Người Viết Sử
Chương 99: Bốn Loại Mực
Chương 99

Bốn Loại Mực

Chiều. Hàn Mộ xuống đồi.

Hắn thấy ông đi xuống từ xa. Bước chậm nhưng đều. Vai thẳng hơn sáng. Không phải vai Đại Sử Quan cũ (vai đó đã gãy), vai khác, vai mới, vai kẻ đã gãy rồi đứng lại.

Ông đến. Ngồi. Nhìn hắn. Mắt không run nữa. Mắt tĩnh. Tĩnh kiểu mặt hồ sau bão, kiểu tĩnh của kẻ đã cho phép mình đau xong và bây giờ đã qua phần đau.

– Nói chi tiết. Ông nói. Giọng đều. Giọng kiểu giọng khi đã quyết.

· · ·

Hắn mở cuốn #17. Trang kế hoạch, phiên bản thứ tư. Đặt trên đất giữa bảy người.

– Bước một: vào Sử Hải. Hắn nói. Bốn người: ta, Hàn Mộ, Bách Sử Nhân, Tạ Yên. Vào bằng ranh giới mỏng nhất, ở chỗ nguồn nỗi trống rỉ ra. Chỗ này gần vùng trống nhất, nên gần trung tâm Sử Hải nhất.

BSN nhíu mày.

– Bốn trăm năm ta ở ngoài biển. BSN nói. Cảm nhận biển, đẩy mực vào biển, nhưng chưa bao giờ VÀO. Vào kiểu gì?

– Bằng bút gãy. Hắn nói. Bút là mảnh Sử Hải. Cây bút mở đường. Lần trước ta vào bằng cách viết tại ranh giới mỏng, bút dẫn qua. Nhưng lần trước chỉ ta và TY. Lần này bốn người.

Nhìn TY. Cô gật.

– Mắt miễn nhiễm giữ đường không đóng. Cô nói. Sử Hải không đọc được ta, nên không đóng cửa trước mặt ta. Ta đi trước, giữ lối, ba người theo.

Hàn Mộ nhìn TY. Mắt ông đổi (kiểu đổi khi nhận ra thứ ông không đánh giá đúng trước đây).

– Cô ấy là then chốt. Hắn nói. Nhìn Hàn Mộ. Không có TY, Sử Hải sẽ biến dạng mọi thứ ta viết. Biển đọc mực, đọc ý niệm, đọc cảm xúc. Biển sẽ thay đổi câu chuyện ta kể cho phù hợp với ý biển. Nhưng TY đứng ngoài. Sổ ghi chép cô là GƯƠNG PHẲNG, phản chiếu sự thật mà biển không bẻ cong được.

Hàn Mộ gật. Kiểu gật khi hiểu.

– Bước hai: đến trung tâm. Hắn nói. Từ ranh giới xuống trung tâm, ta biết đường. Đã đi hai lần. Sử Hải biết ta, biển sẽ cho đi. Nhưng Hàn Mộ và BSN lần đầu vào, biển có thể phản ứng.

Nhìn Hàn Mộ.

– Mực Sử Quan lần đầu vào biển. Hắn nói. Sử Quan niêm phong biển bốn mươi năm, biển quen mực Sử Quan là thứ ĐÈ từ ngoài. Khi mực đó ở TRONG biển, biển có thể coi là xâm nhập. Hoặc có thể coi là... về nhà. Ta không biết. Nhưng phải chuẩn bị cho cả hai.

Hàn Mộ nhìn hắn. Nghĩ. Rồi nói:

– Nếu biển coi ta là xâm nhập?

– TY giữ. Hắn nói. Biển không đọc được cô. Cô đi cạnh ngươi, giữ đường, giữ ngươi không bị biển nuốt. Kiểu cô giữ ta lần đầu vào.

TY gật. Kiểu gật bình tĩnh, kiểu cô đã làm việc này hai lần và sẽ làm lần thứ ba.

Hắn tiếp.

