nhẹ. An biết cái gật đó có nghĩa gì: ông đã nghe tin trước, ông không ngạc nhiên, và ông đang quyết định xem có nên phản ứng hay không.
Ông không phản ứng.
An đứng dậy.
— Anh Hưng. Trang bốn, chỉ số engagement. Benchmark mà slide dùng là benchmark của chiến dịch product launch năm ngoái, không phải benchmark chiến dịch thương hiệu. Hai loại khác nhau. Nếu so đúng, NEXA đang ở trên benchmark mười ba phần trăm.
Im lặng.
Đặng Hưng nhìn An. Không nói gì ngay.
— Tôi sẽ kiểm tra lại số liệu.
— Và trang sáu. Chỉ số conversion. Hợp đồng gốc phụ lục B không có chỉ tiêu conversion trực tiếp. Chỉ tiêu đó được thêm vào tháng Sáu qua email, không qua phụ lục bổ sung, không được NEXA ký chấp thuận. Vậy nên tôi chưa hiểu cơ sở để đánh giá chúng tôi không đạt chỉ tiêu đó.
Phòng họp im. Ba mươi lăm người, không ai nói gì. Đặng Hưng nhìn An.
— Cuộc họp hôm nay không phải để tranh luận chi tiết hợp đồng.
— Không. Nhưng đánh giá nhân sự dựa trên chỉ tiêu không hợp lệ thì cần nói rõ.
Vũ Thành nhìn An. Trong mắt ông, cô thấy thứ gì đó không phải ngạc nhiên mà gần hơn với: ông đang tính toán lại.
Đặng Hưng đóng laptop.
— Chúng ta sẽ tiếp tục trong cuộc họp nội bộ.
Cuộc họp kết thúc. Người ra ngoài. Khi An đi qua sảnh, Duy Khải đứng ở hành lang, nhìn cô. Cô nhìn lại. Không nói gì. Bước vào thang máy.
Khải đứng nhìn cửa thang máy đóng lại.
Hôm nay An nói trước ba mươi lăm người rằng chỉ tiêu mà người ta dùng để đánh giá cô là không hợp lệ. Cô nói đúng. Và cô nói một mình.
Anh đứng ở hành lang sau khi mọi người đã đi, nhìn về phía thang máy, và nghĩ về vòng lặp — thứ mà cô gọi là vòng lặp, hôm gặp nhau ở NEXA lần trước khi cô nói: Kiểu im lặng này, em đã biết rồi.
Anh biết cô đang chờ anh nói gì đó. Và anh không nói, vì anh chưa có gì để nói ngoài hai chữ xin lỗi, mà xin lỗi lúc này thì chưa đủ.