Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 101: Anh cũng thay đổi
Chương 101

Anh cũng thay đổi

Thứ Năm. Hai mươi tháng Mười Một. Tám giờ tối.

Tin nhắn An lúc sáu giờ mười lăm: "Phúc gọi họp khẩn 7h tối. Trâm sốt về sớm, em phải ở lại sửa nốt. Chắc 10h mới xong. Xin lỗi anh."

Ba năm trước, tin nhắn kiểu này sẽ khiến Khải đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà, và nghĩ: Lại. Rồi im. Rồi để cơn giận tích tụ thêm một lớp mỏng, kiểu lớp bụi mà không ai nhận ra cho đến khi dày quá thì hắt hơi.

Bây giờ anh đọc tin, gật, và mở tủ lạnh.

Chín giờ bốn mươi lăm tối. Khải đứng trước cửa NEXA, tầng trệt, tay xách túi giấy. Bảo vệ ca đêm nhận ra anh, gật đầu, bấm thang máy.

– Anh lên tầng mười hai ạ?

– Dạ. Cảm ơn chú.

Thang máy mở ở tầng mười hai. Hành lang tối, chỉ có một vùng sáng ở cuối dãy, phía bàn An. Khải bước qua những bàn trống, ghế xoay nghiêng, màn hình tắt, tách cà phê ai quên trên bàn. NEXA lúc mười giờ tối trông khác NEXA ban ngày: nhỏ hơn, yên hơn, và cô đơn hơn.

An ngồi ở bàn, mắt dán màn hình, tay gõ bàn phím, tai nghe một bên. Tóc buộc vội, áo sơ mi nhàu, blazer vắt trên lưng ghế. Bên cạnh là cốc cà phê đã cạn và ba cây bút dạ nằm song song trên khay. Cô chưa nhận ra anh.

Khải dừng cách ba bước. Nhìn.

Cô trông giống y hệt ba năm trước. Ngồi đây, tối muộn, một mình, đánh nhau với trang trình bày. Tóc buộc vội, mắt mỏi, cà phê cạn.

Nhưng ba năm trước, anh sẽ nhắn "ngủ sớm" rồi đi ngủ. Anh sẽ giận mà không nói, đợi mà không đến, yêu mà không hành động. Anh sẽ nằm ở penthouse, nhìn trần nhà, và nghĩ: cô lại chọn công việc.

Lần này khác.

Anh bước tới, đặt túi giấy lên bàn.

An giật mình. Tháo tai nghe, nhìn Khải, rồi nhìn túi.

– Anh... anh đến đây?

– Cơm hộp. Canh rau. Trứng chiên. Quán gần văn phòng anh, đóng cửa lúc chín rưỡi nên anh mua trước.

– Anh không cần...

– Anh biết em không cần. Nhưng anh muốn. Có khác nhau.

An nhìn Khải. Rồi nhìn túi cơm. Rồi lại nhìn Khải.

– Anh lái xe từ quận 7 sang đây mang cơm cho em?

– Anh đang ở quận 2, họp muộn với Phúc. Gần hơn.

– Anh nói dối. Họp với Phúc xong từ sáu rưỡi. Em thấy Phúc gửi thư tổng hợp lúc bảy giờ.

Khải nhìn An. Cô nhớ giỏi quá. Anh quên rằng cô cũng nhận thư từ Phúc.

– Ừ. Anh từ quận 7.

An nhìn anh. Mắt cô mỏi nhưng sáng, kiểu sáng khi ai đó mang cho mình thứ không mong đợi.

– Ngồi xuống đi. Ăn cùng em.

– Anh ăn rồi.

– Thì ngồi.

Khải kéo ghế từ bàn bên cạnh, ngồi xuống cách An một cánh tay. An mở hộp cơm, bốc đũa, gắp trứng chiên. Cô ăn chậm, kiểu ăn của người mệt nhưng đói, và Khải ngồi nhìn, không nói gì.

Ngày xưa anh giận vì cô ngồi đây đến khuya. Anh nghĩ: nếu cô yêu anh, cô sẽ về. Nếu cô ưu tiên anh, cô sẽ dừng.

Nhưng đó là cách anh đòi hỏi. Đòi cô bỏ thứ quan trọng với cô để chứng minh anh quan trọng hơn. Đó không phải yêu. Đó là kiểm tra.

Bây giờ anh hiểu: yêu không phải đòi cô chọn. Yêu là đến khi cô cần, ngồi cạnh khi cô làm việc, và không biến sự hiện diện của anh thành một bài toán phải chọn.

An ăn xong, đặt đũa xuống, uống nước.

– Anh.

– Gì?

– Em vừa sửa xong bản trình bày. Mất ba tiếng vì Trâm bị sốt, phần Trâm làm thiếu ba trang, em phải bổ sung.

– Ừ.

– Bình thường em sẽ nói "em xong rồi, anh về đi." Rồi ngồi lại kiểm tra thêm hai tiếng nữa vì không tin nó đủ tốt.

– Bây giờ?

