Thứ Hai khác
Thứ Hai. NEXA, tầng 18. Mười giờ sáng.
Phòng họp C. Bảy người: An, Khải, Kiều, Phó Minh, Trâm, và hai nhân viên Krown. Cuộc họp đầu tiên sau một tuần lễ.
An đến sớm mười phút. Đặt laptop, xếp giấy, rót nước. Bình thường. Tay không run. Kiều ngồi cạnh, không nói gì, chỉ đẩy nhẹ chai nước về phía An.
Khải bước vào. Sơ mi trắng hôm nay, không phải xanh navy như mọi khi. Tay cầm cặp da, bước đều, mắt quét qua phòng. Nhìn An. Dừng nửa giây. Rồi gật nhẹ, kiểu gật mà chỉ cô thấy.
An gật lại. Cũng nhẹ.
Không "Chị An." Không "em." Chỉ gật.
Cuộc họp bắt đầu. Nội dung: cập nhật tiến độ sản xuất phim quảng cáo, xác nhận lịch quay cuối tháng, phân bổ ngân sách bổ sung. An trình bày phần sáng tạo, giọng đều, rõ, chuyên nghiệp. Phó Minh chiếu bản phân cảnh lên màn hình. Trâm ghi chép.
Khải nghe. Không ngắt lời. Ghi chú. Hỏi hai câu, cả hai về nội dung, không về con người.
Bốn mươi phút. Họp xong.
Mọi người đứng lên. Khải đi ra ngoài cùng nhóm Krown. An ở lại dọn phòng.
Không ai nói gì riêng. Không tin nhắn. Không "P.S."
Bình thường.
Nhưng khác.
Khác ở chỗ: khi Khải hỏi câu đầu tiên ("Bao nhiêu cảnh quay ngoại?"), anh nhìn An. Nhìn thẳng. Không tránh. Không rút mắt sau một giây như mấy tuần trước. Nhìn kiểu người đang nghe thật, đang quan tâm thật, không phải diễn.
Và An trả lời, cũng nhìn thẳng. Không cúi xuống bản trình bày. Không tránh sang Kiều. Nhìn anh và nói: "Bảy cảnh ngoại, ba cảnh trong. Tổng hai ngày quay."
Bảy từ. Không có gì đặc biệt. Nhưng cách cô nói, cách anh nghe, cách hai người nhìn nhau mà không giả vờ không nhìn, khác. Khác hẳn mười cuộc họp trước.
Kiều nhận ra. Cô ngồi cạnh An, mắt liếc qua, rồi cúi xuống ghi chép, kiểu "thấy rồi, không nói."
Phó Minh cũng nhận ra. Anh đang trình bày bản phân cảnh, quay sang An khi cần confirm, và thấy An đang nhìn Khải. Không lâu. Hai giây. Nhưng Phó Minh biết hai giây đó nặng bao nhiêu.
Anh quay lại màn hình. Tiếp tục.
Trưa. An ăn ở bàn làm việc. Cơm hộp, rau luộc, đậu hũ chiên. Kiều kéo ghế đến:
– Bà thấy sao?
– Bình thường.
– Nói thật.
An nhai chậm. Nuốt. Rồi:
– Khác. Ổng nhìn tao khác. Không phải nhìn kiểu "Chị An, tôi đang giữ khoảng cách." Nhìn kiểu... kiểu ngày xưa. Nhưng cẩn thận hơn.
– Cẩn thận là tốt.
– Cẩn thận cũng có thể là sợ.
Kiều nghiêng đầu:
– Bà cũng sợ. Khác gì.
An cười nhẹ. Đúng. Cô cũng sợ. Sợ nếu dám bước tới rồi lại lùi thì lần này không ai chịu nổi. Nhưng sợ mà vẫn bước thì khác sợ mà đứng yên.
– Tao sẽ nhắn ổng. An nói.
Kiều ngẩng:
– Nhắn gì?
– Chưa biết. Nhưng tao sẽ không đợi ổng nhắn trước nữa. Ngày xưa tao luôn đợi. Đợi ổng gọi, đợi ổng hỏi, đợi ổng "P.S." Rồi phân tích. Rồi đoán. Lần này tao sẽ nhắn trước.
