Người Chết Sống Lại
Tin đến từ khắp nơi.
Trước khi nhóm kịp rời Tùng Lâm, trước khi vết mực trên cổ tay Mặc Huyền kịp nguội, lái buôn đi ngang mang theo câu chuyện. Và câu chuyện nào cũng giống nhau đến rợn người.
Người chết quay lại.
Ở Bình Hà, bà lão bán tương bảy mươi hai tuổi tỉnh dậy lúc sáng sớm và thấy chồng ngồi bên giường. Ông chết mười lăm năm trước, bệnh phổi, bà chôn ở đồi tây, hương khói mỗi rằm. Ông ngồi đó, tóc bạc, lưng còng, nhìn bà cười. Hỏi: "Sao trời sáng rồi mà chưa dậy nấu cơm?" Bà ngất.
Ở phố chợ phía nam, thợ rèn tên Quách đang quai búa thì nghe tiếng gọi. Quay lại: sư phụ hắn, chết hai mươi năm, đứng ở cửa lò, tay chống nạnh, mắt nheo: "Đe nóng rồi, sao đứng ngớ ra?" Quách buông búa, búa rơi trúng chân, không thấy đau.
Ở làng xa hơn, đứa trẻ mười tuổi kể với mẹ: "Con mơ thấy cầu ở đầu làng sập." Mẹ dỗ: "Mơ thôi." Chiều hôm sau, cầu sập. Không ai bị thương, nhưng cầu SẬP. Đúng kiểu đứa trẻ mô tả: gãy ở trụ giữa, nghiêng trái, rơi xuống suối. Chi tiết trùng khớp đến từng vết nứt.
Mặc Huyền nghe. Và hắn cảm. Bút gãy trong tay áo rung không ngừng, rung kiểu mới, không rung hướng nào, rung đều khắp thân bút, rung kiểu vật đang CỘNG HƯỞNG với thứ gì đó lớn hơn chính nó. Mực trên cổ tay hắn sáng nhẹ suốt ngày, ấm, kiểu ấm của máu chảy dưới da.
Sử Hải. Nó đang thức.
Ngày thứ bảy mươi tám. Đường cái phía nam Tùng Lâm.
Bốn người đi. Mặc Huyền đi đầu, bút gãy trong tay áo rung liên tục, mực trên cổ tay sáng. Tạ Yên đi cạnh, sổ mở, ghi mỗi tin nghe được dọc đường. Hứa đi phía sau, im lặng hơn mọi khi, mắt nhìn xa, kiểu nhìn của người đang tính toán thứ gì đó không có lời giải. Lục đi cuối, tay phải trong suốt lấp lánh trong nắng, cổ nhạt, ngực phải bắt đầu trong.
Trên đường, họ gặp trực tiếp.
Ông già ngồi bên vệ đường, dưới gốc cây đa. Quanh ông, dân làng đứng xa, mắt sợ, bàn tán. Mặc Huyền dừng.
Ông già khoảng sáu mươi. Tóc bạc, áo nâu sạch, dép cỏ. Ngồi yên, tay đặt trên đầu gối, mắt bối rối nhìn dân xung quanh. Không hiểu tại sao mọi người nhìn ông như nhìn ma.
Một người đàn ông trong đám dân bước lên, mặt trắng bệch:
– Ông Tư, ông nói. Giọng run. Ông... ông chết hai mươi năm rồi. Cả làng đến đám tang. Mộ ông ở đồi tây, cạnh mộ bà Tư.
Ông Tư nhìn người đàn ông. Mắt lão bối rối hơn.
– Chết? lão nói. Sáng nay ta tỉnh dậy ở giường. Bình thường. Trời sáng. Gà gáy. Ta ra sân. Mọi thứ bình thường.
Mặc Huyền nhìn ông già bằng mắt hai lớp.
Và thấy: KHÔNG CÓ dấu mực.
Không phải bản sao. Không có lớp mực nào quanh ông, không có nét viết nào, không có dấu hiệu ai đó viết ông quay lại. Ông chỉ ĐÂY. Tồn tại. Như lịch sử tự quyết định ông nên sống.
Mặc Huyền quay sang Tạ Yên. Cô đã kiểm tra ký ức gốc. Mắt cô gật nhẹ: "Đúng. Ông này chết hai mươi năm. Trong ký ức gốc, ông chết vì bệnh, mùa đông năm Canh Tuất."
Chết thật. Hai mươi năm. Nhưng đang ngồi đây. Thở. Sống.
Không ai viết. Sử Hải tự viết.
Nó "thấy" cái chết đó là SAI (theo nghĩa biển) và TỰ SỬA. Như cơ thể tự lành vết thương. Nhưng vết thương này hai mươi năm tuổi.
Hứa đứng cạnh Mặc Huyền. Nhỏ:
– Không dấu mực?
– Không.
– Tự?
