Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 116: Offer
Chương 116

Offer

Thứ Ba. Mười một tháng Hai. Mười giờ sáng.

Phòng họp tầng hai mươi bảy, Krown Group. Bàn dài mười sáu ghế, chỉ hai người ngồi. Khải ở đầu bàn, Nguyễn Hoàng Phúc ở giữa, tay đặt trên cặp tài liệu da đen, mắt nhìn ra cửa kính.

– Anh gọi em lên vì chuyện gì, anh Phúc?

Phúc mở cặp, lấy ra một phong bì trắng có logo Krown Group và dòng chữ Regional Office, Singapore.

– CEO gửi riêng cho tôi hôm qua. Yêu cầu chuyển đến anh trước khi gửi chính thức.

Khải nhận phong bì. Giấy dày, mực xanh đậm, kiểu giấy mà tập đoàn chỉ dùng cho thông báo nhân sự cấp cao. Anh mở, đọc.

Regional Brand Strategy Director, Asia Pacific.

Vị trí đặt tại Singapore. Phụ trách chiến lược thương hiệu cho sáu thị trường. Lương tăng bốn mươi phần trăm. Bắt đầu từ tháng Tư.

Khải đọc xong, đặt thư xuống bàn. Không gấp, không nhét lại phong bì. Chỉ đặt, ngay ngắn, chữ ngửa.

– Anh biết rồi, Phúc nói, giọng đều. CEO đánh giá cao cách anh xử lý vụ Đặng Hưng. Chuyên môn tốt, và thẳng thắn. Ông ấy muốn người như vậy ở Singapore để dẫn dắt khu vực.

Khải nhìn dòng chữ Singapore. Ba năm trước, anh đã từ chối đúng vị trí này. Lý do lúc đó là An. Anh ở lại Sài Gòn, nghĩ rằng ở gần sẽ giữ được. Không giữ được.

– Thời hạn trả lời?

– Hai tuần. Nhưng CEO muốn nghe ý kiến sơ bộ trong cuộc gọi thứ Sáu tuần này.

Khải gật. Phúc nhìn anh, im một lúc, rồi nói thêm, giọng hạ:

– Tôi biết lần trước anh từ chối vì lý do cá nhân.

Khải nhìn Phúc. Ông già hơn Đặng Hưng, nhưng mắt mềm hơn, kiểu người đã sống đủ lâu để biết công việc không phải tất cả, dù vẫn chọn công việc mỗi ngày.

– Lần này khác, Phúc nói. Lần này anh cân nhắc kỹ. Đừng vì ai mà nhận, cũng đừng vì ai mà từ chối.

Mười một giờ. Khải về phòng làm việc tầng hai mươi lăm.

Bơ nhỏ bơi trong bể kính trên bàn, đuôi xanh quạt chậm. Khải ngồi xuống, nhìn phong bì trắng đặt cạnh laptop.

Singapore.

Anh nhớ lần đầu nhận đề nghị này, ba năm trước. Lúc đó anh gọi Hằng lúc mười giờ đêm, nói tao ở lại. Hằng hỏi vì sao. Anh đáp vì cô ấy. Hằng im ba giây rồi nói mày ngu. Anh biết. Nhưng vẫn ở.

Rồi sáu tháng sau, anh ngồi trong nhà hàng La Maison với hộp nhẫn trong túi áo, và An không đến.

Khải mở ngăn kéo. Sổ da nâu nằm bên phải, cạnh bút máy và hộp kẹp giấy. Anh lấy ra, lật đến trang cuối. Sáu dòng.

1. Hủy thì nói "em tiếc" chứ đừng chỉ "em bận." 2. Một tuần ít nhất một bữa không laptop. 3. Khi anh không ổn, hỏi "anh cần gì" thay vì "anh sẽ ổn." 4. Yêu giữa lúc bận, đừng chờ hết việc. 5. Nói thật. Chấp nhận giá. 6. Thử yêu theo cách khác. Không phải yêu ít hơn. Mà yêu đúng hơn.

