Cách khác
Thứ Sáu. Chín tháng Giêng. Sáu giờ tối.
Khải ngồi trong văn phòng tầng mười lăm, Krown Group, quận 2. Bàn sạch, laptop đóng, cà phê nguội. Bảy cuộc họp hôm nay, ba báo cáo, một bản chiến lược thị trường Thái cần duyệt trước thứ Hai. Anh xong hết từ năm giờ bốn mươi lăm.
Ngồi nhìn ra cửa kính. Sài Gòn tối dần, đèn đường bật, xe cộ ken đặc ở cầu Thủ Thiêm. Anh nghĩ về hai tuần Bangkok, về mười bốn ngày gọi An mỗi tối, về giọng cô qua điện thoại, buồn ngủ, nhẹ, kiểu giọng mà anh chỉ nghe được khi cô ở nhà, không ở văn phòng.
Anh nghĩ về bữa cơm tối kia, khi anh vừa về. Thịt kho, canh bí, rau muống. Ba món giống lần đầu. An nấu, anh xào, cô lấy thừa hai chén cơm kiểu mẹ. Anh nói "cho em thời gian" và cô cười, và anh biết cô hiểu anh không nói về rau xào.
Điện thoại trên bàn. Anh mở, cuộn tin nhắn.
Tin nhắn cuối cùng của An, trưa nay: "Hôm nay tăng ca, chắc về khuya."
Anh đọc lại. Tăng ca. Khuya. NEXA.
Ba năm trước, tin nhắn này nghĩa là: An bận. Đừng gọi. Đừng chờ. Đừng hỏi.
Ba năm trước, anh sẽ đọc, gật, cất điện thoại, nấu mì ăn một mình, rồi nằm xuống, nhìn trần nhà, và nghĩ: cô ấy lại chọn công việc. Lại chọn NEXA. Lại chọn bàn làm việc thay vì anh.
Giờ anh đọc tin nhắn này khác. Không phải "đừng gọi." Chỉ là "em bận, nhưng em muốn anh biết." Khác nhau ở chỗ: cô nói ra. Ba năm trước cô không nói.
Anh nhìn đồng hồ. Sáu giờ mười lăm.
Đứng dậy. Khoác áo. Lấy chìa khóa xe.
Sáu giờ bốn mươi lăm. Khải dừng trước quán cà phê gần NEXA, con hẻm nhỏ đường Nguyễn Du. Quán quen, chủ quán là ông già gốc Huế, rang cà phê tay, giữ bộ phin đồng từ ba mươi năm trước. Khải biết quán này vì An từng nhắc, một lần duy nhất, ba năm trước, ở lần thứ hai đi hẹn: "Anh, có quán cà phê hay lắm gần văn phòng em, ông chủ pha phin giỏi." Anh nhớ, nhưng chưa bao giờ đến. Vì hồi đó anh bận, và An cũng bận, và cả hai bận đến mức quên cả những câu rủ nhau nhỏ nhất.
Anh mua hai ly. Một americano cho mình. Một sữa tươi trân châu cho An, vì cô hay uống mỗi khi tăng ca, kiểu thức uống mà An chỉ chọn khi mệt, khi cần đường, khi đã quá khuya để uống cà phê.
Ông chủ nhìn anh, mỉm cười.
– Mua cho ai mà hai ly?
– Cho bạn. Bạn đang tăng ca.
Ông già gật, pha. Tay pha chậm, kiểu người không vội. Khải đứng chờ, nhìn nước cà phê chảy qua phin, từng giọt, đều. Anh nghĩ: giống thắng đường. Giống mình. Chờ.
Hai ly xong. Khải cầm, đi bộ hai phút đến NEXA.
Bảy giờ mười lăm. Sảnh NEXA, quận 1.
Bảo vệ nhận ra Khải, gật đầu. Anh gật lại, bước vào thang máy, nhấn tầng sáu. Tầng sáu là tầng sáng tạo, chỗ An ngồi, chỗ anh đã đến nhiều lần trong sáu tháng chiến dịch nhưng chưa bao giờ đến vào tối muộn, vì đến tối muộn nghĩa là đến vì cô, không phải vì công việc.
Cửa thang máy mở. Hành lang tối, đèn emergency sáng nhẹ. Chỉ một góc cuối hành lang còn ánh sáng: đèn bàn An, vàng, ấm, cô đơn giữa tầng trống.
Khải đi chậm. Giày lười trên sàn gạch, tiếng bước nhẹ. Anh thấy An trước khi cô thấy anh.
