Tin đồn (tiếp)
Thứ Tư. Trụ sở Krown Group, tầng 27. Chín giờ sáng.
Khải vào phòng, laptop, americano thứ nhất, sáu email chưa đọc. Bình thường. Mở. Duyệt. Trả lời hai, lưu trữ bốn.
Rồi tiếng gõ cửa.
Không phải Gia Hân (Gia Hân gõ hai nhịp nhẹ). Là Tuấn, trợ lý marketing, hai bốn tuổi, kiểu nhân viên nhiệt tình quá mức:
– Anh Khải, em chuyển bài LinkedIn của chị Hân cho anh chưa nhỉ? Bài tổng kết sự kiện tuần trước, tương tác cao lắm.
Khải nhìn lên. Mặt bình thường:
– Chưa. Gửi qua email.
Tuấn gật. Nhưng không đi. Đứng, cười kiểu biết gì đó:
– Anh... comment dưới bài vui lắm. Mọi người ship anh với chị Hân.
Im.
Khải nhìn Tuấn. Ba giây. Mặt anh không đổi, nhưng mắt hơi lạnh đi:
– Ship?
– Dạ... kiểu... "đẹp đôi" này, "couple" này. Chị Hân cũng không phủ nhận. Em nghĩ —
– Tuấn.
Giọng Khải, thấp, đều, kiểu giọng mà bất kỳ ai làm việc với anh đều biết: dừng lại.
– Dạ.
– Tin đồn nội bộ, tôi không có ý kiến. Nhưng nếu cậu chuyển bài đó cho ai ngoài team marketing với caption gì kiểu đó, tôi sẽ có ý kiến.
Tuấn nuốt. Gật nhanh:
– Dạ. Em hiểu. Em chỉ —
– Cảm ơn. Đóng cửa giúp tôi.
Cửa đóng. Khải ngồi, tay vẫn trên bàn phím, nhưng không gõ. Nhìn màn hình, con trỏ nhấp nháy.
Ship.
Từ đó nhẹ, vô hại, kiểu đùa công sở. Nhưng Khải biết: đùa công sở lan nhanh hơn email. Và nếu nó đến tai team NEXA, đến tai An —
Cô sẽ nghĩ gì?
Anh mở LinkedIn. Tìm bài Gia Hân, đúng, đó rồi. Ảnh hai người, backdrop event, caption chuyên nghiệp. Comment, anh scroll: "Power couple vibes 😍", "Gia Hân + anh Khải khi nào công bố?" Gia Hân reply icon cười.
Khải đóng tab. Nhanh.
Cô ấy không phủ nhận.
Anh hiểu. Hiểu Gia Hân, PR Director, biết cách dùng ambiguity. Không phủ nhận không phải nói dối. Là để mở. Để mọi người tự hiểu. Và kiểu "để mở" đó có lợi cho Gia Hân (tăng hình ảnh cá nhân, tạo khoảng đệm bảo vệ vị trí bên cạnh anh), nhưng hại Khải.
Vì nếu An nghe, An sẽ nghĩ anh và Gia Hân có gì đó. Và An, người đã tự nhủ "mình không có quyền ghen", sẽ lùi. Lùi xa hơn. Đóng cửa mà anh đang cố mở.
Phải nói chuyện với Gia Hân.
Nhưng nói gì? "Cô phủ nhận đi"? Nghe như tuyên bố anh quan tâm. "Bỏ bài đi"? Quá mức, bài đã đăng, hai nghìn like, xóa giờ còn rõ ràng hơn. "Tôi và cô không có gì"? Gia Hân đã biết điều đó, anh từ chối cô từ tháng trước. Nhưng biết và chấp nhận, khác nhau.
Khải đẩy ghế. Đứng dậy. Đi ra cửa sổ, sông Sài Gòn phía dưới, nắng sáng, thuyền chạy chậm.
Mình đang ở đâu?
Giữa. Giữa An và Gia Hân, không theo nghĩa tình cảm (với Gia Hân không có gì), mà theo nghĩa vị trí. Gia Hân ở gần, cùng tầng, cùng team, cùng event. An ở xa, agency bên kia thành phố, gặp tuần một lần, email CC sáu người.
Và tin đồn đẩy khoảng cách đó xa thêm. Vì An sẽ đọc, sẽ nghĩ, sẽ lùi.
Trừ khi mình làm gì đó.
Mười giờ. Phòng họp tầng 27, meeting thứ Tư hằng tuần với NEXA.
