Lặn Sâu Hơn
Phòng trọ. Đêm.
Tạ Yên ngồi bên bàn, đèn dầu vặn nhỏ, sổ ghi chép mở sẵn. Cô đã mang theo chuông đồng nhỏ, thứ cha để lại, tiếng trong, xuyên.
Mặc Huyền nằm trên giường, áo ngoài cởi, tay phải cầm bút gãy. Vết mực trên ngón trỏ và ngón giữa đen bóng trong ánh đèn, gần đến đốt thứ ba, như hai sợi dây mỏng kéo hắn xuống.
— Sẵn sàng chưa?
— Sẵn sàng.
Cô gật. Giọng kiểu ra lệnh, không phải vì lạnh, vì quen. Kiểu người đã chuẩn bị kỹ, không muốn dài dòng.
— Bốn canh giờ. Nếu quá — ta gọi. Nếu ngươi co giật hoặc chảy máu — ta gọi ngay. Nếu ngươi ngừng thở — ta lôi bút khỏi tay ngươi.
— Lần trước không có chuyện gì.
— Lần trước ngươi chỉ chạm. Lần này ngươi nói muốn đi SÂU hơn.
Hắn không phản bác. Cô đúng.
— Đi ngủ đi, — cô nói nhẹ hơn. Ta sẽ ở đây.
Hắn nhắm mắt. Bút gãy trong tay, trúc đen, nứt dọc, ánh sáng mờ ở chỗ nứt. Ấm. Ấm kiểu bàn tay người quen nắm, không phải vật vô tri, gần hơn.
Hít vào. Thở ra. Chậm. Đều.
Biển. Ta tìm biển.
· · ·
Hắn mở mắt.
Sử Hải.
Không phải lần đầu, nhưng lần này khác. Lần trước hắn đứng ở rìa, chạm vào vùng tối rồi bị đẩy ra. Bây giờ hắn đứng SÂU hơn, không phải rìa, mà giữa. Xung quanh là chữ.
Chữ khắp nơi. Không phải viết trên giấy, chữ LÀ không gian. Chúng trôi, cuộn, giao nhau, tách ra, hợp lại. Mỗi ký tự là một mảnh ký ức, hắn không đọc bằng mắt, hắn BIẾT. Chạm vào một chữ, biết đó là ngày mùa ở làng Thanh Hà ba mươi năm trước. Chạm chữ khác, biết đó là lời ru của bà mẹ trẻ ở bến sông phía nam.
Mọi thứ nhân loại từng nhớ, ở đây. Trôi. Không mất. Chỉ trôi.
Hắn nhìn xuống, bàn tay mình, trong Sử Hải, sáng hơn. Vết mực trên ngón tay PHÁT SÁNG, giống mực đang gọi mực, biển nhận ra phần của nó trên tay hắn.
Bút, mảnh Sử Hải. Vết mực, dấu nối. Ta ở trong biển, và biển nhận ra ta.
Hắn bước đi. Trong Sử Hải, "đi" không phải bước chân, gần hơn kiểu nghĩ đến đâu thì ở đó. Hắn nghĩ: quá khứ. Sư phụ. Người trao bút.
Chữ xung quanh xoáy, nhanh, rối, rồi đứng yên. Hắn ở chỗ khác.
· · ·
Một căn phòng.
Không, không phải phòng. Là KÝ ỨC về phòng. Tường đất, mái rạ, bàn gỗ mộc. Trên bàn, sách mở, mực nghiên, bút. Ánh nến lung linh.
Hai người ngồi đối diện.
Một ông già, tóc bạc, mặt gầy, mắt sáng ấm. Áo vải nâu sờn. Tay phải cầm bút, BÚT GÃY. Cây bút đó. Nhưng chưa gãy, nguyên vẹn, trúc đen bóng, hai chữ trên thân rõ ràng.
Hai chữ. Ta thấy rõ.
Mặc Huyền nhìn, chữ đầu: Mặc. Chữ thứ hai —
Ký ức mờ đi. Như ai đó phủ vải lên. Chữ thứ hai nhòe, tan. Hắn cố nhìn, không được. Bị chặn.
Tên ta. Hai chữ trên bút là TÊN TA. Chữ đầu, Mặc. Chữ hai, bị xóa ngay cả trong Sử Hải.
Người ngồi đối diện ông già: trẻ hơn, gầy, áo xám. MẶC HUYỀN. Nhưng trẻ hơn, mười tám? Hai mươi? Mặt thanh, mắt sáng, chưa có cái tĩnh lặng đông cứng như bây giờ. Đang cười, nụ cười nhẹ, tự nhiên, kiểu người chưa mất gì.
Ta. Đó là ta. Trước khi bị xóa.
Ông già, sư phụ, đang nói. Mặc Huyền trong Sử Hải không nghe TIẾNG, hắn đọc được NỘI DUNG, như chữ hiện trước mắt:
"... đã dạy con tất cả những gì ta biết. Bút này, mảnh Sử Hải, là của con từ bây giờ. Đừng viết vì tò mò. Đừng viết vì giận. Chỉ viết khi hiểu giá."