Cô ngồi trước laptop, tóc buộc lỏng, mấy sợi xổ quanh tai, áo len xám, cổ tay đeo vòng trầm anh mua. Cốc nước trên bàn đã cạn. Giấy note dán quanh màn hình, chữ nhỏ li ti. Mắt cô nhìn màn hình, nhíu mày, kiểu tập trung mà anh đã thấy hàng trăm lần, kiểu tập trung mà ba năm trước khiến anh yêu cô, rồi cũng chính kiểu tập trung đó khiến anh mất cô.
Anh dừng lại cách An ba bước. Đặt ly sữa tươi lên bàn, nhẹ. Cô giật mình, ngẩng lên.
– Khải?
– Ừ.
– Sao anh ở đây?
– Em nói tăng ca.
– Rồi anh đến?
– Ừ.
An nhìn ly sữa tươi, rồi nhìn Khải. Mắt cô chớp, miệng hơi mở, kiểu ngạc nhiên mà không giấu được.
– Anh mua sữa tươi cho em?
– Trân châu. Vì em uống kiểu này khi mệt.
An nhìn anh thêm một giây, rồi cười, kiểu cười nhẹ, mắt ấm, không cần lời.
– Cảm ơn anh.
Khải kéo ghế ngồi cạnh bàn An. Không ngồi đối diện, không ngồi xa, ngồi cạnh, kiểu đồng nghiệp cùng làm khuya. Uống americano, im lặng.
An quay lại làm. Khải nhìn cô gõ phím, đọc lại, xóa, gõ lại. Quen thuộc. Anh đã nhìn cô làm việc hàng trăm giờ trong sáu tháng chiến dịch. Nhưng hôm nay khác. Hôm nay anh không ngồi đây vì brief, vì meeting, vì chiến lược thương hiệu. Anh ngồi đây vì muốn.
Mười phút. An dừng gõ, nghiêng người, nhấp sữa tươi. Nhìn Khải.
– Anh không về à?
– Chưa.
– Anh chờ em xong à?
– Không. Anh chờ em có thời gian nghe anh nói.
An dừng ly giữa chừng. Nhìn Khải. Mắt cô tròn hơn một chút, kiểu biết có gì đó quan trọng nhưng chưa biết là gì.
– Nói gì?
Khải đặt ly cà phê xuống. Quay ghế, đối diện An. Nhìn cô.
Ánh đèn bàn chiếu vàng nửa mặt An, nửa kia trong bóng. Mắt cô nhìn anh, không né, không giữ, chỉ nhìn. Vòng trầm trên cổ tay cô, nhẫn trên ngón giữa tay phải, tóc xổ quanh tai, mùi dầu gội nhẹ lẫn mùi máy lạnh cũ. Anh nghĩ: đây là người mà anh muốn nhìn mỗi ngày. Không phải vì cô đẹp. Vì cô thật.
– An.
– Ừ.
– Lần này em có muốn thử yêu anh theo cách khác không?
Im lặng. Tiếng máy lạnh vo vo. Tiếng đồng hồ treo tường đếm giây. Tiếng Sài Gòn xa xa, xe cộ, còi, cuộc sống vẫn chạy ngoài cửa kính trong khi hai người ngồi đối diện nhau ở tầng sáu trống.
An không trả lời ngay. Cô nhìn anh, lâu, kiểu nhìn mà anh quen, kiểu nhìn khi cô đang sắp xếp suy nghĩ trước khi nói, kiểu nhìn mà ba năm trước anh lầm tưởng là lạnh, nhưng bây giờ anh biết: là cân nhắc. Cô không bao giờ nói bừa.
– Cách khác là sao?
Khải hít thở. Nhẹ. Anh đã nghĩ về câu này mười bốn ngày ở Bangkok, mỗi tối sau khi cúp video với cô, anh nằm nhìn trần phòng khách sạn và nghĩ: nếu mình yêu lại, mình sẽ yêu kiểu nào?
– Ba năm trước, anh yêu em kiểu đợi. Đợi em rảnh. Đợi em chọn anh. Đợi em hiểu anh cần gì. Anh đợi, em không biết, anh giận, rồi anh đi.
An im. Nghe.
– Lần này anh không đợi. Không phải vì anh vội. Mà vì anh hiểu: đợi không phải yêu. Đợi là sợ nói ra rồi bị từ chối.
Khải dừng. Nuốt. Tiếp.