Khải ngồi đầu bàn, laptop, americano thứ hai. Gia Hân cạnh, bên phải, tablet, bút ghi chép. Bình thường. Như mọi thứ Tư.
Cửa mở. Team NEXA vào: An, Kiều, Phó Minh. Trâm không đi hôm nay.
An bước vào, blazer xanh đậm, tóc thả, mắt quét phòng. Gặp mắt Khải, gật nhẹ. Chuyên nghiệp. Nhưng hôm nay, Khải nhận ra, mắt cô không dừng lại. Trước đây, mắt An gặp mắt anh và dừng, nửa giây, một giây, đủ để cả hai biết. Hôm nay, cô nhìn qua. Như nhìn bức tường.
Cô đã đọc.
Khải biết. Chắc chắn biết, vì cách An tránh mắt anh không phải quên, mà là cố ý. Kiểu tránh của người đã thấy thứ gì đó khiến họ đau, và cách duy nhất để không lộ là không nhìn.
Meeting bắt đầu. An trình bày, tiến độ concept film 3, casting, lịch quay. Giọng cô đều, rõ, chuyên nghiệp. Không nhìn Khải, nhìn slide, nhìn Kiều, nhìn Phó Minh, nhìn Gia Hân. Tất cả trừ anh.
Và Khải cảm giác đó. Kiểu đau mà anh gây ra cho chính mình: im lặng quá lâu, để người khác điền vào khoảng trống, và giờ cô đang lùi vì thứ mà anh không làm nhưng không phủ nhận.
Giống ngày xưa. Giống ba năm yêu, anh im, cô đoán, cô hiểu sai, và khoảng cách lớn lên từ im lặng.
Vòng lặp cũ.
Khải nắm bút, chặt. Rồi buông.
– Slide 8. Giọng anh bình tĩnh, bình thường. Casting cho phân cảnh indoor, đã chốt chưa?
An nhìn lên. Lần đầu meeting, mắt cô gặp mắt anh. Nhanh, rồi quay lại slide:
– Đã chốt hai diễn viên chính. Còn vai phụ, đang xem ngày mai.
– Tốt.
Ngắn. Lạnh. Kiểu Khải bình thường, nhưng hôm nay, giữa phòng có thêm thứ gì đó. Không ai khác thấy, nhưng Kiều thấy (cô luôn thấy), và Gia Hân thấy (vì cô tìm).
Meeting kết thúc. Mười một giờ. Mọi người đứng.
Khải không đứng ngay. Ngồi, đóng laptop, chậm. Đợi.
An đứng, gập sổ, lấy túi. Đi về phía cửa.
Và Khải, không biết tại sao, không plan, không tính, nói:
– Hạ An.
Cô dừng. Quay lại, mắt hỏi. Kiều dừng theo. Phó Minh nhìn sang.
– Proposal cho phase 2, khi nào em gửi bản chỉnh?
Em.
Anh gọi "em." Trước mặt Kiều, Phó Minh, Gia Hân. Không phải "chị An." Không phải "cô Hạ An." Là em, kiểu anh luôn gọi, từ ngày đầu gặp lại, kiểu mà cả hai giả vờ là thói quen chuyên nghiệp nhưng cả phòng đều biết không phải.
An nhìn anh. Hai giây. Mắt cô đọc: anh đang làm gì?
– Thứ Sáu. Tôi gửi trước năm giờ.
Tôi. Cô đáp bằng "tôi." Khoảng cách rõ. Cô đặt "tôi" giữa hai người như bức tường.
Khải gật:
– Được. Cảm ơn.
An quay đi. Kiều theo. Cửa đóng.
Phòng trống, chỉ còn Khải và Gia Hân.
Im lặng, năm giây. Mười.
Gia Hân ngồi, tablet trên đùi, mắt nhìn Khải. Không nói. Chờ.
Khải quay sang cô:
– Gia Hân.
– Dạ.
– Bài LinkedIn tuần trước, comment dưới bài đó. Cô có thấy không?
Gia Hân, mắt không đổi. Bình tĩnh:
– Em thấy.
– Và cô không phủ nhận.
Im. Gia Hân đặt tablet xuống bàn. Ngồi thẳng:
– Anh muốn em phủ nhận?
Khải nhìn cô. Mắt anh thẳng, không lạnh nhưng không ấm:
– Tôi muốn cô hiểu: tin đồn kiểu đó ảnh hưởng công việc. Cả hai phía.