Sáu dòng anh viết trong nhiều đêm, khi ngồi một mình trên sofa penthouse, khi Bơ lớn bơi vòng trong bể tối. Sáu dòng mà bây giờ An đang làm được, từng dòng một, không hoàn hảo, nhưng đang làm.

Cô đóng laptop sáu giờ. Cô nhắn anh mỗi ngày. Cô nấu cơm, dù cháy. Cô nói em nhớ anh thay vì im. Cô gọi anh người yêu và đỏ tai.

Và bây giờ, anh cầm phong bì Singapore trong tay.

Lần trước mình từ chối vì cô ấy. Lần này?

Khải gập sổ, đặt lại ngăn kéo.

Anh nghiêng người ra sau, nhìn trần nhà. Bơ nhỏ quạt đuôi, bơi vòng trong bể kính nhỏ xíu, va vào thành rồi quay lại. Anh nhớ hồi mới mang Bơ nhỏ đến văn phòng, Gia Hân hỏi anh nuôi cá ở đây làm gì. Anh đáp để nhắc mình có thứ sống phụ thuộc vào mình. Gia Hân không hiểu. An sẽ hiểu.

Điện thoại rung. Hằng gọi video.

Khải bắt máy. Mặt Hằng hiện lên, tóc búi, áo thun trắng, phía sau là bếp và tiếng con gái đang hát bài gì đó sai nhạc.

– Mày đang làm gì mà mặt như vừa nuốt phải xương cá?

– Tao vừa nhận đề nghị đi Singapore. Lần hai.

Hằng im hai giây. Tiếng con gái vẫn hát phía sau.

– Lần này mày tính sao?

– Chưa biết.

– Lần trước mày nói "tao ở lại" trong nửa giây. Lần này mày nói "chưa biết." Đó là tiến bộ.

Khải cười nhẹ. Hằng nhìn anh qua màn hình, mắt nghiêm hơn giọng.

– Mày đã nói cô ấy chưa?

– Chưa. Chiều nay.

– Nói đi. Đừng để lần này giống lần trước.

– Tao biết.

– Mày biết nhiều thứ lắm. Vấn đề là mày có làm không.

Hằng cúp máy, kiểu Hằng, không chào, chỉ cúp. Khải nhìn màn hình tối, rồi nhìn phong bì.

Anh nghĩ về An. Về hai tháng qua. Về bữa cơm thứ Tư, về trà ô long trên sofa, về tin nhắn người yêu lúc mười một giờ đêm. Về cách cô đóng laptop sáu giờ mười lăm, cách cô gắp rau cho anh mà không nói gì, cách cô tựa đầu vào vai anh trên sofa và nói em đang rất vui.

Hai tháng. Ngắn. Nhưng đủ để anh biết: lần này khác thật.

Và đúng lúc nó khác thật, thì Singapore quay lại.

Khải đặt phong bì vào cặp, đứng dậy, đi pha cà phê. Americano, đá, không đường. Uống một ngụm, đặt ly xuống.

Chiều nay. Nói An chiều nay.

Sáu giờ chiều. Khải đỗ xe trước tòa nhà NEXA, quận 1.

An bước ra sảnh lúc sáu giờ mười phút. Tóc xổ, áo blazer xám khoác tay, túi xách vai. Cô nhìn thấy xe Khải, cười, bước nhanh qua vỉa hè.

Khải mở cửa cho cô từ bên trong. An ngồi vào, đặt túi dưới chân, nghiêng người hôn nhẹ lên má anh. Nhanh, gọn, quen, kiểu chào mà hai tháng trước chưa có, giờ đã thành thói quen.

– Anh mang trà cho em, Khải đưa ly ô long lạnh.

– Cảm ơn.

An uống một ngụm, tựa lưng vào ghế, thở ra.

– Mệt?

– Không. Bận thôi. Bận kiểu vui.

Khải lái xe ra đường Nguyễn Huệ, rẽ về phía quận 3. An kể về ngày làm việc. Trâm đã lead được buổi họp sáng nay, trình bày trước khách hàng mà không cần An ngồi cạnh nhắc. Kiều đang viết đề xuất mở rộng team sáng tạo, thêm hai vị trí mới. Vũ Thành gọi An vào phòng riêng chiều nay.