– BSN, mực ngươi CŨ. Bốn trăm năm. Cũ hơn mọi thứ trong biển ngoại trừ mực trắng nguyên thủy. Biển có thể nhận ra mực ngươi là phần của mình, phần đã tách ra lâu nhất. Hoặc có thể coi là mực lạ, vì ngươi PHÂN TÁN. Mực biển nguyên khối, mực ngươi trăm mảnh.

BSN nghĩ. Mắt đổi (xanh, sâu, kiểu mắt khi xử lý bốn trăm năm dữ liệu).

– Ta sẽ gom lại. BSN nói. Gom tất cả mảnh còn lại thành MỘT trước khi vào. Để biển nhận ra ta là nguyên khối.

– Được. Hắn nói. Nhưng gom có nghĩa mất phạm vi ngoài.

– Biết. BSN nói. Nhưng trong biển, phạm vi ngoài vô nghĩa. Trong biển, ta cần SÂU, không cần RỘNG. Và khi viết xong, ta lại tách, lại lan, lại phủ từ trong ra ngoài.

Hắn gật. BSN hiểu nhanh. Bốn trăm năm không phải để chơi.

– Bước ba: viết. Hắn nói. Phần quan trọng nhất.

Im lặng. Mọi người nhìn. Chờ.

– Khi đến trung tâm, đến lỗ hổng, bốn người đứng quanh. Và viết. Mỗi người viết một phần, cùng lúc, cùng thứ. Không phải bốn câu chuyện khác nhau, MỘT câu chuyện, bốn khía cạnh.

Hắn nhìn bút gãy.

– Ta viết câu chuyện. Viết tên cho Kẻ Vô Danh. Viết nó là AI, từ đâu đến, đã làm gì, tại sao xóa, tại sao đau. Viết bằng mực NVS, mực kể chuyện, mực biến hư vô thành thật. Phần này ta đã thử ở lần trước, lỗ hổng NGHE, lỗ hổng thở, lỗ hổng sáng. Nhưng lần trước ta viết một mình, chữ xám, chưa đủ.

Nhìn Hàn Mộ.

– Ngươi viết quyền tồn tại. Hắn nói. Bằng mực Sử Quan. Bằng ý niệm Đại Sử Quan. Ngươi cho Kẻ Vô Danh QUYỀN CÓ MẶT trong lịch sử. Không phải viết lịch sử giả, không phải tạo sự kiện. Viết QUYỀN. Quyền được nhớ. Quyền được gọi tên. Quyền tồn tại mà không cần viết.

Hàn Mộ im. Nhìn tay mình. Tay Sử Quan. Tay đã niêm, đã xóa, đã giữ. Bốn mươi năm dùng để đóng, giờ dùng để mở.

– Ta chưa bao giờ viết quyền tồn tại. Ông nói. Giọng nhẹ. Ta chỉ biết xóa.

– Thì học. Hắn nói. Giọng không cay, không mỉa. Giọng thẳng. Xóa và viết là hai mặt. Ngươi xóa được thì ngươi viết được. Ngươi biết cách lấy đi, thì ngươi biết cách cho lại.

Hàn Mộ nhìn hắn. Lâu. Rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật khi chấp nhận thứ chưa biết làm nhưng sẽ thử.

Hắn quay sang BSN.

– Ngươi viết phạm vi. Lan câu chuyện đến mọi nơi nỗi trống đã chạm. Bốn trăm năm phân tán, ngươi biết cách viết thứ chạm mọi lớp. Khi câu chuyện được viết ở trung tâm, ngươi lan nó ra. Phủ khắp Sử Hải. Phủ khắp thực tại. Để nỗi trống ở đâu, câu chuyện ở đó. Để nỗi trống gặp câu chuyện thay vì gặp hư vô.

BSN gật. Kiểu gật chắc. Kiểu gật của kẻ biết đây là thứ gã làm giỏi nhất.

Hắn quay sang TY.

– Và ngươi ghi. Hắn nói. Ghi từng chữ. Ghi câu chuyện ta viết, quyền Hàn Mộ viết, phạm vi BSN viết. Ghi vào sổ miễn nhiễm. Để câu chuyện có một bản THẬT mà Sử Hải không biến dạng được. Để nếu biển thay đổi thứ ta viết, ngươi đọc bản thật, kéo lại.

