Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 3: Lâu rồi không gặp
Chương 3

Lâu rồi không gặp

Hạ An đến văn phòng lúc tám giờ.

Meeting mười giờ, nhưng cô muốn kiểm tra mọi thứ lần cuối. Deck pitch đã hoàn chỉnh từ tối qua, ba mươi hai slide, mỗi slide cô đọc lại ít nhất năm lần. Concept chính: "Krown — Không chỉ dẫn đầu, mà dẫn đường." Insight: thị trường Việt Nam đang mệt mỏi với những thương hiệu lớn tự xưng mình tốt nhất, họ muốn thương hiệu nào hiểu mình nhất.

Cô thích concept này. Nó sắc, nó thật, và nó có cái gan mà không phải agency nào cũng dám đưa ra trước một tập đoàn châu Á.

Phòng meeting lớn đã được dọn. Bảo Trâm đặt nước, sắp tài liệu. Cô bé run ít hơn hôm đầu tuần, nhưng vẫn xếp chai nước thẳng hàng như đang xếp đội hình.

— Trâm, chai nước không cần đo thước kẻ đâu.

Bảo Trâm giật mình, rồi cười gượng:

— Dạ, em sợ phía client khó tính.

— Họ nhìn deck, không nhìn chai nước.

Lâm Kiều bước vào, đặt cặp tài liệu lên bàn. Hôm nay cô mặc blazer, tóc chải gọn, không kẹp lệch như mọi ngày. Nhìn Kiều mặc blazer luôn khiến Hạ An muốn cười — như nhìn một con mèo bị bắt đeo nơ.

— Bà nhìn tao làm gì?

— Tớ nhìn blazer.

— Pitch lớn thì phải chuyên nghiệp chứ. Kiều kéo ghế, ngồi xuống, chỉnh ống tay áo. Tao còn đánh son nữa đấy. Son đỏ.

— Tớ thấy rồi. Đẹp.

— Tao biết.

Kiều nghiêng người lại, hạ giọng:

— Bà ổn chứ?

— Sao không ổn?

— Pitch lớn nhất năm, client chưa biết mặt mũi thế nào. Hỏi thăm thôi.

— Ổn. Hạ An mỉm cười. Tớ chuẩn bị kỹ rồi.

— Ừ. Bà lúc nào cũng chuẩn bị kỹ.

Kiều nói câu đó nhẹ bẫng, nhưng trong mắt cô có gì đó khác. Kiểu nhìn mà Hạ An không muốn dịch ra lời.

Chín giờ bốn mươi lăm. Phó Minh đến, áo sơ mi trắng thay vì áo thun thường ngày, kính lau sạch. Anh gật đầu chào Hạ An, đặt USB chứa visual concept lên bàn.

— Anh kiểm tra projector rồi, chạy tốt. File anh gửi từ tối qua, em review chưa?

— Rồi. Đẹp lắm anh. Visual rất mạnh.

Phó Minh cười, kiểu cười nhẹ mà anh luôn dành cho cô. Anh mở laptop, kiểm tra lại slide lần cuối, không nói thêm. Hạ An biết ơn điều đó.

Chín giờ năm mươi. Vũ Thành bước vào, lướt mắt qua phòng. Ông không hỏi gì, chỉ gật đầu, rồi ngồi xuống đầu bàn. Sự hiện diện của ông làm cả phòng thẳng lưng hơn.

Mười giờ kém năm. Điện thoại lễ tân rung.

— Chị An ơi, phái đoàn Krown Group đã lên.

— Cảm ơn em.

Hạ An đứng dậy, chỉnh lại cổ áo blazer. Tay trái vuốt tóc ra sau. Ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn bạc mỏng dính vào da, ấm.

Cô hít một hơi sâu. Thở ra.

Bình tĩnh. Đây là pitch. Mình đã pitch hàng chục lần. Không có gì khác.

Tiếng bước chân trong hành lang. Nhiều người. Gót giày cao gõ trên sàn gạch. Giọng nói nhỏ, lịch sự, kiểu corporate.

Cửa phòng meeting mở ra.

· · ·

Người đầu tiên bước vào là một phụ nữ.

Tóc dài thẳng, đen bóng, rẽ ngôi giữa. Blazer trắng, quần đen, giày cao gót đỏ đáy — loại giày mà Hạ An nhận ra ngay: đắt, tinh tế, và được chọn rất có chủ đích. Khuôn mặt sắc, trang điểm hoàn hảo, đôi mắt lướt qua phòng meeting một lần rồi dừng lại ở Hạ An. Nụ cười lịch sự nhưng lạnh, kiểu cười của người đã quen nắm thế chủ động trong mọi căn phòng.

— Tống Gia Hân, PR Director Krown Group. Rất vui được gặp team NEXA.

