Jealousy game
Thứ Sáu. NEXA. Phòng meeting tầng 18. Mười giờ sáng.
Khải đến sớm mười phút, thói quen. Ngồi ghế đầu bàn, laptop mở, americano thứ hai trong ngày. Gia Hân cạnh, tablet, bút, ghi chép sẵn.
Cửa mở. Team NEXA vào: Hạ An, Kiều, Phó Minh, Bảo Trâm. An đầu tiên, áo blazer xám nhạt, tóc thả, mắt nhanh quét phòng. Thấy Khải, gật nhẹ. Chuyên nghiệp.
— Chào mọi người. Mình bắt đầu nhé.
An ngồi đối diện Khải. Phó Minh, cạnh An. Gần. Ghế kéo sát hơn bình thường, hoặc Khải tưởng tượng. Không. Gần thật. Vai gần chạm vai.
Kiều trình bày đầu, recap tiến độ, timeline quay chính thức. Bình thường. Khải gật, ghi chú.
Rồi An, đứng dậy, bật slide. Concept film 2, direction mới, moodboard, storyboard. Cô nói, rõ, chắc, tự tin. Slide chạy, giọng cô đều.
Và Phó Minh, góp ý. Nhẹ nhàng, đúng chỗ:
— Cảnh 4 nên shift warm tone hơn. Cho match với track nhạc mình chọn.
An quay sang Phó Minh. Cười:
— Đúng. Tôi cũng nghĩ vậy mà chưa kịp sửa slide.
Cười. Với nhau. Ăn ý, kiểu đồng nghiệp hiểu nhau, làm chung lâu, cùng frequency. Phó Minh nói tiếp, An gật, bổ sung. Hai người ping-pong ý tưởng, mượt, nhanh, không cần giải thích nhiều.
Khải nhìn.
Anh nhìn, và trong ngực, thứ gì đó siết. Không mạnh. Không đau. Chỉ siết, kiểu cơ bụng co lại khi thấy thứ mình không thích nhưng không có quyền phản đối.
Họ làm việc tốt cùng nhau.
Đúng. Tốt. Ăn ý. Phó Minh hiểu creative language của An, không phải ai cũng hiểu. Anh ta không chỉ đẹp trai và lịch sự, anh ta hữu ích. Anh ta bổ khuyết An ở chỗ Khải không thể: trong studio, trong set, trong ngôn ngữ hình ảnh. Chỗ của Khải, chiến lược, brand, con số, xa hơn. Trừu tượng hơn. Không ngồi cạnh cô mỗi ngày.
An cười lần nữa, lần này vì Phó Minh nói gì đó nhỏ, chỉ hai người nghe. Kiều nhếch mép.
Khải gõ bút lên bàn. Một lần. Hai lần.
— Slide 7.
Giọng anh, bình thường. Nhưng cắt ngang. An dừng, nhìn anh:
— Dạ?
— Color palette cho phân cảnh outdoor, quá lạnh. Brand DNA Krown là warm luxury. Mình đã align tuần trước. Sao vẫn giữ tone này?
An nhìn slide. Rồi nhìn Khải:
— Đây là moodboard, chưa phải final color. Mình sẽ grade lại khi...
— Moodboard cũng cần đúng direction. Nếu trình Đặng Hưng bản này, ông ấy sẽ hỏi tại sao tone khác với brand book. Sửa trước khi lên.
Im. Cả phòng im.
An nhìn anh, ba giây. Mắt cô đọc: anh đang làm gì? Không phải giận, là thắc mắc. Vì feedback này đúng, nhưng tone thì không. Thường Khải nói "có thể adjust lại" hoặc "mình xem lại nhé." Hôm nay anh nói "sửa trước khi lên." Gắt hơn. Nhanh hơn.
— Được. Tôi sẽ sửa. An đáp. Bình tĩnh.
Meeting tiếp tục. Khải feedback thêm hai lần, đúng, nhưng giọng sắc hơn bình thường. Slide 11: "Copy chưa đủ punch." Slide 14: "Timeline quá tight, cần buffer." Đúng cả, nhưng cách nói thì... cứng.
Kiều nhìn Khải. Nhíu mày nhẹ, không nói.
Gia Hân, ghi chép, im. Nhưng khi An ngồi xuống sau phần trình bày, Gia Hân nghiêng sang Khải. Nhỏ:
— Anh khắt khe hơn mọi ngày.
Khải không đáp. Uống cà phê. Đắng, đắng hơn bình thường, hoặc lưỡi anh đang nhạy hơn bình thường.
Biết. Biết mình đang thế. Nhưng không dừng được.
· · ·
Meeting kết thúc. Mười một giờ mười lăm. Mọi người đứng dậy, dọn đồ, chào. Bình thường.
