Người Viết Sử
Chương 69: Đồng Đội Cũ
Chương 69

Đồng Đội Cũ

Lục Vô Thanh cảm nhận mực quen trước khi thấy người.

Hắn giữ cạnh sườn phía đông cho nhóm ông Chấp Bút, nấp sau bức tường đá thấp ở rìa chợ, tay phải trong suốt sáng nhẹ trong nắng sớm. Cuộc chiến bắt đầu từ lúc trời chưa sáng, mực Sử Quan chảy từ bắc, mực Tân Sử giữ từ tây, Tùng Lâm ở giữa run. Nhiệm vụ của Lục đơn giản: giữ không cho mực Sử Quan xuyên qua phía đông vào quảng trường trung tâm, nơi ông Chấp Bút đang làm thứ gì đó mà Lục chưa hiểu.

Và rồi mực quen chạm vào rìa nhận thức hắn.

Nét viết chắc. Phạm vi rộng. Nhịp đều, kỷ luật, kiểu nhịp hắn dạy. Nhưng mạnh hơn. Mạnh hơn nhiều. Không còn nhịp Tu Sử. Nhịp Sử Quan.

Trương Vô Tích.

Lục nhắm mắt. Cảm. Đúng. Nét mực đó hắn nhận ra dù mười năm trôi qua, vì chính tay hắn uốn nét đó từ thô thành mịn, từ vội thành đều, từ sợ thành chắc. Năm năm dạy. Năm năm sư huynh đệ. Rồi Lục bị xóa, Trương ở lại, và bây giờ Trương đứng bên kia bức tường, mặc áo Sử Quan, viết lệnh khôi phục phiên bản cũ.

Nhanh thật. Lục nghĩ. Không cay đắng. Chỉ mệt. Hắn mất năm năm để lên Tu Sử. Ta mất mười hai. Hắn lên Sử Quan trong vài tháng. Nhờ trung thành. Hoặc nhờ ta bị xóa để chừa chỗ.

Mực Sử Quan xuyên qua tường đá. Lục xóa. Tay phải trong suốt sáng mạnh hơn khi hắn dùng năng lực, và hắn cảm nhận: phai. Mỗi lần xóa, cơ thể hắn mất thêm một chút đặc. Tay trong suốt đến vai từ lâu. Giờ: vai bắt đầu nhạt, và nếu hắn nhìn kỹ, cổ cũng hơi trong.

Không nhiều thời gian.

Hắn xóa nét mực thứ hai. Thứ ba. Thứ tư. Mỗi nét mạnh hơn nét trước, kiểu viết thăm dò, kiểu người đang tìm điểm yếu.

Rồi giọng. Không phải giọng thường. Giọng viết vào mực, kiểu giao tiếp của Tu Sử trở lên, chữ hiện trên bề mặt đá:

Lục tiền bối.

Lục nhìn chữ. Nét quen. Kiểu chữ hắn dạy Trương viết năm sư đệ mười tám tuổi, nghiêng phải, nét sổ dài, kiểu chữ của người viết nhanh nhưng sạch.

Vẫn sống? Tưởng đã phai rồi.

Lục đặt tay lên đá. Viết lại. Chậm, vì tay hắn trong suốt, mực hắn yếu hơn, nhưng nét vẫn rõ:

Tại hạ khó phai.

Im lặng qua đá. Rồi:

Ngươi đứng sai bên, tiền bối. Chấp Bút, kẻ gây ra hỗn loạn này, đang ở bên ngươi.

Lục viết:

Hỗn loạn không phải do Chấp Bút. Do Bách Sử Nhân. Do chính hệ thống Sử Quan giấu sự thật bốn trăm năm.

Mực phía bên kia tường mạnh lên. Giận. Trương viết thêm hai nét tấn công, xuyên tường, sâu hơn, mạnh hơn. Lục xóa. Phai thêm.

Rồi Trương bước qua góc tường. Hiện ra.

Trương Vô Tích. Hai mươi tám tuổi. Mặt gầy hơn lần cuối Lục thấy ở Vô Danh Thành. Mắt sắc hơn. Áo đen viền xanh, áo Sử Quan, mới, sạch, kiểu áo của người vừa được thưởng. Tay phải cầm bút sử, bút nguyên vẹn, không gãy, mực xanh sáng đều, kiểu bút Đại Sử Quan cấp cho sĩ quan tin tưởng.

Hắn nhìn Lục.

Và mắt hắn nhìn tay phải Lục. Trong suốt. Đến vai. Sáng nhẹ trong nắng sớm.

– Ngươi phai nhiều, Trương nói. Giọng nhẹ. Không mỉa mai. Gần như lo.

– Tại hạ vẫn đủ, Lục nói.

– Đủ cho gì? Trương hỏi. Đủ để đứng cạnh Chấp Bút, kẻ mà Đại Sử Quan đích thân ra lệnh xử lý? Đủ để chống lại hệ thống ngươi phục vụ ba mươi lăm năm?

Lục nhìn hắn. Mặt phẳng. Nhưng bên trong ngực hắn nặng, nặng kiểu nặng đã mang ba mươi lăm năm.

