Người Viết Sử
Chương 91: Thế Giới Là Giấc Mơ
Chương 91

Thế Giới Là Giấc Mơ

Lửa trại.

Hứa nhóm từ cành khô nhặt quanh sườn núi, lửa nhỏ, đủ ấm bốn người ngồi quây. Trời tối dần, chữ trên bầu trời sáng rõ hơn trong hoàng hôn tắt, từng nét cổ phát quang trên nền trời tím thẫm kiểu ký ức tự phát sáng khi không còn gì che.

Hắn ngồi. Lưng tựa đá. Mực trên tay lạnh (lạnh vì ra ngoài, lạnh kiểu Sử Hải còn đọng trên da dù đã bước qua ranh giới). TY cạnh, sổ ghi chép trên đùi, bút cài sau tai. Hứa đối diện, sẹo mực trên cổ tay ánh nhẹ trong ánh lửa. Lục ngồi xa hơn một chút, nửa người phải trong suốt, ánh lửa xuyên qua vai hắn chiếu lên đá phía sau.

– Kể đi. Hứa nói. Giọng ngắn. Giọng cựu Tu Sử quen nghe báo cáo: không cần mở đầu, không cần dẫn dắt, kể.

Hắn nhìn lửa. Nghĩ. Mười hai ngày trong Sử Hải, hắn thấy nhiều thứ, nghe nhiều thứ, hiểu nhiều thứ. Nhưng tóm lại thì đơn giản. Đơn giản đến mức đau.

– Sử Hải không phải kho lưu trữ. Hắn nói. Giọng nhẹ. Mắt nhìn lửa. Là trí tuệ. Đang mơ.

Im lặng. Lửa nổ nhẹ. Hứa không nói. Lục không nói. Chờ.

– Thế giới này... hắn nói chậm, chọn từ, vì đây là lần đầu nói ra miệng thứ hắn đã tiêu hóa mười hai ngày trong biển. Thế giới này là giấc mơ. Lịch sử là nhật ký giấc mơ đã mơ xong. Hiện tại là giấc mơ đang mơ. Chúng ta, tất cả, đều ở bên trong giấc mơ của một trí tuệ cổ xưa hơn mọi triều đại.

Hứa nhìn hắn. Mắt Hứa: không sốc (Hứa đã sống tám năm trong lề, đã thấy người phai, đã thấy thành phố co lại, đã thấy đủ thứ điên rồ để không sốc nữa). Nhưng có thứ gì đó trong mắt Hứa, sâu, kiểu mắt người nghe câu trả lời cho câu hỏi mình chưa bao giờ dám hỏi.

– Giấc mơ. Hứa lặp lại. Chậm. Nhìn lửa. Rồi nhìn tay mình, sẹo mực từ cổ tay đến khuỷu, vết tích tám năm Tu Sử. Vậy ta uống rượu trong mơ bốn mươi năm.

Không phải câu hỏi. Là phát biểu. Giọng Hứa phẳng, kiểu giọng khi sự thật quá lớn để có cảm xúc ngay.

– Rượu thật. Hắn nói. Đau thật. Mọi thứ thật. Giấc mơ không có nghĩa là giả. Chỉ có nghĩa là có ai đó đang mơ.

Hứa nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, nhẹ, kiểu gật khi chưa đồng ý nhưng chấp nhận nghe tiếp.

· · ·

Hắn kể. Kể từ đầu: thư viện vô tận, sách tự xếp, Sử Hải giao tiếp bằng chuyện kể. Phòng theo dõi thay đổi, ba màu mực (đen, đỏ, xanh), mười nghìn năm sửa đổi chồng chéo. Mực trắng trên tường đá sâu nhất, mười bảy dòng tạo ra mọi thứ, kể cả Sử Quan. Sư phụ ngồi bốn năm trong biển vỗ về giấc mơ đang đau. Lỗ hổng ở trung tâm, nơi Người Viết Đầu Tiên tự xóa mình.

Kể kiểu hắn luôn kể: ngắn, chính xác, không thêm cảm xúc vào sự kiện (sự kiện tự nó đủ nặng).

TY bổ sung. Khi hắn đến đoạn lỗ hổng, cô mở sổ, đọc đúng lời dư vân: "Ta cô đơn. Ta viết để có ai đó nói chuyện." Giọng cô đều, giọng người đọc sự thật đã ghi, không thêm không bớt.