– Anh Thành nói gì? Khải hỏi, mắt nhìn đường.

An im một giây. Khải nhận ra kiểu im đó, kiểu im khi cô đang cân nhắc nói hay chưa.

– Anh Thành đề nghị em nhận vị trí Creative Director.

Khải quay sang nhìn An. Cô nhìn thẳng, mắt sáng nhưng không phấn khích, kiểu sáng của người đang nghĩ nhiều hơn đang vui.

– Creative Director, Khải lặp lại.

– Ừ. Chính thức. Không phải quyền ACD nữa. CD. Phụ trách toàn bộ sáng tạo của NEXA.

– Chúc mừng em.

An cười nhẹ.

– Chưa nhận.

– Sao chưa?

– Vì... có thêm một chuyện nữa.

An mở túi xách, lấy ra một phong bì. Không phải phong bì trắng Krown Group, mà phong bì xám nhạt có logo WPP và dòng chữ Ogilvy Bangkok.

– Anh Thành giới thiệu em với một người bạn ở Ogilvy Thái Lan. Họ đang tìm Creative Director cho thị trường Đông Nam Á, trụ sở Bangkok. Phỏng vấn qua video tuần trước. Hôm nay họ gửi thư mời chính thức.

Khải nhìn phong bì trong tay An. Giấy xám, chữ đen, logo đỏ. Khác phong bì của anh, nhưng nặng giống nhau.

– Bangkok, Khải nói.

– Ừ.

Im lặng. Xe dừng đèn đỏ ngã tư Điện Biên Phủ. Tiếng xe máy hai bên, tiếng còi, tiếng nhạc từ quán ven đường. Sài Gòn tháng Hai, nóng nhẹ, gió khô.

– Em muốn đi? Khải hỏi.

An nhìn anh. Mắt cô không tránh, không giấu.

– Em chưa biết. Nhưng em muốn nói anh trước khi quyết. Vì... lần trước mình không nói. Và mình mất nhau.

Khải nhìn An. Đèn xanh. Anh đạp ga, xe chạy.

– Em, Khải nói, giọng chậm. Anh cũng có chuyện cần nói.

An nhìn anh.

– Sáng nay Phúc đưa anh thư từ CEO. Krown mở văn phòng khu vực, đặt tại Singapore. Họ muốn anh qua dẫn dắt chiến lược thương hiệu toàn châu Á.

An dừng. Tay cầm phong bì xám cứng lại.

– Singapore, cô nói.

– Ừ.

Im lặng lần nữa. Nhưng khác. Lần trước, ba năm trước, im lặng là trốn. Lần này, im lặng là đang nghĩ.

An nhìn ra ngoài cửa kính. Đường Võ Văn Tần, đèn vàng, hàng cây me. Cô xoay nhẫn trên ngón giữa, chậm, một vòng, rồi dừng.

– Vậy là cả hai đều có offer, An nói.

– Ừ.

– Cả hai đều ở nước khác.

– Ừ.

An cười nhẹ, kiểu cười mà Khải biết là cười vì không biết phản ứng nào khác.

– Trời ơi, cô nói, giọng nhỏ. Mình vừa yêu lại được hai tháng.

Căn hộ An. Bảy giờ.

Không nấu ăn tối nay. Cả hai ngồi trên sofa, hai phong bì đặt trên bàn trà, cạnh hai ly trà ô long đã nguội. Phong bì trắng Singapore bên trái, phong bì xám Bangkok bên phải.

An cuộn chân lên sofa, tựa vào thành, nhìn hai phong bì.

– Ba năm trước, An nói, giọng chậm, nếu có chuyện này, em sẽ nhận Bangkok mà không nói anh. Rồi anh sẽ biết qua người khác. Rồi mình sẽ cãi nhau. Rồi mình sẽ chia tay.

Khải nhìn cô. Không nói.

– Ba năm trước, anh sẽ nhận Singapore mà không nói em. Rồi một ngày anh sẽ nói anh đi và em sẽ nói sao anh không nói sớm hơn.