Vũ Thành đứng lên bắt tay. Hạ An gật đầu, mỉm cười chuyên nghiệp. Gia Hân nhìn cô thêm nửa giây, rồi quay sang giới thiệu hai nhân viên đi cùng.

Và rồi, người cuối cùng bước qua cửa.

Hạ An không nhìn thấy anh ngay. Cô đang quay sang bắt tay một người trong đoàn khi góc mắt cô bắt được một bóng dáng quen. Cao. Suit xám đậm, sơ mi xanh navy. Tay cầm cặp da, bước chân đều, lưng thẳng. Và khi cô quay lại phía cửa —

Thế giới dừng lại.

Không phải kiểu dừng lại trong phim, chậm dần, mờ đi, nhạc nổi. Nó dừng lại theo kiểu có người giật phích cắm. Tất cả — tiếng nói, tiếng ghế, tiếng máy lạnh — tụt xuống dưới một tầng nước sâu, và cô đứng đó, nghe tim mình đập rất to trong khoảng trống.

Duy Khải.

Anh đứng ở cửa, mắt nhìn thẳng vào cô. Hai giây. Ba giây. Khuôn mặt anh không thay đổi. Bình tĩnh. Ánh mắt sâu, quen thuộc đến mức đau. Tóc đen gọn, hơi dài phía trước — y hệt lần cuối cô nhìn thấy anh, trong căn hộ cũ, khi anh đặt chìa khóa lên bàn và bước ra cửa không ngoái lại.

Ly nước trong tay Hạ An nghiêng.

Một bàn tay nắm lấy cổ tay cô dưới bàn. Lâm Kiều. Ngón tay Kiều siết chặt, ngắn gọn, như một tiếng hét không âm thanh: tao ở đây.

Hạ An nắm lại. Ly nước đứng thẳng.

Duy Khải bước vào phòng. Mỗi bước đều chắc, đều, như thể anh đã diễn tập cảnh này trong đầu nhiều lần. Anh dừng trước bàn, nhìn Vũ Thành, rồi quay sang Hạ An.

— Trần Duy Khải, Regional Brand Strategy Director, Krown Group.

Giọng anh trầm. Lịch sự. Không một gợn sóng.

Rồi anh nói thêm, nhẹ hơn:

— Xin chào. Lâu rồi không gặp.

Bốn chữ. Nhẹ bẫng. Như chào một người quen cũ gặp lại ở siêu thị. Hạ An nghe bốn chữ đó và cảm thấy như bị ai đấm vào ngực — không mạnh, nhưng đúng chỗ.

Lâu rồi không gặp.

Anh nói vậy là sao? Anh biến mất ba tháng rồi bước vào phòng meeting của tôi và nói "lâu rồi không gặp"?

Cô nuốt. Mỉm cười.

— Lê Hạ An, Associate Creative Director, NEXA. Chào anh Khải.

Giọng cô ổn. Tay cô ổn. Mắt cô ổn. Mọi thứ ổn.

Nhưng dưới bàn, Lâm Kiều vẫn chưa buông tay.

· · ·

Meeting bắt đầu.

Hạ An đứng lên trình bày. Ba mươi hai slide. Bốn mươi lăm phút. Cô nói rõ ràng, chắc chắn, mắt nhìn đều tất cả mọi người trong phòng. Vũ Thành ngồi im, gật đầu thỉnh thoảng. Phó Minh trình bày phần visual, giọng đều, mượt. Lâm Kiều bổ sung data khi cần.

Hạ An không nhìn Duy Khải.

Không phải tránh. Cô nhìn tất cả mọi người — Gia Hân, hai nhân viên kia, Vũ Thành — nhưng khi ánh mắt cô lướt đến vị trí anh ngồi, nó trượt qua, tự nhiên, gọn ghẽ, như thể chỗ đó chỉ là một khoảng trống.

Nhưng cô biết anh đang nhìn cô.

Cô không cần quay lại để xác nhận. Ba năm — ba năm nhìn, ba năm quen, ba năm thuộc lòng — cô đã quen cái cảm giác bị ánh mắt anh giữ lại. Nó nặng. Không phải áp lực. Mà là kiểu nặng của một thứ gì đó rất quen, rất cũ, mà cơ thể nhớ dù đầu đã cố quên.

Slide mười bảy. Phần insight thị trường. Hạ An dừng lại, uống nước, và trong khoảnh khắc cô đưa ly lên miệng —

Mắt cô chạm mắt anh.

Không cố. Không tránh được. Giống như hai viên nam châm bị kéo về cùng một hướng dù đã bị tách ra bao lâu.

