Người Viết Sử
Chương 55: Nếp Gấp Bị Xé
Chương 55

Nếp Gấp Bị Xé

Bẫy mực vỡ.

Không phải rung. Vỡ. Tất cả cùng lúc. Phía bắc, đông, tây. Hứa Thanh Yên bật dậy giữa đêm, mắt trắng, mặt trắng, tay nắm thành giường.

– Nhiều Sử Quan, Hứa nói. Giọng run lần đầu. Phía bắc, đông, tây. Ít nhất năm. Có thể bảy.

Mặc Huyền đã thức. Bút gãy nóng trong tay, kiểu nóng chưa từng có, như bút đang cảnh báo.

– Hàn Mộ?

– Chưa thấy. Nhưng đây là lệnh của hắn.

Ra phố. Đêm khuya. Phố vắng, đèn lồng rung mạnh dù không có gió. Mặt đất run nhẹ, không phải động đất, nhẹ hơn, sâu hơn, kiểu run của thứ gì đó đang bị KÉONGOÀI VÀO.

Cảnh Vô Ký đã đứng giữa quảng trường. Áo trắng. Lưng thẳng. Hai trăm năm tuổi, mắt vẫn sáng, nhưng tay bà nắm chặt hai bên hông, kiểu nắm của người đang giữ thứ gì đó không cho vỡ.

– Họ xé lề, bà nói. Bằng. Từ bên ngoài.

· · ·

Sử Quan viết từ bên ngoài nếp gấp: "Thung lũng này TỒN TẠI trong lịch sử."

Mỗi dòng chữ, mỗi nét mực, kéo lề vào thực tại. Biến khoảng trống thành có. Biến vô hình thành hữu hình. Nghe thì giống phúc lành, nhưng với cư dân lề, đó là bản án tử. Khi lề bị kéo ra, thành phố HIỆN trên bản đồ lịch sử. Cư dân bị xóa đối mặt lịch sử thật. Và lịch sử thật không có chỗ cho họ.

Mặc Huyền cảm nhận được. Bút trong tay, hắn cảm nhận từng dòng mực Sử Quan viết bên ngoài, nặng, lạnh, uy quyền. Nhiều nguồn mực. Năm, sáu, bảy. Đồng bộ. Chuyên nghiệp. Không vội, không hỗn loạn. Kiểu viết của người đã được huấn luyện và nhận lệnh rõ ràng.

– Phòng thủ, Cảnh Vô Ký nói. Giọng vẫn bằng. Bà quay sang Hứa. Ngươi giữ đông. Ta giữ bắc. Cho Lục phía tây.

Hứa gật. Chạy. Mặc Huyền chạy theo.

Rìa bắc. Tường đá nơi nếp gấp mỏng nhất. Mặc Huyền nhìn và thấy: nếp gấp RUNG. Không phải run nhẹ như những ngày trước. Rung mạnh, kiểu rung của tờ giấy sắp rách. Và ở những điểm mỏng nhất, hắn thấy CHỮSANH qua. Chữ Sử Quan, mực xanh, nét chuẩn, viết từ bên kia nếp gấp, thấm qua đá, thấm qua lề, kiểu nước thấm qua giấy.

"Thung lũng Bạch Sương có dân cư từ thời Nguyên Khánh."

Chữ đầu tiên thấm qua. Và ở nơi chữ chạm, nếp gấp MỎNG ĐI. Kiểu mỏng nhìn thấy được, kiểu mỏng của thứ đang rách từ từ.

Cảnh Vô Ký đặt tay lên tường. Mắt nhắm. Và Mặc Huyền cảm nhận: bà VÁ. Tạo khoảng trống mới, lấp chỗ mỏng, giữ nếp gấp. Năng lực hai trăm năm tích lũy, kiểu năng lực của người hiểu lề hơn bất kỳ ai. Nhưng mỗi lần vá xong, dòng chữ mới thấm qua, chỗ khác, mỏng hơn.

– Nhanh quá, bà nói. Mắt vẫn nhắm. Nhiều quá.

· · ·

Phía đông. Hứa Thanh Yên tạo bẫy mực phản công. Không phải bẫy phát hiện, bẫy XÓA. Mực Tu Sử, loãng, rải đều, xóa từng dòng chữ Sử Quan khi chữ vừa thấm qua. Kiểu chiến đấu của người biết mình yếu hơn: không chặn đầu, xóa đuôi.

Hiệu quả. Một phần. Hứa xóa được ba dòng, bốn dòng. Nhưng dòng thứ năm thấm nhanh hơn tay hắn. Và dòng thứ sáu. Và thứ bảy.

– Quá nhiều nguồn mực, Hứa hét qua phố. Tay hắn dính mực đen, mực xanh, lẫn nhau. Ta chặn một, hai thấm qua. Chặn hai, ba thấm qua.

Phía tây. Lục Vô Thanh, dù yếu, dù vừa bị xóa, dù mực trên người còn chưa khô hết, đứng ở tường. Tay đặt trên đá. Và LÀM THỨ NGƯỢC LẠI: xóa dòng chữ Sử Quan. Hắn từng là Tu Sử. Hắn biết cách. Xóa ngược, kiểu xóa nhanh, gọn, chuyên nghiệp, kiểu tay quen.