Lục nghe. Im. Suốt. Nửa người phai ngồi bất động bên rìa ánh lửa, mắt nhìn xuống đất, tay trái (tay còn rõ) nắm chặt trên đùi. Hắn không hỏi, không gật, không phản ứng. Chỉ nghe. Kiểu nghe của người đang xây lại toàn bộ thế giới quan bên trong đầu mà không để lộ ra ngoài.

Hứa nghe. Hỏi. Hỏi kiểu Hứa: ngắn, đúng trọng tâm.

– Sử Quan được tạo ra. Hứa nói. Không phải tự nhiên sinh. Được VIẾT ra. Bằng mực trắng.

– Đúng.

– Tất cả Sử Quan. Kể cả Hàn Mộ.

– Tất cả. Từ đời đầu đến bây giờ. Hệ thống Sử Quan là sản phẩm sửa đổi, không phải nguyên bản. Được tạo để "giữ giấc mơ ổn định". Nhưng giữ ổn định và giữ đúng không phải một thứ.

Hứa thở ra. Dài. Kiểu thở của người vừa nghe xác nhận điều mình nghi ngờ tám năm nhưng không có bằng chứng.

– Vậy ta rời hệ thống vì lý do đúng. Hứa nói nhẹ. Chỉ sai thời điểm tám năm.

· · ·

Hắn kể đến phần cuối. Phần nặng nhất.

– Sử Hải đau. Hắn nói. Đau vì Người Viết Đầu Tiên bỏ đi. Viết thế giới rồi xóa mình vì tội lỗi. Nghĩ biến mất sẽ giải thoát mọi người. Nhưng biến mất CHÍNH LÀ vết thương. Lỗ hổng ở trung tâm biển, đau mười nghìn năm, không ai chữa.

Im lặng. Lửa nổ. Gió thổi qua sườn núi, lạnh, mang mùi cỏ ướt và đất ẩm.

– Mười bảy đời Chấp Bút. Hắn nói. Sử Hải tạo ra mỗi đời để tìm ai đó chữa lỗ hổng. Mỗi đời đến gần hơn. Mỗi đời thất bại. Vì cái giá...

Dừng. Nuốt. Mực trên tay buốt (buốt khi nhớ, buốt khi nói ra miệng thứ hắn đã thấy ở trung tâm biển).

– Cái giá gì? Hứa hỏi. Giọng thấp.

– Thay thế. Hắn nói. Đứng vào chỗ Người Viết gốc. Giữ giấc mơ ổn. Không viết. Không sửa. Chỉ đứng và NHÌN. Nhìn thế giới đau mà không can thiệp. Mãi mãi.

Im lặng. Dài. Hứa nhìn hắn, mắt thay đổi (từ phẳng sang sâu, kiểu mắt khi hiểu tại sao mười sáu đời trước đều bỏ đi).

Lục, lần đầu từ khi hắn bắt đầu kể, NHÌN LÊN. Mắt Lục: đau. Không phải đau vì thân (nửa người phai không đau, Lục đã nói "không đau" ở chương trước, chỉ trống). Đau kiểu hiểu. Kiểu người đã chọn đứng và nhìn (Lục chọn đứng ở tường tây, nhìn đồng đội cũ tấn công, nhìn mà không xóa, chỉ giữ) và bây giờ nghe rằng cái giá cuối cùng của thế giới cũng là ĐỨNG VÀ NHÌN.

– Nhưng ngươi không chọn thay thế. Hứa nói. Chậm. Nhìn hắn.

– Không.

– Cũng không từ chối.

– Không. Hắn nhìn bốn người. Lửa sáng trên bốn gương mặt. Ta chọn con đường thứ tư. Không phải một NVS đứng mãi mãi ở trung tâm. Cần tất cả.

– "Tất cả" là gì? Hứa hỏi. Giọng thực tế (luôn thực tế, luôn hỏi "cách nào" trước "tại sao").

Hắn nhìn trời. Chữ cổ phát quang trên nền tối, mờ, buồn, sáng. Sử Hải đang tràn sự thật ra bầu trời. Cho mọi người thấy. Không kiểm soát, không chọn lọc, chỉ tràn. Vì đau quá.

– Chưa biết cách. Hắn nói. Thành thật. Nhưng biết hướng. Sử Hải đang tự làm một phần: cho thế giới thấy sự thật. Chữ trên trời là ký ức cổ rỉ ra. Lần đầu trong mười nghìn năm, dân thường nhìn lên và thấy có thứ gì đó bên dưới.