Anh đang nhìn cô. Khuôn mặt vẫn bình tĩnh, chuyên nghiệp. Nhưng đôi mắt sâu ấy — mắt mà cô từng nhìn mỗi sáng, từng nhìn khi anh cười, khi anh buồn, khi anh nói "anh yêu em" vào lúc ba giờ sáng vì cả hai đều không ngủ được — đôi mắt ấy đang nói một thứ mà miệng anh không nói.

Một giây.

Cô đặt ly xuống. Quay lại slide. Tiếp tục.

— Krown cần một chiến dịch không chỉ nói rằng mình tốt nhất. Mà nói rằng mình hiểu. Hiểu thị trường, hiểu người tiêu dùng, hiểu rằng dẫn đầu không phải đứng cao nhất, mà là đứng gần nhất.

Giọng cô vững. Không run. Không dao động. Đây là Hạ An khi làm việc: sắc, nhanh, không để cảm xúc len vào giữa các slide.

Nhưng ngón tay cô dưới bàn đang xoay chiếc nhẫn.

· · ·

Gia Hân đặt câu hỏi đầu tiên.

— Concept hay. Nhưng tôi muốn hỏi: "đứng gần nhất" cụ thể là gì? Gần với ai? Gần bằng cách nào? Consumer insight bên chị đưa ra dựa trên data nào?

Giọng cô sắc, không thù địch nhưng cũng không nhân nhượng. Kiểu hỏi của người đã ngồi đủ phòng meeting để biết cách tìm lỗ hổng trong bất kỳ bài pitch nào.

Hạ An quay sang Gia Hân, mỉm cười.

— Data từ ba nguồn: báo cáo Nielsen quý 3 năm nay, khảo sát định tính chúng tôi tự thực hiện trên hai trăm người tiêu dùng thuộc nhóm mục tiêu, và phân tích social listening sáu tháng gần nhất. "Đứng gần nhất" không phải slogan, đó là chiến lược. Chúng tôi sẽ trình bày chi tiết trong vòng hai nếu được chọn.

Gia Hân gật đầu, chậm. Không khen, không chê. Ghi gì đó vào sổ.

Duy Khải vẫn chưa hỏi gì.

Anh ngồi ở đầu bàn phía client, tay đặt trên cặp da, lưng thẳng. Suốt bốn mươi lăm phút, anh lắng nghe, ghi chú, gật đầu đúng chỗ. Không hỏi. Không phản bác. Không tỏ thái độ. Chuyên nghiệp đến mức — nếu là người lạ — Hạ An sẽ nghĩ anh không có ý kiến.

Nhưng cô biết anh. Anh im khi đang xử lý. Anh lắng nghe kỹ nhất khi không nói gì. Và anh không hỏi giữa chừng vì anh tôn trọng người trình bày — điều này cô biết, vì ngày xưa anh cũng ngồi nghe cô kể về công việc đến khuya, không ngắt, chỉ gật, rồi cuối cùng nói một câu duy nhất đúng trọng tâm.

Dừng lại. Đừng nhớ.

Meeting kết thúc lúc mười giờ năm mươi. Vũ Thành đứng dậy bắt tay. Gia Hân trao đổi vài câu với Lâm Kiều về timeline vòng hai. Bảo Trâm thu dọn tài liệu.

Duy Khải đứng dậy cuối cùng. Anh gài nút vest, nhặt cặp da. Bước ngang qua Hạ An trên đường ra cửa, khoảng cách chưa đầy nửa mét. Cô ngửi thấy mùi nước hoa của anh — gỗ đàn hương, hơi the, y hệt ba tháng trước. Y hệt ba năm trước. Anh không bao giờ đổi nước hoa.

Anh không dừng lại. Không quay đầu. Chỉ bước đi, đều, thẳng, ra khỏi phòng.

Và Hạ An đứng đó, giữ bộ mặt bình tĩnh, trong khi mùi gỗ đàn hương vẫn còn vương trong không khí.

· · ·

Cô vào toilet.

Khóa cửa. Mở vòi nước. Đặt hai tay dưới dòng nước lạnh.

Nước chảy. Chảy. Chảy.

Cô nhìn xuống tay mình. Nhẫn bạc, ngón giữa, nước cuốn qua. Bàn tay cô bình thường. Không run. Nhưng cô không tắt vòi, vì tắt rồi thì cô phải ngẩng lên nhìn gương, và cô chưa sẵn sàng nhìn khuôn mặt mình lúc này.

Anh nói "lâu rồi không gặp" mà giọng bình thường vậy sao?

Anh nhìn mình mà mặt không đổi sao?

Anh... ổn vậy sao?

Nước vẫn chảy.

Còn mình thì sao?

Cô ngẩng lên. Gương phản chiếu khuôn mặt một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi, trang điểm hoàn hảo, blazer thẳng nếp, tóc gọn. Nhìn từ ngoài: sắc, cứng, đủ sức đứng trước bất kỳ phòng meeting nào.