Kiều nhìn cô. Gật:
– Ừ. Làm đi. Nhưng đừng nhắn lúc nửa đêm kiểu bi thương. Nhắn bình thường thôi.
An cười:
– Tao biết.
Bốn giờ chiều. An mở điện thoại. Cuộc hội thoại với Khải vẫn dừng ở hai dòng cũ: "Nhận. Cảm ơn anh Khải." và "Nếu team cần gì, liên hệ Gia Hân..."
An gõ:
"Anh Khải, bản phân cảnh bổ sung em gửi qua email rồi. Ngoài ra, quán cà phê gần trường quay (quán Gió, Thủ Đức) chỉ mở đến 5h, nếu team anh cần chỗ nghỉ trưa hôm quay thì em đặt trước."
Đọc lại. Bình thường. Chuyên nghiệp. Nhưng câu sau là mới: cô chủ động lo phần anh mà không ai bảo. Không phải phần công việc của cô. Là chăm sóc.
Gửi.
Năm phút. Khải trả lời:
"Cảm ơn An. Đặt trước luôn giúp anh."
"Cảm ơn An." Không "Chị An." Không "em." "An." Tên riêng. Giống cách anh lỡ gọi trước tám người hôm đó. Nhưng lần này không phải lỡ.
Và "giúp anh." Không phải "giúp team." "Giúp anh."
An nhìn tin nhắn. Đọc ba lần. Rồi đặt điện thoại xuống, quay lại làm việc.
Nhưng trong lòng, có gì đó ấm lên.
Tối. Tám giờ. An ở nhà. Vừa tắm xong, ngồi bàn ăn với tô mì gói (lười nấu, Kiều sẽ mắng nếu biết).
Điện thoại rung. Khải:
"An. Email phân cảnh anh đã xem. Có một góc máy ở cảnh 4, cận tay nhân vật rót trà, anh nghĩ nên quay từ bên phải thay vì bên trái. Ánh sáng chiều sẽ đẹp hơn từ hướng đó. Gửi ảnh tham khảo trong email."
Tin nhắn dài. Dài hơn mọi tin nhắn gần đây. Và nội dung thuần công việc, nhưng kiểu công việc mà anh nghĩ đến chi tiết: góc máy, ánh sáng, tay rót trà. Anh đang làm việc thật, đang đầu tư thật vào dự án, không phải chỉ duyệt và ký.
An mở email. Xem ảnh tham khảo. Anh đúng: ánh sáng từ bên phải sẽ tạo bóng dài hơn, mềm hơn, đúng với tông ấm của phim.
Cô trả lời email trước (chuyên nghiệp, chi tiết, đồng ý thay đổi góc máy). Rồi mở tin nhắn, gõ:
"Anh nhìn ra rồi. Em cũng thấy nhưng chưa kịp đề xuất. Cảm ơn anh."
Gửi.
Hai phút:
"Không có gì. Ngủ sớm."
"Ngủ sớm."
Hai từ. Giống tin nhắn đầu tiên anh gửi sau buổi brainstorm đêm đó, nhiều tuần trước. Lần đó là "Ngủ ngon." Lần này là "Ngủ sớm." Khác một chữ. Nhưng ý giống: anh quan tâm cô có ngủ đủ không.
An nhìn tin nhắn. Và gõ lại, rất nhanh, trước khi kịp suy nghĩ:
"Anh cũng ngủ sớm."
Gửi.
Không có trả lời. Nhưng An không cần. Cô biết anh đọc. Và cô biết: đây là lần đầu tiên, từ sau buổi đối mặt, cả hai nhắn nhau không phải vì công việc bắt buộc.
Chậm. Nhưng có.
An rửa tô mì, tắt đèn bếp, đi nằm.
Gối bên cạnh vẫn có hõm. Nhưng đêm nay, cô không nhìn nó. Cô nhìn điện thoại. Màn hình tối. Nhưng trong đó có một cuộc hội thoại mới bắt đầu.
Mình sẽ chứng minh. Từng ngày. Từng tin nhắn. Từng lần chọn anh trước.
Bắt đầu từ hôm nay.