TY nói. Giọng nhẹ. Mắt nhìn lửa.

– Sử Hải muốn được nhìn thấy. Cô nói. Giống ngươi. Giống mọi người bị xóa. Muốn ai đó BIẾT mình tồn tại.

Hắn nhìn cô. Và gật. Chậm. Vì cô nói đúng (cô luôn nói đúng phần cốt lõi, cô đọc sự thật giỏi hơn hắn, hắn đọc sử giỏi, cô đọc NGƯỜI giỏi).

· · ·

Lục nói. Lần đầu. Giọng đều, thấp, kiểu giọng Lục khi cân nhắc kỹ từng chữ trước khi nói.

– Hàn Mộ biết không?

– Biết gì? Hắn hỏi.

– Rằng Sử Quan được tạo ra. Rằng hệ thống ông ấy giữ bốn mươi năm... là sản phẩm sửa đổi.

– Không biết. Hắn nói. Hoặc biết mà không chấp nhận. Hoặc chưa đến đủ sâu để thấy mực trắng.

Lục im. Nhìn xuống tay trái (tay còn rõ, tay duy nhất). Nắm mở. Nắm mở. Kiểu người đang nghĩ điều gì đó rất lớn mà không nói.

Rồi Lục nói, nhẹ, gần như thì thầm: – Nếu Hàn Mộ biết...

Dừng. Không nói hết. Nhưng hắn hiểu. Nếu Hàn Mộ biết Sử Quan được tạo ra, biết mình không phải người giữ nguyên bản mà là sản phẩm sửa đổi, biết bốn mươi năm giữ hệ thống là giữ thứ giả... ông sẽ vỡ. Hoặc thay đổi. Hoặc cả hai.

– Đại Niêm năm đến tám ngày. Hứa nói. Kéo về thực tế. Nếu Hàn Mộ niêm Sử Hải, biển bị đóng, lỗ hổng bị nén. Nén thêm mười nghìn năm nữa. Rồi vỡ.

– Và chữ trên trời mất. TY nói. Sự thật bị đóng lại. Mọi người quên. Lại quên.

Im lặng. Gió. Lửa nhỏ đi, Hứa thêm cành. Ánh sáng bùng, bốn bóng nhảy trên đá.

Hắn nhìn bốn người. Hứa, sẹo mực, thực tế, sẵn sàng. Lục, nửa người phai, im, đang nghĩ. TY, sổ ghi chép, mắt sáng, biết hướng dù chưa biết đường. Và hắn, bút gãy, mực trên tay, lời hứa viết trên trang Sử Hải.

– Năm đến tám ngày. Hắn nói. Đủ. Nếu ta biết cần gì.

– Ngươi biết cần gì? Hứa hỏi. Nhìn thẳng.

– Biết. Hắn nói. Cần mọi người cùng nhìn. Không phải một NVS gánh. Nhiều người. Mỗi người nhìn một phần. Mỗi người giữ một mảnh sự thật. Để lỗ hổng không phải một người lấp mà nhiều người cùng đứng quanh.

Im lặng. Hứa nhìn hắn. Nhìn lâu. Rồi thở ra, nhẹ.

– Nghe như điên. Hứa nói.

– Đúng. Hắn nói.

Hứa nhìn lửa. Rồi nhìn hắn lại. Và mỉm cười, nhỏ, mỏng, kiểu cười Hứa hiếm khi cười, kiểu cười của người đã sống đủ lâu để biết: thứ nghe như điên thường là thứ duy nhất đúng.

– Vậy bắt đầu từ đâu? Hứa hỏi.

Hắn nhìn bầu trời. Chữ cổ sáng trên nền đêm. Mờ. Buồn. Nhưng CÓ.

– Từ chữ trên trời. Hắn nói. Sử Hải đã bắt đầu trước ta. Cho mọi người thấy sự thật. Ta chỉ cần tiếp tục.

TY gấp sổ. Nhìn hắn. Gật, nhẹ, kiểu gật khi đồng ý không cần nói thêm.

Và trên bầu trời, chữ cổ viết ngang đêm, mờ, sáng, kiên nhẫn. Sử Hải vẫn đang kể. Cho ai muốn nghe. Cho ai dám nhìn lên.

Ch.91/115
1.762 từ