Nhưng mắt cô đỏ.

Không đỏ vì khóc. Đỏ vì nín. Kiểu đỏ của người đang giữ rất chặt một thứ gì đó trong lồng ngực, chặt đến mức không thở nổi.

Tiếng gõ cửa.

— Bà ơi.

Lâm Kiều. Giọng nhỏ. Không đùa.

Hạ An tắt vòi nước. Lau tay. Hít sâu. Thở ra. Mở cửa.

Kiều đứng ngoài, dựa vào tường, tay khoanh trước ngực. Nhìn Hạ An từ đầu đến chân, rồi nói, rất nhẹ:

— Tao muốn nói "tao nói rồi mà" nhưng tao không nỡ.

— Thì đừng nói.

— Ừ.

Im lặng. Hai người đứng trong hành lang trống, tiếng máy lạnh ù ù phía trên trần.

— Bà muốn khóc thì khóc đi.

— Tớ không khóc.

— Tao biết. Bà không bao giờ khóc trước mặt ai. Kiều hạ giọng. Nhưng tao không phải "ai".

Hạ An nhìn bạn. Mười năm. Mười năm cùng ở ký túc xá, cùng thức đêm ôn thi, cùng uống bia lon trên sân thượng, cùng đi phỏng vấn, cùng nhảy việc, cùng khóc khi thất tình và cùng giả vờ ổn khi không ổn. Lâm Kiều là người duy nhất trên đời này mà Hạ An không cần diễn.

Nhưng hôm nay, cô vẫn chọn diễn.

— Tớ ổn. Thật. Chỉ là không ngờ thôi. Sáng mai tớ sẽ bình thường.

— Sáng mai.

— Ừ.

Kiều nhìn cô thêm ba giây. Rồi gật đầu. Không ép. Kiều biết khi nào nên dừng.

— Đi rửa mặt đi. Son bà lem rồi.

Hạ An quay lại toilet. Kiều đứng đợi ngoài cửa, lưng dựa tường, mắt nhìn lên trần nhà. Không đi đâu cả.

· · ·

Mười một giờ mười lăm.

Hạ An vừa bước ra khỏi toilet thì thấy Vũ Thành đứng ở cuối hành lang. Ông đang nhắn tin, ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân.

— An. Vào phòng anh một chút.

Phòng Vũ Thành ở cuối tầng, cửa kính nhìn ra đường Nguyễn Huệ. Ông ngồi xuống, ra hiệu Hạ An ngồi. Không vòng vo.

— Krown Group muốn em lead trực tiếp account này. Phía họ cũng dùng đội ngũ strategy của anh Khải làm đầu mối. Nghĩa là nếu chúng ta qua vòng hai, em và anh ấy sẽ làm việc trực tiếp với nhau. Khá thường xuyên.

Hạ An không nháy mắt. Tay đặt trên đùi, ngay ngắn.

— Dạ. Em hiểu.

Vũ Thành nhìn cô. Im. Ông có cách nhìn đặc trưng: không hỏi thẳng, nhưng đôi mắt ông là một câu hỏi.

— Có vấn đề gì không?

Hạ An nhìn lại ông. Nghĩ đến bốn chữ "lâu rồi không gặp". Nghĩ đến mùi gỗ đàn hương. Nghĩ đến đôi mắt sâu nhìn cô xuyên qua ba mươi hai slide như thể không có slide nào cả.

— Không.

Một chữ. Dứt khoát.

— Không có vấn đề gì cả.

Vũ Thành nhìn cô thêm hai giây. Rồi gật đầu.

— Tốt. Chuẩn bị cho vòng hai. Deadline gửi proposal cuối cùng: thứ Sáu tuần sau.

— Dạ.

Cô đứng dậy. Bước ra cửa. Vai thẳng. Bước chắc.

Và khi cô đóng cửa phòng Vũ Thành lại, tay cô nắm chặt nắm cửa một giây lâu hơn cần thiết. Rồi buông. Rồi bước đi.

Hành lang dài, ánh đèn trắng, máy lạnh mười tám độ. Lâm Kiều đứng ở cuối hành lang, dựa vào bàn reception, chờ.

Hạ An đi ngang, không dừng lại:

— Về bàn. Làm việc. Deadline thứ Sáu tuần sau.

Kiều nhìn theo cô. Không nói gì. Chỉ nhặt ly cà phê sữa đá trên quầy, đi theo.

Hạ An ngồi xuống bàn. Mở laptop. Màn hình sáng lên, hàng loạt email mới. Tay gõ phím, mắt tập trung. Lưng thẳng. Vai thẳng. Mọi thứ thẳng.

Nhưng ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn bạc đang xoay. Chậm. Đều. Và cô không biết mình đang xoay nó.

Ch.2/5
2.672 tu