– Tại hạ không phục vụ hệ thống, hắn nói. Tại hạ phục vụ cái đúng. Ba mươi lăm năm ta tưởng hai thứ đó giống nhau.

Trương nhíu mày.

– Tại sao? hắn hỏi. Giọng thấp hơn. Đây không phải câu hỏi Sử Quan hỏi kẻ phản bội. Đây là câu hỏi sư đệ hỏi sư huynh. Tại sao phản bội? Ngươi là người dạy ta "Sử Hải bất khả xâm phạm." Ngươi dạy ta "giữ trật tự là giữ mạng." Ngươi dạy ta KHÔNG NGHI NGỜ.

Lục cười. Nhẹ. Buồn.

– Vì ta đã thấy kẻ bị xóa.

– Ngươi là kẻ bị xóa.

– Không phải ta. Trước ta. Ở Vô Danh Thành.

Trương im. Vô Danh Thành. Hắn chưa đến đó. Hắn chỉ nghe, qua báo cáo, qua lệnh: nơi tập trung kẻ bị xóa, không được tiếp cận.

– Ông già tên Khánh, Lục nói. Giọng nhẹ hơn mặt phẳng của hắn. Tể tướng triều Nguyên Khánh. Bốn mươi năm ở lề. Phai dần. Mỗi ngày mất thêm chút ký ức. Nhưng vẫn cười. Cười kiểu người biết mình đang chết từng ngày mà vẫn chọn cười.

Hắn dừng. Nhìn Trương.

– Đứa trẻ tên An. Ba tuổi. Sinh trong lề. Chưa bao giờ có lịch sử. Trang trắng tuyệt đối. Cười kiểu trẻ con cười, không biết mình không tồn tại.

Trương không đáp. Nhưng mắt hắn, lần đầu, dao động.

– Và ngươi, Lục nói. Nếu một ngày Hàn Mộ quyết định ngươi "không cần thiết," nếu một ngày ngươi không tuân MỘT lần, một lần thôi, ngươi cũng sẽ ở bên này.

– Ta LUÔN tuân.

– Ta cũng luôn tuân. Ba mươi lăm năm. Rồi ta không tuân MỘT lần. Và đây, Lục giơ tay phải trong suốt. Đây là phần thưởng.

Im lặng. Gió thổi qua phố, mang bụi và mùi mực. Xung quanh họ, Tùng Lâm vẫn nhấp nháy, nhà đổi hình, cây mọc tàn, hiện thực run. Nhưng ở góc này, hai người đứng đối diện, im, và thời gian dường như chậm lại.

Trương nâng bút. Mực xanh sáng. Kiểu nâng bút của Sử Quan chuẩn bị tấn công.

– Tại hạ không muốn xóa ngươi, tiền bối, hắn nói. Giọng nhẹ. Nhưng lệnh là lệnh.

Lục nhìn hắn. Mặt phẳng.

– Ngươi biết cách dừng, hắn nói. Chỉ là chưa chọn.

Trương tấn công. Nhanh. Mực xanh xuyên qua không khí, viết lên bức tường sau lưng Lục, xóa tường: tường biến mất, mở ra khoảng trống, cắt đường rút. Chiến thuật Sử Quan chuẩn: cô lập mục tiêu.

Lục né. Không xóa ngược. Không đủ sức. Thay vào đó, hắn đọc nét mực. Đọc kiểu người đã dạy kẻ viết: biết nhịp, biết khoảng cách giữa các nét, biết Trương viết nét thứ nhất ở góc phải thì nét thứ hai sẽ ở góc trái (thói quen cũ, Lục dạy cân bằng).

Hắn né nét thứ hai. Đúng.

Né nét thứ ba. Trương thay đổi góc, kiểu thay đổi Lục chưa thấy, mới, học sau khi Lục bị xóa. Nét suýt trúng, mực cắt qua vạt áo Lục, áo rách nhẹ. Lục lùi.

Hắn mạnh hơn. Nhanh hơn. Và ta yếu hơn mỗi ngày.

Nhưng Lục không chạy. Hắn lùi, né, đọc, và khi Trương viết nét thứ năm, Lục thấy: khoảng hở. Giữa nét bốn và nét năm, Trương để một khoảng trống lớn hơn bình thường. Thói quen cũ: khi viết nhanh, Trương hay để khoảng hở ở nét thứ năm vì hắn cần nửa nhịp thở để chuyển tay.

Lục xóa vào khoảng hở đó. Không xóa mực Trương. Xóa ĐƯỜNG mực chảy, khoảng không giữa hai nét, khiến nét thứ sáu không có nền để bám. Trương viết nét thứ sáu: mực rơi, không bám, rã trong không khí.

Trương dừng. Nhìn. Mắt sắc.

– Ngươi vẫn nhớ, hắn nói.

– Tại hạ dạy ngươi, Lục nói. Tại hạ nhớ.

Giống ông Mã. Tay nhớ. Dù thế giới quên.