– Cách khác là: không ai phải chọn. Không ai phải đợi. Mình đi cùng nhau. Em bận, anh ở đây. Anh bận, em gọi. Không ai phải giải thích tại sao mình cần nhau. Vì cần là đủ.
An nhìn anh. Mắt ướt nhẹ, nhưng không chảy. Cô nắm ly sữa tươi, ngón tay xiết nhẹ.
– Anh nghĩ lâu chưa?
– Mười bốn ngày.
– Chỉ mười bốn ngày?
Khải cười nhẹ.
– Mười bốn ngày biết rõ. Trước đó thì lâu hơn. Có lẽ từ ngày anh thấy em lại trong phòng họp tầng ba. Có lẽ từ trước đó. Có lẽ anh chưa bao giờ ngừng.
An nhìn xuống, cắn nhẹ môi dưới. Rồi ngẩng lên.
– Anh.
– Ừ.
– Em cũng nghĩ rồi. Lâu hơn mười bốn ngày.
Khải nhìn An. Ngực anh nóng, kiểu nóng mà anh ít khi cảm nhận vì anh quen kìm nén, quen đặt mọi thứ sau lớp kính chuyên nghiệp. Nhưng lúc này lớp kính không còn. Chỉ còn anh, và cô, và tầng sáu trống, và ly cà phê nguội.
– Nhưng em sợ, An nói, giọng nhẹ. Sợ lặp lại. Sợ em lại biến anh thành thứ tự thứ hai. Sợ em lại bận quá mà quên mất anh đang đứng đó.
Khải đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay An. Cô không rút.
– Em không cần hứa không bận. Em chỉ cần nói cho anh biết em bận. Còn anh sẽ ở đây.
An nhìn tay Khải trên tay mình. Rồi lật tay, đan ngón, nắm.
– Ừ. Nhưng lần này anh phải nhắc em nghỉ ngơi.
Khải cười.
– Deal.
Im lặng một lúc. Cả hai ngồi đó, tay nắm tay, đèn bàn vàng, tầng sáu trống, Sài Gòn ngoài cửa kính. Không hôn. Không ôm. Chỉ nắm tay, kiểu hai người đã mất nhau ba năm và giờ tìm lại, không vội, không sợ, chỉ ở đây.
An nhìn laptop, màn hình vẫn sáng, bản trình bày dở dang.
– Em chưa xong.
– Anh biết.
– Anh ngồi đây chờ em xong à?
– Ừ. Anh kéo ghế ngồi cạnh em. Cùng nhìn màn hình. Như ngày xưa.
An cười nhẹ.
– Ngày xưa anh ngồi cạnh em trong phòng họp, nhìn bản trình bày, rồi nói "slide này thừa."
– Slide đó thừa thật.
– Ừ. Nhưng em giận.
– Vì em nghĩ anh chê.
– Vì em nghĩ anh không hiểu em bỏ bao nhiêu đêm vào slide đó.
Cả hai im. Rồi cười. Nhẹ. Kiểu cười mà chỉ hai người từng đau vì nhau mới cười được, kiểu cười nhìn lại sai lầm cũ mà không còn đau, chỉ thấy: mình từng ngốc quá.
Khải kéo ghế, ngồi cạnh An. Nhìn màn hình. An quay lại gõ. Anh im, uống nốt cà phê nguội, thi thoảng nhìn sang cô, nhìn tay cô gõ phím, nhìn cổ tay đeo vòng trầm, nhìn nhẫn trên ngón giữa.
Chiếc nhẫn đó anh mua ba năm trước, ở tiệm nhỏ đường Đồng Khởi, một buổi trưa cô đi họp, anh đi một mình, chọn ba mươi phút. Nhẫn bạc, mặt nhỏ, không cầu kỳ, kiểu An. Anh định tặng cô tối đó, nhưng cô về muộn, anh cất vào ngăn kéo, rồi quên. Rồi một tháng sau, anh tặng. Cô đeo vào ngón áp út, cười, nói: "Đẹp." Một chữ. Đủ.
Giờ nhẫn ở ngón giữa. Cô chuyển sang từ khi chia tay. Không tháo, không giấu, chỉ chuyển. Anh không hỏi tại sao. Anh biết.
Chín giờ. An đóng laptop. Xong.
Cô xoay ghế nhìn Khải. Anh ngồi đó, cà vạt đã tháo, cổ áo sơ mi mở, tóc hơi rối, mắt mệt nhưng sáng.
– Xong rồi.
– Ừ. Đi về.