– Ảnh hưởng công việc? Gia Hân nghiêng đầu nhẹ. Hay ảnh hưởng thứ khác?
Khải im. Vì Gia Hân đúng. Không phải vì công việc. Là vì An. Và cả hai đều biết.
Gia Hân thở, nhẹ, kiểu thở của người đã biết trước câu trả lời nhưng vẫn buồn:
– Anh Khải. Em biết anh không thích em, theo kiểu đó. Em biết từ lần anh nói "tôi coi em như đồng nghiệp." Em không phản đối.
Im.
– Nhưng em cũng không phải người phải chủ động phủ nhận. Ảnh đó, em và anh đi event công ty. Chuyên nghiệp. Comment người ta viết, em không kiểm soát được.
Khải nhìn cô. Cô hai sáu tuổi, sắc, tự trọng cao. Cô không nói dối, đúng, cô không chủ động tạo tin đồn. Chỉ là... không dập. Và "không dập", vì có lợi cho cô.
– Tôi hiểu. Khải nói. Ngắn.
– Nhưng anh muốn em làm gì? Gia Hân hỏi. Thẳng. Không giận, là hỏi thật:
– Đăng bài phủ nhận? "Tôi và anh Khải chỉ là đồng nghiệp"? Kiểu đó thì còn rõ ràng hơn.
Đúng. Cô đúng. Phủ nhận công khai = xác nhận có gì đó cần phủ nhận.
Khải thở:
– Không cần phủ nhận. Chỉ lần sau, nếu có comment kiểu đó, reply rõ thay vì icon cười.
Gia Hân nhìn anh, ba giây. Rồi gật:
– Được.
Im. Gia Hân đứng dậy, cầm tablet, đi ra cửa. Dừng. Không quay lại, nhưng nói:
– Anh nên nói chuyện với chị An. Thay vì sửa comment của em.
Cửa đóng.
Khải ngồi một mình. Phòng họp trống, mùi cà phê nguội, ánh nắng xiên qua kính.
"Anh nên nói chuyện với chị An."
Đúng. Cô đúng. Tất cả mọi người, Hằng, Gia Hân, Vũ Thành, đều nói cùng một thứ: nói. Với An. Thay vì im lặng, thay vì email "proposal tốt," thay vì mua sách rồi giữ trong xe.
Nhưng nói gì? "Anh và Gia Hân không có gì"? Nghe như biện minh, và biện minh = thừa nhận quan tâm An nghĩ gì. "Anh vẫn yêu em"? Quá sớm, ranh giới mới nứt được hai tuần, cô chưa sẵn sàng nghe điều đó.
Thì nói bằng cách khác.
Không bằng lời. Bằng hành động, kiểu An hiểu. Kiểu cô đọc "proposal tốt" và biết đó là "anh nhớ." Kiểu cô nhận áo khoác trên vai và biết đó là "anh vẫn ở đây."
Khải mở laptop. Mở email, soạn mới. Không gửi team. Gửi riêng An.
Gõ:
"Hạ An,
Quay concept film 3 thứ Bảy tuần sau, warehouse quận 2. Tôi sẽ có mặt. Nếu em cần gì về phía Krown, nhắn tôi trước."
Dừng. Nhìn. Bình thường, email công việc, thông báo lịch, đề nghị hỗ trợ. Không ai đọc sẽ thấy gì.
Nhưng An sẽ đọc: anh muốn ở đó. Ngày quay. Cạnh em. Không phải vì phải, vì muốn.
Gõ thêm, P.S.:
"P.S. Slide 8 hôm nay, casting ổn. Em chọn tốt."
"Em chọn tốt." Bốn chữ. Nhưng sau cuộc họp mà cô không nhìn anh cả tiếng, bốn chữ này sẽ nói: anh vẫn nhìn thấy em. Dù em không nhìn anh.
Send.
Khải đóng laptop. Đứng.
Đi về phòng, ngang pantry, Tuấn ngồi đó, nhìn lên rồi cúi nhanh. Ngoài hành lang, hai cô marketing thì thầm, im khi anh đi qua.
Tin đồn. Nó sẽ tồn tại một thời gian. Anh không kiểm soát được miệng người. Nhưng anh kiểm soát được hành động của mình.
Và hành động tiếp theo: thứ Bảy tuần sau. Ngày quay. Anh sẽ ở đó, không phải vì Krown Group, mà vì An.
Và lần này, mình sẽ không chỉ đắp áo rồi im.