Khải nhớ. Đúng. Anh đã từ chối Singapore lần đầu mà không nói An. An không biết. Anh nghĩ im lặng là bảo vệ. Thực ra im lặng là trốn.

– Nhưng hôm nay mình đang ngồi đây, An nói tiếp. Cả hai phong bì trên bàn. Cả hai đều nói.

Khải gật.

– Ừ. Lần này mình nói.

An nhìn Khải. Mắt cô ướt nhẹ, không phải khóc, là cảm giác khi nhận ra hai người đã thay đổi thật, không phải giả, không phải lời hứa suông.

Khải nghĩ: ba năm trước, lúc này mình sẽ đang ngồi trong penthouse một mình, nhìn phong bì, nghĩ mình phải chọn giữa cô ấy và sự nghiệp. Và mình sẽ chọn xong trước khi nói ai. Vì mình tin rằng quyết định tốt nhất là quyết định không cần ai góp ý.

Nhưng anh đã sai. Quyết định không cần ai góp ý không phải mạnh mẽ, chỉ là cô đơn.

– Em chưa biết chọn gì, An nói thật. Bangkok là cơ hội lớn. Ogilvy là agency hàng đầu thế giới. Creative Director khu vực, hai mươi tám tuổi, đó là thứ mà em mơ từ lúc vào nghề.

– Anh biết.

– Nhưng NEXA cũng là nhà. Vũ Thành đề nghị CD vì ông tin em. Team em ở đây. Kiều ở đây. Trâm ở đây.

An dừng. Nhìn Khải.

– Và anh ở đây.

Khải nhìn An ba giây. Rồi đưa tay sang, đặt lên mu bàn tay cô. An lật tay, đan ngón.

– Em không cần chọn tối nay, Khải nói.

– Anh cũng vậy.

– Nhưng mình cần nói chuyện thật. Không phải trên sofa, không phải trong xe. Ngồi xuống, nói hết, cùng tìm cách.

An gật.

– Quán Lặng, cô nói.

Khải nhìn An. Quán Lặng. Nơi họ từng ngồi khi còn yêu, nơi họ ngồi khi Khải kể hết về Đặng Hưng, nơi chị Thảo pha trà hoa cúc không cần hỏi.

– Quán Lặng, Khải gật. Thứ Bảy. Hai giờ.

An siết tay Khải nhẹ.

– Lần này mình sẽ không ai quyết một mình, cô nói. Đúng không?

– Đúng. Lần này mình quyết cùng nhau.

Im lặng. Tiếng xe dưới đường vọng lên qua cửa sổ mở. Quạt trần quay chậm, đèn phòng khách vàng nhẹ. An tựa đầu vào vai Khải, mắt vẫn nhìn hai phong bì trên bàn.

– Anh, An nói nhỏ.

– Ừ.

– Em sợ.

Khải không hỏi sợ gì. Anh biết. Sợ mất nhau lần nữa. Sợ lần này thử thách không phải từ bên trong mà từ bên ngoài, từ khoảng cách, từ múi giờ, từ hai thành phố khác nhau. Sợ mọi thứ mới xây lại sẽ vỡ vì quá xa.

– Anh cũng sợ, Khải nói.

An ngẩng lên nhìn anh. Khải hiếm khi nói sợ. Ba năm yêu, anh chưa bao giờ dùng từ đó. Anh dùng không ổn, mệt, cần thời gian. Nhưng không dùng sợ. Vì sợ là thừa nhận mình có thể mất, và Khải không quen thừa nhận.

– Nhưng sợ mà vẫn nói thì khác sợ mà trốn, Khải nói thêm. Mình đang nói. Đó là đủ cho hôm nay.

An cười nhẹ, kiểu cười mệt nhưng ấm. Cô hôn nhẹ lên vai Khải qua lớp áo sơ mi, rồi tựa lại.

– Thứ Bảy.

– Thứ Bảy.

Chín giờ rưỡi. An đi rửa chén. Khải ngồi sofa, mở điện thoại. Tin nhắn từ Hằng:

"Nói chưa?"