Nhưng hắn yếu. Mỗi dòng xóa, hắn mờ đi một chút. Phai. Cái giá của người đã bị xóa mà vẫn dùng năng lực.

Mặc Huyền đứng giữa quảng trường. Nhìn ba hướng. Ba người chống. Ba hướng tấn công. Và nếp gấp mỏng dần, mỏng dần.

Hắn nhìn bút gãy. Nóng. Mực sáng ở khe nứt, không còn nhịp chậm, nhịp nhanh, gấp, kiểu nhịp của thứ đang CẢNH BÁO.

Viết gì?

Nghĩ. Nhanh.

Sử Quan viết thung lũng TỒN TẠI. Kéo lề ra ánh sáng. Nếu hắn viết thung lũng KHÔNG TỒN TẠI? Trực tiếp phản bác? Không. Mực hắn mạnh nhưng chống bảy Sử Quan cùng lúc, không đủ.

Nghĩ khác.

Không chống. Không phản bác. Viết KHÁC.

Mở cuốn số mười bảy. Không. Không sổ. Viết lên ĐÁ. Viết trực tiếp lên tường thành phố.

Viết:

"Vô Danh Thành tồn tại từ thời cổ đại. Ẩn trong thung lũng Bạch Sương. Dân cư hàng vạn. Lịch sử riêng, không thuộc bất kỳ triều đại nào."

Không che. Không giấu. Cho thành phố LỊCH SỬ. Biến nó từ "lề" thành "thật". Nếu thành phố có lịch sử, Sử Quan kéo ra cũng không hại được, vì cư dân có CHỖ trong lịch sử.

Mực Sử Hải chạy trên đá. Sáng. Nóng. Nét bút nhanh, mạnh, kiểu viết của người đang viết vì mạng sống hàng vạn người.

Hứa nhìn từ phía đông. Mắt trợn.

– Ông viết lịch sử cho thành phố? Hứa hét. Điên! Nếu thành phố có lịch sử, Sử Quan có thể SỬA nó!

Mặc Huyền biết. Dao hai lưỡi. Cho thành phố lịch sử = bảo vệ bây giờ, mở cửa cho sửa đổi sau. Nhưng bây giờ cần sống qua ĐÊMNAY.

Viết. Viết nhanh. Chi tiết. Thành phố cổ đại, kiến trúc nhiều thời, người từ khắp nơi đến định cư, chợ, quảng trường, sông ngầm. Mỗi chi tiết = một lớp bảo vệ. Chi tiết dày = khó xóa.

Nếp gấp dừng mỏng. Ổn định. Kiểu ổn định của thứ vừa được chèn thêm nền: không còn là khoảng trống, mà là nơi CÓ LỊCH SỬ. Sử Quan bên ngoài viết "thung lũng tồn tại" và gặp: đã có lịch sử. Lịch sử của MH. Mực gặp mực. Đối kháng.

Nhưng cái giá.

Mặc Huyền viết xong, gục. Đầu gối chạm đất. Tay run. Vết mực trên ngón lan rộng, đậm hơn, lạnh hơn. Sử Hải kéo mỗi khi hắn viết, và lần này hắn viết NHIỀU hơn bao giờ hết.

Và ở rìa bắc, nơi Sử Quan tập trung mạnh nhất, nếp gấp KHÔNG GIỮ ĐƯỢC. Mực bảy Sử Quan mạnh hơn mực một NVS ở rìa xa nhất. Tường rạn. Nứt. Và rách.

Một mảng nếp gấp bị xé. Rìa phía bắc. Nhà cửa ở đó bị lật ra ngoài lịch sử. Ánh sáng tràn vào, không phải ánh sáng đèn lồng, ánh sáng lịch sử, kiểu sáng trắng lạnh của thực tại.

Và cư dân phía bắc bắt đầu PHAI.

· · ·

Mặc Huyền đứng dậy. Chạy về phía bắc.

Thấy.

Mười, hai mươi người. Đứng, ngồi, nằm. Và mờ dần. Từ rìa cơ thể, từ đầu ngón tay, từ mép áo, mờ dần vào không khí. Kiểu mờ không đau, không nhanh, chỉ nhẹ, kiểu nhẹ của thứ đang biến mất và không chống lại.

Tiếng khóc. Tiếng gọi tên. Nhưng tên nào? Tên đã mất từ lâu. Gọi gì khi không ai nhớ tên mình?

Ông già, Mặc Huyền nhận ra, ông thầy đồ từ Lương Sơn, mới đến vài ngày trước. Ngồi trên đất, nhìn tay mình mờ dần, mỉm cười.

– Không sao, ông nói. Giọng nhẹ, kiểu nhẹ của người đã chấp nhận từ lâu. Lão đã phai được nửa rồi. Chỉ nhanh hơn chút thôi.

Cạnh ông, người phụ nữ Thanh Hà ôm tay mình, khóc. Không phải vì mờ. Vì con gái cô ở bên ngoài, không nhớ cô, và bây giờ cô sắp biến mất hoàn toàn mà con gái sẽ không bao giờ biết.

