Sau lời từ chối
Thứ Tư. Krown Group, tầng 27. Chín giờ mười lăm sáng.
Khải vào phòng họp sớm, cà phê đã pha, slide mở sẵn, bút xoay trên tay. Meeting thứ Tư hằng tuần với NEXA, như mọi tuần. Nhưng hôm nay, anh đến trước mười lăm phút thay vì năm. Vì muốn ngồi yên trước khi mọi người đến, trước khi An đến, trước khi phải giữ mặt bình thường.
Đêm qua anh không ngủ tốt. Nằm, nhìn trần, nghĩ về Gia Hân. Không phải vì dao động (không có gì để dao động), mà vì tội lỗi. Kiểu tội lỗi nhẹ mà người ta cảm thấy khi biết ai đó đau vì mình và mình không thể làm gì.
Cô ấy sẽ vào phòng này trong hai mươi phút. Ngồi cạnh anh. Bình thường. Vì cô ấy nói "em chuyên nghiệp."
Và cô ấy sẽ chuyên nghiệp. Vì cô ấy là Gia Hân.
Cửa mở. Gia Hân vào. Sớm, mười phút trước meeting. Vest xám nhạt, sơ mi trắng, tóc buộc thấp, son hồng tự nhiên (hôm qua son đỏ nhẹ; hôm nay nhạt hơn, kiểu người đã khóc tối qua nên buổi sáng chọn ít lớp hơn). Tablet, bút, sổ. Đặt xuống bàn. Ngồi. Cách Khải hai ghế (thường ngồi cạnh).
Khải nhận ra. Hai ghế. Không phải trùng hợp.
— Chào anh.
— Chào.
Ngắn. Bình thường. Giọng Gia Hân đều, không lạnh nhưng không ấm. Kiểu giọng mà cô phải chọn cẩn thận buổi sáng nay trước gương: đủ bình thường để không ai hỏi, đủ xa để anh hiểu.
Khải không hỏi "cô ổn không." Vì hỏi là thừa nhận tối qua. Và Gia Hân không muốn bị thừa nhận. Cô muốn bước qua. Nhanh, sạch, kiểu người rút dao ra thay vì để nó gỉ trong vết thương.
Im. Năm phút. Gia Hân mở tablet, đọc gì đó. Khải mở slide, review.
Rồi cô nói, không ngẩng:
— Anh Khải.
— Hm.
— Em sẽ xin chuyển sang team anh Hưng phụ trách mảng truyền thông nội bộ. Sau khi campaign ra mắt.
Khải nhìn cô. Mặt anh không đổi, nhưng bên trong siết. Vì hiểu: cô không chạy. Cô đang tổ chức. Đang sắp xếp lại bàn cờ để cả hai có thể làm việc mà không ai phải giả vờ.
— Cô không cần —
— Em cần.
Hai chữ. Dứt. Mắt Gia Hân nhìn lên, gặp mắt Khải, ba giây. Trong ba giây đó, cô nói không bằng lời: đừng tử tế với em bây giờ. Tử tế bây giờ sẽ làm em khóc. Và em không khóc trước meeting.
Khải gật:
— Tôi hiểu. Khi nào cô sẵn sàng, nói anh Hưng.
— Dạ.
Xong. Hai phút. Sạch.
Cô ấy mạnh hơn tao. Khải nghĩ lại câu anh nhắn Hằng tối qua, và lần này chắc chắn hơn. Gia Hân mạnh hơn anh, mạnh hơn An, mạnh hơn hầu hết người anh biết. Vì cô biết cắt. Biết lúc nào cắt. Và cắt xong, cô khâu lại, sạch, không để sẹo ở chỗ người khác nhìn thấy.
· · ·
Chín giờ rưỡi. Team NEXA vào.
Kiều đầu tiên, rồi Phó Minh, rồi An.
An hôm nay, blazer be, sơ mi trắng, tóc búi thấp. Mắt quét phòng. Gặp Khải, gật nhẹ. Gặp Gia Hân, gật. Bình thường.
Nhưng Khải nhận ra: An nhìn Gia Hân lâu hơn bình thường. Một giây. Như đang đọc cô ấy, kiểu phụ nữ đọc phụ nữ, nhanh, chính xác, bắt được thứ mà đàn ông bỏ qua.
Cô biết gì không?
Không. An không thể biết. Tối qua chỉ có hai người.
Nhưng phụ nữ biết. Không cần ai nói. Cái cách Gia Hân ngồi cách Khải hai ghế thay vì cạnh, cái cách cô nói "anh Khải" bằng giọng phẳng hơn mọi hôm, cái cách cô không nhìn anh khi trình bày (trước đây, cô hay quay sang Khải để xác nhận). An sẽ thấy. Và An sẽ hiểu: gì đó đã thay đổi.
Meeting bắt đầu. An trình bày tiến độ quay thứ Bảy: call sheet, phân công, phương án dự phòng thời tiết. Giọng rõ, đều, chuyên nghiệp. Kiều bổ sung về logistics. Phó Minh chiếu layout backdrop.