Khải đáp: "Rồi. Cô ấy cũng có offer. Bangkok."

Ba giây. Hằng:

"Trời ơi. Hai đứa mày đúng là phim."

Rồi thêm:

"Nhưng ít nhất lần này mày không đóng vai chính một mình."

Khải cười, cất điện thoại. An đi ra, tay ướt, lau vào khăn bông treo cạnh bếp. Cô đứng ở cửa phòng khách, nhìn Khải trên sofa.

– Anh về không?

– Ừ. Muộn rồi.

An đi ra cửa cùng Khải. Anh mang giày, đứng ở ngưỡng cửa, quay lại nhìn cô.

– An.

– Ừ.

– Dù thứ Bảy mình quyết gì, anh nói, giọng chậm, nhìn thẳng vào mắt cô, anh sẽ không đi mà không nói. Và anh sẽ không ở mà không nói.

An nhìn Khải ba giây. Rồi bước tới, ôm anh. Không chặt, không lâu, chỉ vừa đủ để Khải cảm nhận mùi dầu gội hoa nhài trên tóc cô, hơi ấm của bàn tay trên lưng anh, và nhịp tim hơi nhanh qua lớp áo.

– Ngủ ngon, An nói vào vai anh.

– Ngủ ngon, An.

Mười giờ. Khải lái xe về.

Đường khuya, Sài Gòn vắng, đèn vàng chớp ở ngã tư. Phong bì trắng Singapore nằm trên ghế phụ, chỗ An vừa ngồi. Anh để lại phong bì Bangkok cho cô.

Khải nghĩ về ba năm trước. Lần đầu nhận đề nghị Singapore, anh từ chối trong im lặng. Không nói An, không nói ai ngoài Hằng. Anh nghĩ ở lại là đủ. Nghĩ hiện diện là đủ. Nhưng hiện diện mà không nói thì giống không có mặt.

Anh nhớ Hằng hỏi: Mày muốn cô ấy thay đổi thành người khác, hay thay đổi cách yêu?

Câu trả lời vẫn giống: thay đổi cách yêu.

Nhưng bây giờ, câu hỏi khác rồi. Không phải An có chọn anh không. Mà là hai người chọn cùng nhau thế nào.

Xe dừng trước penthouse tầng ba mươi hai. Khải tắt máy, ngồi im trong xe ba mươi giây.

Điện thoại rung. An nhắn:

"Về chưa?"

Khải cười, gõ:

"Về rồi. 26 phút."

An:

"Nhanh hơn mọi khi 2 phút."

Khải:

"Vì đường vắng. Và vì muốn về nhanh để nhắn em."

An:

"Ngủ ngon, người yêu. Thứ Bảy mình nói chuyện."

Khải nhìn tin nhắn. Thứ Bảy mình nói chuyện. Câu đó, ba năm trước, sẽ không bao giờ tồn tại. Ba năm trước, cả hai sẽ tự quyết, tự đau, tự mất nhau.

"Ngủ ngon, An. Thứ Bảy."

Anh bước ra xe, lên thang máy, về penthouse. Bơ lớn bơi chậm trong bể, đỏ rực dưới đèn đêm. Khải ngồi cạnh bể, nhìn Bơ.

– Bơ, Khải nói nhỏ. Có khi anh phải đi xa.

Bơ quạt đuôi, húc nhẹ vào thành kính.

– Nhưng lần này anh sẽ nói trước. Với tất cả mọi người.

Khải đứng dậy, đi rửa mặt, thay đồ. Nằm xuống giường. Bàn đầu giường: sổ da nâu sáu dòng, hộp nhẫn, và bây giờ thêm phong bì trắng Singapore.

Ba thứ. Quá khứ, hiện tại, tương lai. Trên cùng một mặt bàn.

Khải nhắm mắt, và lần đầu trong rất lâu, anh không sợ tương lai. Không phải vì biết đáp án, mà vì biết sẽ tìm đáp án cùng ai.

Ch.116/120
2.861 từ