– Tự.
Hứa thở ra bằng mũi. Kiểu thở quen, kiểu thở khi nghe tin xấu mà không bất ngờ.
– Đến rồi, ông nói. Nó thức.
Hai ngày sau. Thêm nhiều tin.
Tạ Yên ghi. Sổ cô đầy nhanh hơn bao giờ hết. Mỗi ngày, mỗi thị trấn đi qua, mỗi lái buôn gặp trên đường: tin mới. Cô ghi thành bảng, ngồi trên bờ cỏ ven đường, đọc cho Mặc Huyền nghe:
– Người chết quay lại: mười bảy trường hợp nghe được, có thể nhiều hơn. Bảy trường hợp có dấu mực (Tân Sử tạo, bản sao). Mười trường hợp KHÔNG có dấu mực. Tự xuất hiện.
Cô lật trang.
– Lịch sử thay đổi: đường đổi hướng ở ba nơi. Cầu mới mọc ở chỗ chưa từng có (cầu này thật, đá thật, rêu thật). Suối cạn bỗng có nước. Rừng thưa bỗng rậm.
Lật tiếp.
– Tương lai rò rỉ: bốn trường hợp trẻ con mơ thấy sự kiện chưa xảy ra, rồi xảy ra. Một trường hợp người lớn: bà thợ thuốc ở Tùng Lâm mơ thấy trận mưa lớn, kể hàng xóm sáng, chiều mưa. Đúng hướng gió, đúng cường độ, đúng thời gian.
Cô gập sổ. Nhìn Mặc Huyền.
– Sử Hải không chỉ sửa quá khứ, cô nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ của người đang nói thứ đáng sợ. Nó viết tương lai.
Im lặng. Gió chiều thổi qua đồng cỏ, mang mùi bụi và mùi đất ẩm. Bình thường. Nhưng không bình thường, vì bầu trời trong hơn nên trong, xanh đậm kiểu xanh của mực, và Mặc Huyền nhìn bằng mắt hai lớp: bầu trời có gợn. Nhẹ. Như mặt nước khi gió thổi, gợn sóng mỏng, gần như không thấy. Nhưng có.
Sử Hải ở dưới. Luôn ở dưới. Nhưng bây giờ nó GẦN. Gần đến mức gợn lên mặt trời.
Hứa nói:
– Nếu nó viết tương lai, hắn nói. Giọng thấp. Thì con người mất quyền tự do. Mọi thứ xảy ra theo kịch bản đã viết. Như lão kiếm khách, sống trong lịch sử được viết sẵn mà không biết mình không tự do.
– Tệ hơn, Mặc Huyền nói. Lão kiếm khách không biết. Chúng ta biết. Và vẫn không thay đổi được.
Lục ngồi cạnh, lưng tựa gốc cây. Mặt phẳng. Nhưng mắt hắn nhìn tay phải trong suốt, và Mặc Huyền hiểu: Lục đang nghĩ rằng nếu Sử Hải viết lại tất cả, có lẽ hắn sẽ được viết lại thành NGƯỜI. Không phai. Không trong suốt. Nhưng Lục không nói điều đó, vì hắn biết: Sử Hải không "viết lại" cho tốt hơn. Nó viết lại cho ĐÚNG (theo nghĩa biển). Và "đúng" của biển có thể xóa mọi thứ con người tạo ra.
– Có quy luật không? Mặc Huyền hỏi Tạ Yên.
Cô mở sổ. Lật. Đọc. Rồi gật.
– Có. Người quay lại tập trung ở vùng quanh Tùng Lâm, bán kính năm ngày đi bộ. Nơi cuộc chiến mực xảy ra. Nơi ngươi viết dấu mốc.
Mặc Huyền nhìn cô.
– Dấu mốc.
– Dấu mốc mở kênh, cô nói. Ngươi viết "Tại đây," Sử Hải nghe, và kênh mở hai chiều. Ngươi gọi nó. Nó trả lời. Nhưng câu trả lời của nó không phải lời. Là HÀNH ĐỘNG. Nó viết lại thế giới quanh điểm ngươi đánh dấu.
Ta mở cửa. Và thứ phía sau cửa bước ra.
Bút gãy rung mạnh. Mực trên cổ tay sáng hơn, ấm hơn. Mặc Huyền nắm chặt tay áo.
Đêm xuống. Lửa trại.
Bốn người ngồi. Lửa nhỏ, đủ sáng, đủ ấm. Quanh họ: đêm tĩnh. Nhưng không tĩnh thật. Mắt hai lớp của Mặc Huyền thấy: bầu trời gợn. Đất dưới chân gợn. Cây quanh lửa, lá rung nhẹ dù không gió. Thế giới đang RUN. Nhẹ thôi. Từ từ. Nhưng mỗi ngày mạnh hơn.