TY nhìn hắn. Mắt cô, kiểu mắt ở quán cơm Vân Đô, kiểu mắt khi cô gặp hắn lần đầu, kiểu mắt của kẻ nhìn thấy thứ đáng tin.

– Ta sẽ ghi. Cô nói.

· · ·

Im lặng. Dài. Gió chiều thổi. Chữ trên trời sáng dần trong hoàng hôn sớm. Vùng trống phía sau, tròn, im, nỗi trống nằm sau dấu mốc.

Cảnh Vô Ký nói. Giọng yếu.

– Và ta. Bà nói. Ta giữ bên ngoài. Khi các ngươi vào, nỗi trống bên ngoài vẫn lan. Dấu mốc cậu bé viết yếu dần. Ta sẽ giữ. Cho thời gian sống vào ranh giới, giữ vùng trống không lan, giữ dân không phai thêm.

Nhìn Hứa.

– Hứa Thanh Yên. Bà nói. Ngươi giữ cùng ta. Mực Tu Sử ngươi không mạnh bằng, nhưng biết viết phòng thủ.

Hứa gật. Không nói nhiều. Kiểu Hứa: làm.

Bà nhìn Lục.

– Lục Vô Thanh. Bà nói. Cháu canh ranh giới. Nếu có Sử Quan khác đến phá, cháu ngăn. Mực cháu yếu, nhưng cháu biết cách Sử Quan làm việc.

Lục gật. Nửa người phai run nhẹ trong gió chiều.

– Tại hạ ngăn được. Lục nói. Giọng đều.

Bảy người. Bốn vào. Ba giữ ngoài.

Hắn nhìn quanh lần cuối. Nhìn từng mặt. Nhìn mực của từng người qua mắt hai lớp: mực đen NVS (của hắn, sẫm, trên cẳng tay, lạnh), mực xanh Sử Quan (của Hàn Mộ, dày, có vết loang), mực cũ bốn trăm năm (của BSN, nhiều tầng, run), mực Tu Sử (của Hứa, cổ tay đến khuỷu, sẹo), mực Sử Quan cũ (của CVK, yếu, nến gần hết). Và TY: không mực. Không gì. Sạch. Kiểu sạch mà Sử Hải không đọc được, kiểu sạch là sức mạnh.

Bốn loại mực. Bốn cách viết. Cùng chữa một vết thương.

Chưa ai làm thế này. Mười bảy đời NVS, mỗi đời một mình. Mỗi đời mạnh hơn đời trước, nhưng một mình. Đời hắn không mạnh hơn. Đời hắn có thứ khác: có người.

– Bao giờ? BSN hỏi.

Hắn nhìn vùng trống. Nhìn dấu mốc yếu dần. Cảm nhận bằng bút: còn hai ba ngày. Sau đó nỗi trống sẽ lan qua dấu mốc, lan nhanh, lan không gì cản.

– Ngày mai sáng. Hắn nói. Sớm nhất có thể. Mỗi ngày chờ là mỗi ngày nỗi trống lan xa hơn, là nhiều người mất danh tính hơn.

Bảy người gật. Không đồng loạt. Mỗi người gật kiểu mình. Hàn Mộ gật nặng. BSN gật nhẹ. CVK gật chậm. Hứa gật gọn. TY gật tĩnh. Lục gật đều.

Và hắn gật cuối cùng. Gật với bút gãy trong tay, gật với cuốn #17 trên đùi, gật với mực sẫm trên cẳng tay, gật với vùng trống phía sau, gật với chữ trên trời đang sáng.

Ngày mai. Bốn người sẽ bước vào Sử Hải. Ba người sẽ giữ bên ngoài. Và nếu thành, nỗi trống sẽ có tên, sẽ có chuyện, sẽ có lý do tồn tại mà không cần xóa mọi thứ.

Nếu không thành, thì không còn gì để tính.

Ch.99/115
1.627 từ