Mặc Huyền trẻ nhận bút. Cầm cẩn thận, hai tay, như nhận vật thiêng.
"Thầy..."
"Con phải đi. Xa. Có người đang tìm ta, và nếu tìm thấy, họ sẽ tìm con."
"Thầy sẽ ở đâu?"
Ông già cười. Buồn.
"Thầy sẽ ở nơi không ai tìm thấy. Nhưng nếu con cần, bút sẽ dẫn đường."
Ký ức rung. Mờ dần. Mặc Huyền cố bám, cố nhìn thêm. Sư phụ đứng dậy, đặt tay lên đầu hắn trẻ, miệng mấp máy. Chữ hiện:
"Mặc ——. Con đi đi. Đừng quay lại."
Tên. Chữ thứ hai. Bị CHẶN, ngay trong Sử Hải, ai đó đã xóa chữ đó đến mức ngay cả ký ức trong biển cũng mờ.
Rồi, ký ức TAN.
· · ·
Nhưng Mặc Huyền không bị đẩy ra. Lần này hắn ở lại, trôi qua ký ức, đến NƠI KHÁC.
Tối hơn. Sâu hơn. Chữ xung quanh thưa dần, như đi vào vùng ít ký ức, hoặc ký ức bị xóa. Khoảng trống.
Rồi hắn thấy.
Một DÒNG, sáng hơn xung quanh. Chữ lớn. Nét bút KHÁC, không phải nét run nhỏ của người thường. Nét thẳng, mạnh, uy quyền. Chữ viết bằng MỰC SỬ QUAN, hắn nhận ra vì nó phát ánh sáng khác, lạnh hơn, xanh hơn.
Hắn đọc:
"Mặc ——, Chấp Bút đời thứ mười bảy. Xóa. Lý do: không tuân. Hiệu lực: toàn phần."
Dòng chữ NÀY, lệnh xóa hắn. Nằm trong Sử Hải.
Và bên dưới dòng đó, một nét bút KHÁC. Nhẹ hơn. Mờ hơn. Nét run, nét của sư phụ. Viết ĐÈ lên lệnh xóa:
"Giữ mạng. Giữ bút. Xóa ký ức, không xóa tồn tại."
Sư phụ. Ông đã sửa lệnh xóa. Hàn Mộ ra lệnh xóa TOÀN PHẦN, nhưng sư phụ sửa: chỉ xóa ký ức, giữ mạng, giữ bút.
Vì vậy ta vẫn sống. Vì vậy ta không nhớ. Vì vậy bút vẫn ở bên ta.
Sư phụ đã CỨU ta.
Hắn chạm vào dòng chữ, và Sử Hải PHẢN ỨNG.
Chữ xung quanh xoáy. Mạnh. Không phải đẩy ra, kéo vào. Sâu hơn. Tối hơn. Biển muốn hắn đi sâu hơn nữa —
Không. Đủ rồi. Quay lại.
Hắn cố quay, nhưng biển kéo. Mạnh. Vết mực trên tay NÓNG, lần đầu nóng thay vì lạnh. Bàn tay hắn (trong Sử Hải) bắt đầu nhòe, như mực tan trong nước.
TA ĐANG BỊNUỐT.
Hoảng. Nhưng không mất kiểm soát. Hắn nhớ: bút. Bút là mảnh Sử Hải, neo. Hắn siết bút trong tay (tay thật, tay đang nằm trên giường ở Vân Đô). Siết mạnh.
Kéo. Kéo mình ngược. Bút kéo, biển giữ. Hai lực. Hắn ở giữa, đang bị xé.
Rồi, tiếng. Từ xa. Rất xa. Nhưng rõ.
"Mặc Huyền."
Giọng Tạ Yên. Xuyên qua Sử Hải. Xuyên qua chữ. Xuyên qua biển.
"Mặc Huyền. Về đây."
Hắn bám vào giọng đó. Neo thứ hai, bút là vật lý, tên là ký ức. Hai neo. Kéo ngược.
Biển buông.
· · ·
Hắn mở mắt.
Trần nhà gỗ. Phòng trọ. Đèn dầu vẫn sáng. Mùi gỗ thông, mùi mực, mùi tuyết lọt qua khe cửa.
Tạ Yên ngồi bên giường. Mặt tái, mắt mở to, một tay nắm cổ tay hắn (chỗ có mạch), tay kia cầm chuông đồng, chưa gõ.
— Ngươi về rồi.
Giọng cô bình tĩnh. Nhưng tay trên cổ tay hắn run nhẹ.
— Bao lâu? — hắn hỏi, giọng khàn.
— Ba canh giờ. Ngươi co giật ở canh thứ ba — tay siết bút trắng bệch, thở gấp. Ta gọi tên ngươi.
— Ta nghe. Nghe rõ.
Cô thở ra. Buông cổ tay hắn. Lùi lại.
— Ký ức?
Hắn nghĩ. Cố nhớ hôm nay, sáng thức dậy, ăn sáng, đến Thư Các, trưa...