Trương tấn công lần hai. Mạnh hơn. Bốn nét cùng lúc, phạm vi rộng, kiểu tấn công Sử Quan toàn diện mà Tu Sử không chống nổi. Lục bị đẩy lùi, lưng đập vào đống gạch đổ, mực Trương viết quanh hắn, sắp đóng vòng. Nếu đóng vòng xong: xóa. Không phải xóa ký ức. Xóa tồn tại.

Lục cảm nhận: phai. Cổ trong suốt. Ngực bắt đầu nhạt. Không đau. Chỉ nhẹ đi. Kiểu nhẹ của thứ đang biến mất.

Muộn. Nhưng đúng.

Rồi mực nóng. Từ phía quảng trường. Mực sống, có nhịp thở, kiểu mực Lục nhận ra ngay: ông Chấp Bút.

Mực đó không tấn công Trương. Không xóa nét Trương. Mực đó viết vào khoảng giữa, viết DẤU MỐC, kiểu mực mà Lục thấy lần đầu ở quảng trường và bây giờ thấy lần hai ở đây: mực đứng yên, không lan, không biến, chỉ ĐÁNH DẤU.

Vùng trung lập nhỏ hình thành quanh Lục. Mực Trương đụng ranh giới: dừng. Không xuyên qua. Vòng xóa không đóng được.

Trương lùi. Mắt nhìn mực mới. Mắt nhìn dấu mốc.

Rồi nhìn Lục.

Không nói. Nhưng mắt hắn, lần đầu tiên kể từ khi hắn trở thành Sử Quan: HOANG MANG. Không phải hoang mang vì thua. Hoang mang vì thấy thứ hắn không hiểu. Mực không viết lịch sử, không xóa, chỉ dừng. Và mực Sử Quan không qua được.

Trương rút lui. Chậm. Bước lùi, bút thu, mực tắt. Quay lưng. Đi.

Nhưng trước khi khuất góc tường, hắn dừng. Không quay lại. Nói, nhỏ:

– Ông già tên Khánh. Cười kiểu gì?

– Kiểu cười buồn, Lục nói. Buồn nhưng không hận.

Im lặng. Rồi Trương đi. Mất hút sau bức tường nhấp nháy.

Lục ngồi xuống. Run. Không phải sợ. Kiệt sức. Cơ thể hắn nhẹ hơn sáng nay, nhẹ kiểu đang dần biến thành không khí. Tay phải trong suốt hoàn toàn. Vai, cổ, nửa ngực phải nhạt dần.

Ông Chấp Bút đến. Đưa bát nước. Mặt mệt, mực sáng trên tay hắn đến cổ tay, kiểu mệt của người cũng vừa trả giá.

Lục uống.

– Cảm ơn.

Ông Chấp Bút nhìn hắn. Rồi nói:

– Đừng cảm ơn. Chiến đấu.

Lục cười. Câu đó. Lần trước ở Vô Danh Thành, khi hắn nói cảm ơn lần đầu, ông Chấp Bút cũng nói y hệt. Đang thành thói quen.

– Trương Vô Tích, Lục nói. Sử Quan mới. Sư đệ tại hạ.

– Biết, ông Chấp Bút nói. Mực quen. Cùng nguồn.

Lục nhìn tay trong suốt của mình. Nhìn mực sáng trên tay ông Chấp Bút. Hai loại giá. Hai kiểu đang mất.

– Hắn hoang mang, Lục nói. Nhẹ.

– Tốt, ông Chấp Bút nói.

– Hoang mang không có nghĩa là đổi phe.

– Không. Nhưng hoang mang có nghĩa là NGHĨ. Và người đang nghĩ thì chưa tấn công.

Lục gật. Đúng. Ông Chấp Bút hiểu con người hơn hắn tưởng, dù mới hai mươi mấy tuổi. Hoặc có lẽ vì mất hết ký ức nên ông đọc người bằng hiện tại, không bị quá khứ che.

Tạ cô nương đến sau. Ngồi cạnh ông Chấp Bút, sổ trên tay, ghi. Cô nhìn Lục, nhìn tay trong suốt, mắt không thương hại (Lục ghét thương hại), chỉ ghi nhận.

– Ông mất thêm bao nhiêu? cô hỏi.

Lục nhìn cánh tay. Ước lượng.

– Không đáng kể.

Cô nhìn hắn. Mắt nói: "nói dối." Nhưng miệng không nói. Ghi vào sổ: "Lục: phai thêm, cổ đến ngực phải." Giữ lại. Vì không ai khác giữ.

Lục nhìn bầu trời Tùng Lâm. Mực đang lắng. Sử Quan rút. Tân Sử nới. Hiện thực ngừng run. Phiên bản mới trở lại, dày hơn, rõ hơn.

Trương sẽ quay lại. Hắn luôn quay lại. Kỷ luật. Nhưng lần sau, mắt hắn sẽ khác.

Ta dạy hắn viết. Ta dạy hắn giữ. Ta dạy hắn không nghi ngờ.

Nhưng ta không dạy hắn dừng.

Có lẽ đó là bài học cuối.

Hắn đứng dậy. Chậm. Nhẹ hơn sáng nay, nhẹ kiểu gió có thể thổi bay.

Nhưng vẫn đứng.

Ch.69/115
2.022 từ