An đứng dậy, khoác áo, cất laptop vào túi. Khải đứng dậy, đẩy ghế vào bàn. Hai người đi cạnh nhau ra thang máy, bước vào, cửa đóng. Thang máy xuống.
An tựa lưng vào vách thang máy, nhìn Khải. Anh đứng cạnh, tay trong túi quần, mắt nhìn bảng số tầng.
– Anh.
– Ừ.
– Lần này mình thử thật, phải không?
Khải quay sang nhìn An. Mắt anh nhìn cô, lâu, kiểu nhìn mà anh ít khi cho phép mình nhìn, kiểu nhìn không giữ, không kiểm soát, không đặt kính chuyên nghiệp ở giữa. Chỉ nhìn.
– Thật.
Cửa thang máy mở. Sảnh NEXA, đèn sáng, bảo vệ gật đầu. Hai người bước ra, vai cạnh vai, khoảng cách vừa đủ để khuỷu tay chạm nhau khi bước.
Ra ngoài. Gió tháng Giêng mát, đường Nguyễn Du vắng, đèn đường vàng. Khải đi cạnh An đến chỗ đỗ xe.
– Em về bằng gì?
– Grab.
– Anh đưa em về.
– Anh đỗ xe tận quận 2.
– Anh lái đến đây.
An nhìn Khải.
– Anh lái từ quận 2 đến đây mang sữa tươi cho em?
– Ừ.
– Lúc nãy anh nói "tình cờ ghé."
– Anh nói dối.
An cười. Khải cười. Cả hai đi đến xe, Khải mở cửa phụ cho An, cô ngồi vào, cài dây an toàn, và nghĩ: ba năm trước, anh cũng mở cửa xe cho cô. Nhưng hồi đó cô bước vào mà mắt vẫn nhìn điện thoại. Giờ cô nhìn anh.
Xe chạy. Sài Gòn đêm, đèn đường, quán cóc còn mở, xe máy thưa dần. An ngồi ghế phụ, tay đặt trên đùi, vòng trầm trên cổ tay. Khải lái, một tay trên vô lăng, một tay đặt trên cần số. Không ai nói gì. Không cần.
Đến căn hộ An, quận 3. Khải đỗ xe, nhìn sang.
– Ngủ ngon, An.
– Ngủ ngon, Khải.
An mở cửa xe, bước xuống. Rồi cúi người lại, nhìn Khải qua cửa xe mở.
– Anh.
– Ừ.
– Em muốn thử. Cách khác.
Khải nhìn An. Mắt anh sáng, kiểu sáng mà cô chỉ thấy vài lần trong đời, kiểu sáng không kiểm soát, không giữ, không tính toán. Kiểu sáng của người vừa được nghe câu mà anh đợi rất lâu.
– Anh cũng muốn.
An mỉm cười. Đóng cửa xe. Đi vào sảnh. Không quay lại.
Khải ngồi trong xe, nhìn cô đi, cho đến khi cửa sảnh đóng. Rồi anh ngả đầu ra sau, nhắm mắt, thở ra.
Tay anh run nhẹ trên vô lăng. Không phải vì sợ. Vì nhẹ. Kiểu nhẹ mà anh không biết mình đang mang nặng bao nhiêu cho đến khi đặt xuống.
Anh lấy điện thoại, nhắn Hằng:
"Anh nói rồi."
Hằng đáp sau ba mươi giây:
"Cô ấy nói gì?"
"Cô ấy muốn thử."
"Thử cái gì?"
"Cách khác."
Im lặng mười giây. Rồi Hằng gửi:
"Thằng ngu. Tao khóc."
Khải cười. Bật máy, lái xe về quận 7. Đường khuya vắng. Gió mát. Cửa sổ mở. Và lần đầu tiên sau ba năm, anh lái xe mà không nghĩ gì cả. Chỉ lái. Chỉ cười. Chỉ biết: cô ấy muốn thử.
Về penthouse. Tắm. Nằm xuống. Sổ da nâu trên bàn đầu giường, cạnh hộp nhẫn cầu hôn. Anh mở sổ, đọc năm dòng cũ.
1. Đừng đợi.
2. Nói trước khi quá muộn.
3. Yêu không có nghĩa là được chọn.
4. Tha thứ không phải quên. Là hiểu.
5. Nói thật. Chấp nhận giá.
Anh cầm bút, viết dòng thứ sáu:
6. Cách khác: đi cùng nhau.
Đặt bút. Tắt đèn. Nhắm mắt.
Ngủ ngon lần đầu tiên sau rất lâu.