Khải nghe. Và lần đầu tiên trong nhiều tuần, anh không nhìn An lén. Không nhìn lúc cô quay mặt, không nhìn khi cô cúi ghi chép. Anh nhìn thẳng khi cô nói, nhìn đi khi cô dừng. Bình thường.
Vì bên cạnh (hai ghế cách), Gia Hân đang ngồi. Và anh không muốn cô phải chứng kiến anh nhìn An theo kiểu đó. Không phải vì sợ cô buồn (cô đã biết). Mà vì tôn trọng. Tôn trọng người đã dám nói thẳng rồi bước qua.
Meeting kết thúc. Mười một giờ.
Mọi người đứng. Kiều nói gì đó với Gia Hân về logistics (hai người ít nói chuyện riêng, nhưng hôm nay Kiều chủ động). Phó Minh gấp sổ, chờ An.
An đứng, gập laptop. Đi ngang Khải. Và lần này, cô dừng. Nhẹ. Không quay mặt, chỉ nghiêng đầu nhẹ về phía anh, kiểu người nói gì đó mà không muốn ai khác nghe:
— Call sheet anh xem chưa?
— Xem rồi. Không cần chỉnh.
— Tốt.
Im. Một giây. An đứng cạnh, khoảng cách một mét, mùi dầu gội hoa nhài nhẹ (cô dùng từ năm hai mươi hai, anh biết vì từng nằm cạnh ngửi mỗi sáng).
Rồi cô nói thêm. Nhẹ. Gần thì thầm:
— Anh ổn không?
Ba chữ. Giống ba chữ anh hỏi cô trước nhà hàng tối thứ Năm. Giống hệt. Và An biết, vì cô đang trả lại.
Khải nhìn cô. Mắt gặp mắt, gần (một mét, nhưng mắt gần hơn mét). An nhìn anh, mắt không hỏi xã giao, mắt hỏi thật. Và anh hiểu: cô thấy. Thấy Gia Hân ngồi xa, thấy gì đó khác hôm nay, và hỏi.
— Ổn.
An gật. Mắt cô dừng thêm một giây trên mắt anh, kiểu muốn nói thêm nhưng chưa, kiểu chờ anh nói trước. Anh không nói.
— Thứ Bảy gặp ở set.
— Gặp ở set.
An đi. Kiều theo. Cửa đóng.
· · ·
Phòng trống. Khải ngồi. Gia Hân đứng, cầm tablet:
— Em về phòng.
— Gia Hân.
— Dạ.
— Meeting hôm nay cô... ổn.
Gia Hân nhìn anh. Và cười. Nhỏ, nhanh, kiểu cười mà chỉ người biết cô lâu mới nhận ra không vui:
— Em biết. Em nói rồi. Chuyên nghiệp.
Rồi cô đi. Gót nhẹ trên hành lang.
Khải ngồi, tay trên bàn, mắt trên cửa đã đóng. Và nghĩ:
An hỏi "anh ổn không."
Lần đầu cô hỏi anh. Không phải anh hỏi cô.
Lần đầu cô thấy anh có gì đó... lệch. Và quan tâm đủ để hỏi.
Vì cô nhìn thấy. Phụ nữ nhìn thấy.
Cô thấy Gia Hân ngồi xa. Thấy gì đó khác. Và thay vì ghen (cô từng ghen, lúc Google tên Gia Hân một giờ sáng), lần này cô hỏi: anh ổn không.
Shift.
Từ "cô ấy là ai với anh" sang "anh có sao không."
Từ sợ mất sang quan tâm.
Khải mở điện thoại. Nhìn tin nhắn An tối qua: "Call sheet ngày quay đã gửi. Xem giúp em."
Em.
Anh gõ:
"Đã xem. Không cần chỉnh. Hẹn thứ Bảy."
Dừng. Muốn viết P.S. Muốn viết "cảm ơn em hỏi," muốn viết "anh ổn hơn sau khi em hỏi," muốn viết trăm thứ.
Nhưng nhớ Hằng: "Ngừng gửi P.S. đi. Nói."
Xóa P.S. Send. Ngắn. Sạch.
Thứ Bảy. Set quay. Warehouse quận 2. Sáu giờ sáng.
Mình sẽ ở đó. Và lần này, mình sẽ không chỉ đứng cạnh rồi im.
Khải đứng. Cầm túi. Đi ngang bể cá:
— Cô ấy hỏi anh ổn không.
Bơ bơi. Xanh đậm, lấp lánh dưới đèn bàn.
— Lần đầu. Cô ấy hỏi anh.
Anh tắt đèn. Đi ra.
Và lần này, không phải P.S. Lần này, anh sẽ tìm đúng lúc, đúng chỗ, và nói. Không biết câu gì. Nhưng biết: không phải qua màn hình nữa.
Mặt đối mặt. Kiểu An xứng đáng được nghe.