Trống.
Từ trưa đến tối, trống. Hắn nhớ ăn sáng. Nhớ đi đến Thư Các. Rồi, nhảy thẳng đến lúc nằm xuống giường cầm bút.
— Mất bao nhiêu?
— Không nhớ trưa đến tối. Khoảng... năm sáu tiếng?
Tạ Yên nhíu mày. Ghi ngay.
— Lần trước mất hai tiếng — chỉ chạm. Lần này đi sâu — mất năm sáu. Tỉ lệ tăng. Lần sau...
— Ta biết.
Im lặng. Hắn ngồi dậy. Chóng mặt nhẹ, chớp mắt vài lần cho rõ. Nhìn tay, vết mực.
Đen. Loang. Từ đốt thứ hai xuống đốt thứ ba. Cả hai ngón, trỏ và giữa, đen đến gốc ngón. Và bây giờ, hắn nhìn kỹ, vết mực bắt đầu lan qua ngón áp út. Mỏng. Mờ. Nhưng có.
Sử Hải lấy ký ức. Nhưng cũng cho lại, mỗi lần lặn, biển gần hơn. Bám sâu hơn.
— Ngươi thấy gì?
Hắn kể. Từng chi tiết. Căn phòng. Sư phụ. Bút chưa gãy. Hai chữ, "Mặc" rõ, chữ hai bị chặn. Mặc Huyền trẻ, cười, chưa mất gì. Lời dặn: "đừng viết vì tò mò, đừng viết vì giận." Gửi đi. Bút dẫn đường.
Rồi dòng chữ lệnh xóa. Nét bút Sử Quan, lạnh, xanh, uy quyền. "Mặc ——, Chấp Bút đời thứ mười bảy. Xóa. Toàn phần."
Và nét sư phụ ĐÈ lên. "Giữ mạng. Giữ bút. Xóa ký ức, không xóa tồn tại."
Tạ Yên ghi. Nhanh. Chữ chạy trên giấy. Rồi dừng bút, nhìn lên.
— Chấp Bút đời thứ mười bảy.
— Đúng.
— Lệnh xóa ghi "không tuân". Ngươi — trước khi bị xóa — đã làm gì đó khiến Sử Quan ra lệnh xóa. Và sư phụ ngươi — đủ mạnh để SỬA lệnh xóa trên Sử Hải — Quốc Sử trở lên, như ta đoán.
— Và ông trả giá. "Thầy sẽ ở nơi không ai tìm thấy." — Ông biến mất sau khi cứu ta. Tự xóa? Bị xóa?
— Có thể cả hai.
Cô đặt bút xuống. Nhìn hắn.
— Mặc Huyền. Ngươi có tên thật. Chữ đầu — "Mặc" — ngươi không tự đặt ngẫu nhiên. Ngươi đặt đúng — vì nó CÒN ở đâu đó trong bản năng, dù ký ức mất.
Hắn nhìn tay mình. Vết mực đen. Bút gãy nằm trên chăn, nứt dọc, ánh sáng mờ bên trong, hai chữ khắc mờ trên thân trúc.
Mặc. Và chữ thứ hai, ta không đọc được ngay cả trong Sử Hải. Ai đó xóa triệt để đến vậy.
— Còn điều nữa, — hắn nói. Khi ta chạm vào dòng lệnh xóa — Sử Hải kéo ta vào sâu hơn. Không phải đẩy ra như lần trước. Kéo VÀO. Biển muốn ta đi sâu.
— Nuốt.
— Có thể. Nhưng... hắn ngập ngừng — ...cũng có thể nó muốn CHO ta xem thêm. Ta bị kéo về phía những chữ mờ hơn, sâu hơn — nơi ít ký ức, hoặc ký ức bị xóa. Có thể ở SÂU hơn nữa — có câu trả lời.
— Hoặc có cái chết.
— Hoặc có cái chết.
Họ nhìn nhau. Đèn dầu chập chờn. Ngoài cửa sổ, Vân Đô ngủ, tuyết mỏng trên mái, im lặng.
— Ngươi sẽ lặn lần nữa, — cô nói. Không phải câu hỏi.
— Không phải ngay. Cần thời gian — ký ức cần hồi phục, và vết mực cần ổn định. Nếu lặn liên tục — mất quá nhiều.
— Bao lâu?
— Vài ngày. Có thể tuần.
Cô gật. Ghi thêm vào sổ. Rồi gấp lại.
— Bây giờ ngủ. Ngươi tái như giấy.
Hắn không cãi. Nằm xuống. Mệt, kiểu mệt sâu, từ xương, không phải từ cơ bắp. Kiểu mệt của người vừa bơi trong biển quá lâu.
Trước khi nhắm mắt, hắn nói:
— Tạ Yên.
— Gì?
— Tên cô đặt cho ta trong sổ — tên gì?
Cô im một lúc.
— "Người ta nhớ."
Hắn mỉm cười. Nhẹ. Mắt nhắm.
Người ta nhớ. Tên đó, có thể neo ta khỏi biển.
Lần sau.