An nhìn màn hình. Rồi nhìn Khải.

– Bây giờ em tắt máy. Về. Vì nó đủ tốt. Và vì anh đang ngồi đây.

Cô tắt máy. Đóng nắp, dọn hộp cơm, lau bàn. Khải đứng dậy, cầm túi rác, tìm thùng rác trong bếp nhỏ. Hai người dọn dẹp song song, tự nhiên, kiểu quen tay của hai người từng sống cùng nhịp.

An khoác blazer, lấy ba lô. Tắt đèn bàn. Hành lang NEXA tối lại, chỉ còn đèn cảm ứng sáng khi họ đi qua.

Trong thang máy, An đứng bên trái, Khải bên phải. Gương phản chiếu hai người: cô mệt, anh bình tĩnh. Cô nhỏ trong blazer rộng, anh cao trong áo khoác tối. Trông như hai đồng nghiệp ra về muộn, nhưng ai nhìn kỹ sẽ thấy: khoảng cách giữa hai người chỉ còn mười phân, và cả hai đều biết.

Ra sảnh. Gió tháng Mười Một lạnh hơn tuần trước.

– Anh đưa em về.

– Anh không cần...

– An. Anh muốn.

An im. Rồi gật.

Xe Khải đỗ trước sảnh. Anh mở cửa, An ngồi vào, đóng cửa. Xe lăn bánh ra phố, Sài Gòn khuya, đèn đường, quán vỉa hè đang dọn, xe máy thưa.

Mười phút từ quận 1 về quận 3. Không nói gì. Radio tắt. Chỉ tiếng máy xe, tiếng gió, và nhịp thở đều đều.

An nhìn ra cửa kính. Phố đêm trôi qua, ánh đèn vàng, bóng cây, biển hiệu chớp tắt. Cô nhận ra: anh lái chậm hơn bình thường. Kiểu chậm có chủ đích, kéo mười phút thành mười lăm.

– Anh lái chậm quá.

– Ừ.

– Tại sao?

Khải nhìn thẳng phía trước. Tay trên vô lăng, ngón tay gõ nhẹ theo thói quen.

– Vì anh muốn đi lâu hơn.

An nhìn Khải. Mặt anh nghiêm, mắt nhìn đường, nhưng khóe miệng hơi nhếch. Kiểu Khải nói thật mà giả vờ bình thường.

Cô cười. Quay lại nhìn cửa kính. Và để yên.

Trước cửa chung cư An. Xe dừng. Máy không tắt.

– Cảm ơn anh. Vì cơm. Vì đưa em về.

– Cảm ơn em. Vì để anh đến.

An nhìn Khải. Anh quay sang, mặt gần hơn trong xe, ánh đèn đường rọi qua kính vào nửa mặt, nửa kia trong bóng tối. Mắt anh bình yên, mệt, và ấm.

– Anh. Em biết anh thay đổi.

– Sao em biết?

– Vì ba năm trước, khi em ở lại NEXA đến mười giờ, anh sẽ nhắn "ngủ sớm" rồi tắt điện thoại. Tối nay anh lái bốn mươi phút mang cơm cho em, ngồi nhìn em ăn, rồi đưa em về. Anh không giận. Anh không trách. Anh chỉ đến.

Khải nhìn An. Im.

– Ngày xưa anh muốn em bỏ việc vì anh. Tối nay anh đến vì em đang làm việc. Đó là thay đổi.

Khải nuốt nước bọt. Nhẹ. An nhận ra vì cô đang nhìn cổ anh, nơi yết hầu di chuyển, và cô biết: anh đang kiềm.

– Anh không cần em bỏ việc. Anh chỉ cần được ở cạnh. Anh nói rồi. Và tối nay... anh muốn chứng minh.

– Anh chứng minh rồi.

Im lặng. Tiếng máy xe. Tiếng gió. Tiếng ai đó ở tầng trên đóng cửa sổ.

An mở cửa xe. Bước ra. Cúi xuống nhìn qua cửa.

– Về cẩn thận. Đường xa.

– Anh biết.

– Nhắn em khi về đến nhà.

Khải nhìn An. Mắt anh thay đổi, nhẹ thôi, kiểu thay đổi mà mỗi lần đều khiến ngực An nhói: xúc động kiềm lại. Vì "nhắn em khi về đến nhà" là câu mà ba năm trước anh luôn nói, và cô chưa bao giờ nói lại.

– Anh sẽ nhắn.

An đóng cửa xe. Bước vào sảnh. Nghe tiếng xe chạy đi, chậm, kiểu anh không muốn đi nhanh.

Lên thang máy. Vào nhà. Bỏ ba lô, cởi blazer, rửa mặt.

Mười một giờ hai mươi. Điện thoại rung.

Khải: "Về rồi. Bơ lớn vẫn bơi. Ngủ ngon, An."

An nhìn tin nhắn. Cười.

"Ngủ ngon, Khải."

Lần đầu tiên cô gọi anh bằng tên trong tin nhắn.

Ch.101/120
1.400 từ