Khải đóng laptop. Đứng. Nhìn, tự nhiên, không cố, về phía An.
An đang nói gì đó với Phó Minh. Cười, nhẹ, mệt, kiểu cười sau meeting dài. Phó Minh gật, nói gì đó nhỏ. Rồi, hai người cùng đi ra cửa.
Cùng hướng. Cùng nhịp. Vai sát vai.
Và, Khải thấy, tay Phó Minh. Nhẹ. Đặt sau lưng An. Thấp, ngang eo. Không phải ôm. Là dẫn. Kiểu đàn ông đặt tay sau lưng phụ nữ khi đi qua cửa, lịch sự, tự nhiên, bình thường.
Bình thường. Với người ngoài.
Nhưng Khải, Khải không phải người ngoài. Khải là người từng đặt tay chỗ đó, ba năm, biết An nóng lưng khi căng thẳng, biết eo cô nhỏ, biết cô hay nghiêng sang trái khi đi cạnh ai cao hơn. Khải biết chỗ đó. Và bây giờ, tay người khác ở đó.
An không tránh. Không phản ứng. Có thể không nhận ra, vì tự nhiên quá, vì lịch sự quá, vì Phó Minh không bao giờ làm gì quá mức.
Hai người đi ra. Cửa meeting room đóng lại.
Khải đứng, giữa phòng, laptop trong tay, một mình. Gia Hân đã đi. Kiều đã đi.
Anh nhìn cửa. Đóng. Hành lang ngoài, tiếng bước chân xa dần.
Rồi anh nhìn xuống tay mình.
Nắm. Chặt. Đốt ngón trắng.
Không có quyền. Không có quyền. Không có quyền.
Anh lặp, trong đầu, như bài kinh. Vì nếu không lặp, anh sẽ bước ra, gọi tên cô, kéo cô sang bên, và nói thứ mà anh không được nói.
Mày chia tay cô. Mày bỏ đi. Mày chọn. Giờ, ai đó khác chăm cô, đứng cạnh cô, đặt tay sau lưng cô, mày không có quyền khó chịu.
Nhưng khó chịu. Vẫn khó chịu. Vì logic không quản được cơ thể. Vì biết không đồng nghĩa với chấp nhận.
Khải thả tay. Xoa đốt ngón, trắng, mất máu vì nắm quá chặt. Thở ra.
Đi đến thang máy. Ấn nút. Chờ.
Số tầng đếm lên, 14, 15, 16, 17, 18. Ting.
Cửa mở. Trống. Khải bước vào. Cửa đóng.
Một mình. Gương phản chiếu, mặt anh: mắt tối, hàm cứng, tay vẫn hơi trắng đốt.
Tính sao, Khải?
Thanh Hằng hỏi. Anh chưa trả lời.
Bây giờ, thang máy đếm ngược, 18, 17, 16, anh biết: nếu không làm gì, Phó Minh sẽ tiếp tục. Tay sau lưng sẽ thành tay nắm tay. Cà phê sẽ thành dinner. Dinner sẽ thành... gì đó mà Khải không chịu nổi nghĩ tới.
Nhưng cô đã nói "chưa sẵn sàng" với Phó Minh. Anh không biết điều này. Anh chỉ thấy: tay Phó Minh, lưng An, cửa đóng.
Thang máy mở. Tầng 1. Lobby.
Khải bước ra. Nắng Sài Gòn ập vào mặt, nóng, ẩm, ồn. Xe cộ, người, tiếng còi. Thực tại.
Anh lấy điện thoại. Nhìn. Không gọi ai. Không nhắn ai.
Chỉ nghĩ: mình đã chờ ba năm lần trước. Lần này, mình sẽ không chờ.
Nhưng "không chờ" nghĩa là gì? Nói thẳng? Đến gần? Anh, người chia tay vì cô không đặt anh lên đầu, giờ quay lại nói "anh muốn thử lại", cô sẽ nghĩ gì?
Cô sẽ nghĩ: anh đi rồi quay lại khi thấy người khác quan tâm cô.
Và cô sẽ đúng. Một phần.
Khải nhét điện thoại vào túi. Đi về phía xe. Tài xế mở cửa.
Anh ngồi vào. Im. Xe chạy.
Nắng rọi qua cửa kính, nóng trên đùi, trên tay. Đốt ngón đã hết trắng. Nhưng trong ngực, vẫn siết.
Mình sẽ không chờ. Nhưng mình cũng sẽ không vội.
Mình sẽ... làm đúng.
Anh chưa biết "đúng" là gì. Nhưng ít nhất, không phải đứng im nhìn tay người khác trên lưng cô.