– Nó thức nhanh hơn ta nghĩ, Mặc Huyền nói. Ba phe chiến tranh đánh thức nó. Sử Quan viết, Tân Sử viết, ta viết dấu mốc. Quá nhiều mực cùng lúc. Như hét vào tai kẻ đang ngủ.
Hứa gật:
– Và bây giờ nó dậy. Đang duỗi tay chân. Thử sức. Viết lẻ tẻ, nhỏ, xem thế giới phản hồi thế nào.
– Nhưng sẽ không lẻ tẻ mãi, Lục nói. Nhẹ. Tại hạ từng đọc trong Cấm Sử: Sử Hải thức lần cuối khoảng nghìn năm trước. Lần đó, nó viết lại cả vùng duyên hải. Bốn trăm dặm bờ biển thay đổi qua đêm. Hệ thống Sử Quan hình thành SAU đó, để kiểm soát, để giữ Sử Hải ngủ.
Im lặng. Lửa nổ lách tách.
– Nếu không nói chuyện với nó NGAY, Tạ Yên nói. Giọng gọn, kiểu giọng cô dùng khi đã nghĩ xong. Nó sẽ viết lại tất cả. Không phải vì ác. Vì nó nghĩ đang sửa. Nhưng "sửa" của nó xóa mọi thứ con người tạo ra trong nghìn năm.
Mặc Huyền nhìn cô. Cô nhìn lại. Mắt sáng trong ánh lửa.
– Ngươi nói muốn nói chuyện với Sử Hải, cô nói. Từ Tàng Thư Lâu. Từ khi đọc hồ sơ mười sáu đời. "Điên, nhưng mười sáu người trước đều làm việc không điên và đều thất bại."
– Ta nhớ.
– Giờ là lúc. Nó đang thức. Nó NGHE, ngươi chứng minh rồi, bằng dấu mốc. Nếu không nói BÂY GIỜ, sẽ không còn cơ hội.
Mặc Huyền nhìn bút gãy. Rung. Không rung sợ. Rung GỌI. Sử Hải gọi hắn, như nó gọi mỗi đêm trong giấc mơ kể từ Vân Đô, kể từ lần đầu hắn nhìn thấy biển chữ trong giấc ngủ. Nhưng bây giờ không cần ngủ. Bây giờ biển GẦN. Biển ở ngay dưới chân.
Nói chuyện với Sử Hải. Vào biển. Lần trước mất vài tháng ký ức. Lần này, nếu vào sâu hơn, có thể mất tất cả. Hoặc không ra được.
Mười sáu Người Viết Sử trước đều đi một mình. Mười sáu đều thất bại.
Ta có bốn người. Nhưng vào Sử Hải, chỉ mình ta.
Không. Ta có Tạ Yên. Neo. Miễn nhiễm. Cô giữ ta, như cô giữ mỗi cái tên trong sổ, như cô giữ sự thật khi cả thế giới quên.
Hắn nhìn Tạ Yên.
– Cùng đi?
Cô nhìn hắn. Lâu. Rồi mở sổ. Viết một dòng. Gập lại.
– Cùng đi.
Hứa thở ra. Nặng.
– Ta giữ bên ngoài, ông nói. Nếu hai người không ra trong ba ngày, ta sẽ tìm cách kéo.
Lục gật.
– Tại hạ cũng giữ. Dù tại hạ không biết có gì để giữ bằng cái thân đang phai này.
Mặc Huyền nhìn Lục. Nhìn tay trong suốt, cổ nhạt, ngực phải mờ dần. Lục nhìn lại. Mặt phẳng. Nhưng mắt hắn nói: "Đừng lo ta. Lo thế giới."
Mặc Huyền cầm bút gãy. Bút ấm trong lòng tay, rung nhẹ, gọi mời.
Hắn nhìn bầu trời đêm. Sao sáng hơn bình thường, sáng kiểu sáng của mực, kiểu sáng của biển đang gợn lên mặt trời. Và hắn nghĩ: Mười sáu đời. Mười sáu người cố chống, cố chạy, cố phục tùng. Không ai nói chuyện.
Có lẽ đó là lý do tất cả thất bại.
Không phải vì yếu. Vì không AI nói chuyện.
Sổ Tạ Yên, trang mới nhất:
"Ngày thứ tám mươi. Đường cái phía nam Tùng Lâm.
Sử Hải thức. Người chết quay lại (17 trường hợp, 10 không dấu mực). Tương lai rò rỉ (4 trường hợp). Cầu mọc. Suối có nước. Thế giới đang thay đổi mỗi ngày.
Dấu mốc MH mở kênh hai chiều. MH gọi. Sử Hải trả lời bằng hành động.
Quyết định: vào Sử Hải. Nói chuyện. MH và ta. Hứa + Lục giữ bên ngoài.
Mười sáu đời thất bại.
Đời mười bảy thử điên.
Cùng đi."