Sau Bão
Thứ Sáu. Mười tháng Mười. Sáu giờ mười lăm chiều.
Hai tuần chuyển giao kết thúc hôm qua. Phúc gửi thư xác nhận: quy trình liên lạc trở lại bình thường, Khải được phục hồi vai trò đầu mối chiến lược cho chiến dịch Krown.
Họp giai đoạn ba diễn ra thứ Hai tuần trước, An trình bày, Phúc ngồi ghế quan sát, Khải ngồi ở vị trí cũ nhưng không phát biểu nhiều. Cả hai chuyên nghiệp, gọn.
Hai tuần đó, An và Khải không nhắn tin. Không gọi. Không hẹn. Vì cả hai biết: sau bão, không nên chạy ra ngoài ngay.
An biết Khải đang soạn chiến lược nội bộ, vì Phúc chuyển tiếp một phần tài liệu cho NEXA tham khảo. Cô đọc và nhận ra: giọng Khải trong văn bản, cách anh xếp dữ liệu, cách anh đặt câu hỏi ở cuối mỗi phần. Sáu tháng làm việc cùng, cô đã thuộc cách anh viết.
Sáu giờ mười lăm chiều thứ Sáu mười tháng Mười, An đứng ở sảnh tầng trệt tòa nhà Krown chờ xe Grab.
Cửa thang máy mở. Khải bước ra. Vest xanh đậm, cà vạt xám. Anh thấy cô. Dừng lại.
— An.
— Anh.
Hai từ. Sảnh vắng.
— Em vừa họp với anh Phúc về ngân sách sản xuất giai đoạn ba.
— Anh biết. Phúc nói hôm nay có họp với NEXA.
— Anh biết mà không đến?
— Anh không đến vì anh không được mời. Và vì đến sẽ biến cuộc họp ngân sách thành chuyện khác.
An cười. Nhẹ. Vì anh nói đúng.
— Hai tuần qua anh thế nào?
— Bình thường kiểu mới. Không lo. Không sợ. Không kiểm tra điện thoại mỗi giờ xem em có nhắn không.
— Em cũng vậy. Hai tuần không nhắn. Và em không sợ anh biến mất. Ba năm trước, nếu anh không nhắn hai tuần, em sẽ nghĩ em mất anh. Lần này, em biết anh vẫn ở đó. Chỉ là đang làm phần của anh.
Khải nhìn An. Lâu.
— An. Anh muốn nói một điều. Anh làm vì lần này anh không muốn im lặng nữa. Hết.
An nhìn Khải. Anh đứng giữa sảnh tầng trệt Krown, sáu giờ chiều thứ Sáu, và anh nói câu đó giản dị như nói anh về nhà.
An mỉm cười. Không phải cười lịch sự, không phải cười gượng. Cười vì lần đầu tiên sau rất lâu, nhìn người đàn ông này mà không đau. Cười vì biết: cô không cần anh để ổn. Cô ổn rồi. Nhưng cô muốn anh ở đây. Và anh muốn ở đây. Và lần này, cả hai biết điều đó nghĩa là gì.
— Anh. Em cảm ơn. Vì anh không bỏ em lần này. Và vì anh cho em thấy im lặng không phải cách duy nhất để yêu.
Khải nhìn An. Mắt anh ấm, mệt, và nhẹ.
— Em cũng cho anh thấy. Bận không phải cách duy nhất để yêu.
Điện thoại An rung. Xe Grab đến.
— Em đi. Thứ Hai họp chiến dịch. Lần này anh sẽ ở đó?
— Lần này anh sẽ ở đó.
An quay đi, bước ra cửa sảnh, dáng thẳng, bước nhẹ. Miệng cô vẫn cong nhẹ, nụ cười cô giữ cho mình, không cần ai thấy. Nụ cười không đau. Lần đầu tiên sau rất lâu.
Hết Arc 6 — Khủng Hoảng Lớn.