Đứa trẻ Hải Dương đứng im. Không khóc. Nhìn tay mình mờ. Rồi nhìn Mặc Huyền.

– Chú ơi, nó nói. Con sẽ đi đâu?

Hắn không trả lời được. Vì không biết. Vì không có câu trả lời.

Cảnh Vô Ký chạy đến. Vá. Cố vá. Nhưng rìa bắc đã mất. Nếp gấp rách quá rộng, bà không kéo lại được. Bà đứng nhìn cư dân phai, mắt khô, kiểu khô của người đã khóc hết nước mắt từ rất lâu.

– Rút vào trong, bà nói. Giọng vẫn bằng, nhưng tay bà run. Ai chưa phai, rút vào trong. Nếp gấp phía nam và tây còn giữ được.

Người chạy. Hoảng loạn. Có trật tự, nhưng nhanh, gấp, kiểu gấp của người biết chậm một bước là biến mất.

Hứa đỡ Lục. Lục mờ hơn những người khác, mới bị xóa, yếu nhất, phai nhanh nhất. Tay hắn đã trong suốt đến khuỷu.

– Đi, Hứa nói. Kéo Lục. Vào trong. Nhanh.

Lục gật. Chạy. Chậm. Kiểu chạy của người đang cố giữ mình không tan.

· · ·

Sáng. Nếp gấp phía bắc mất hoàn toàn. Rìa phía đông hư hại nặng. Phía tây và nam còn, nhưng mỏng hơn trước.

Thành phố co lại. Từ hàng vạn người, mất vài trăm ở rìa bắc. Phai. Im lặng. Không xác, không mộ, không dấu vết. Chỉ không còn ở đó nữa.

Lịch sử mà Mặc Huyền viết cho thành phố giữ được phần trong. Sử Quan rút sau khi xé được rìa bắc, có lẽ thử nghiệm, có lẽ chờ lệnh tiếp. Không tấn công thêm. Chưa.

Mặc Huyền đứng giữa quảng trường. Nhìn phía bắc, nơi trống, nơi vừa có nhà, có người, có đèn. Bây giờ trống. Ánh sáng trắng lạnh từ bên ngoài tràn vào, kiểu sáng của lịch sử thật, kiểu sáng khắc nghiệt.

Tạ Yên đứng cạnh. Sổ mở. Viết. Nét chữ run ở dòng đầu, rồi đều. Ghi tên. Ghi số. Ghi sự kiện.

"Đêm ngày 15. Sử Quan tấn công Vô Danh Thành. 5-7 người. Xé nếp gấp phía bắc. Mất rìa bắc. Khoảng 200-300 cư dân phai. Ông thầy đồ Lương Sơn. Phụ nữ Thanh Hà. Đứa trẻ Hải Dương."

Dừng. Tay run. Viết tiếp.

"Mặc Huyền viết lịch sử cho thành phố. Giữ được phần trong. Dao hai lưỡi: có lịch sử = có thể bị sửa."

Đóng sổ.

Mặc Huyền nhìn bút gãy. Mực sáng nhẹ, nhịp chậm lại, kiểu nhịp sau cơn bão.

Ta không đủ mạnh, hắn nghĩ. Mười sáu NVS trước không ai bảo vệ được nơi này. Bảy Sử Quan xé nếp gấp trong một đêm. Hàn Mộ chưa đến. Nếu Hàn Mộ đến...

Nhìn quanh. Cảnh Vô Ký ngồi trên bậc đá, lần đầu trông mệt, hai trăm năm oằn trên vai. Hứa đứng ở góc phố, tay dính mực, mặt xám. Lục ngồi trong bóng, tay trong suốt đến cổ tay, mờ hơn sáng qua.

Tạ Yên cạnh hắn. Sổ đóng. Mắt nhìn phía bắc, nơi trống.

– Mười tám ngày, cô nói. Nhẹ.

Hắn gật.

Mười tám ngày. Và Sử Quan sẽ quay lại. Và Hàn Mộ chuẩn bị Đại Niêm. Và mấy vạn người còn sống trong phần thành phố còn lại. Và ta viết lịch sử cho nơi này nhưng lịch sử đó cũng có thể bị sửa. Và Sử Hải đang mơ. Và ta là giấc mơ.

Nắm bút. Chặt.

Không đủ mạnh. Chưa. Nhưng không bỏ.

Nhìn Tạ Yên. Cô nhìn lại. Gật. Nhẹ. Kiểu gật của người nói: ta biết, ta ở đây.

Gió thổi qua quảng trường. Lạnh hơn trước, lạnh từ phía bắc, nơi nếp gấp đã mất, nơi lịch sử thật tràn vào. Đèn lồng rung. Sương mỏng.

Thành phố không tồn tại co lại, nhỏ hơn, yếu hơn, nhưng vẫn ở đó. Mấy vạn người vẫn thở. Chợ sáng vẫn mở, dù ít hàng hơn. Thợ ký ức vẫn ngồi ở góc phố, giữ hộ ký ức cho người sắp phai.

Vẫn sống. Dù đang co lại.

Ch.55/115
2.023 từ