Người Viết Sử
Chương 59: Hai Triết Lý
Chương 59

Hai Triết Lý

Lề phía bắc run lúc bình minh.

Mặc Huyền đứng ở quảng trường, mắt nhìn ra ranh giới. Run khác mọi lần: không phải mực Sử Quan thấm, không phải Sử Hải cựa. Run vì có NGƯỜI bước qua.

Không xé. Không viết. Bước qua.

Một người, áo xám, dáng thẳng. Bước qua lề như bước qua cánh cửa mở sẵn. Và lề KHÔNG CHỐNG. Kiểu không chống của thứ biết đối phương mạnh hơn mình vô tận, nên nằm im cho đi qua.

Hàn Mộ.

Hắn bước vào quảng trường. Trời sáng, nắng nhạt, sương chưa tan. Xung quanh, cư dân bắt đầu lui. Ai nhìn ông cũng biết: đây không phải cư dân lề. Có thứ gì đó quanh ông, kiểu im lặng không tự nhiên, kiểu im lặng khi lịch sử NẰM IM cho ai đó đi qua.

Mặc Huyền nhìn bằng năng lực. Và thấy: quanh Hàn Mộ, không có nếp gấp. Không có màng. Không có lề. Ông đi đến đâu, lề tự TRÁNH, như nước tránh đá. Ông không phá. Ông chỉ tồn tại, và thứ yếu hơn ông tự nhường.

– Lục.

Mặc Huyền nói nhẹ, gọn.

– Tường tây. Giữ cho ta.

Lục gật. Đi. Không hỏi.

– Hứa. Tường đông. Giữ.

Hứa nhìn Hàn Mộ. Mặt hắn xanh, sẹo mực ngang mũi tái. Nhưng hắn gật, quay, đi.

Cảnh Vô Ký đã đứng ở giữa quảng trường. Áo trắng, tóc bạc thưa, lưng thẳng bằng ý chí. Bà đứng đó khi Mặc Huyền quay lại, đứng đó như đã đứng hai trăm năm.

Hàn Mộ dừng. Mười bước trước bà. Nhìn.

Im lặng. Dài. Kiểu im lặng giữa hai người biết nhau quá rõ, không cần mở đầu.

– Cảnh tiền bối.

Giọng Hàn Mộ bằng. Kiểu bằng không phải lạnh mà sâu, kiểu giọng của người đã quyết từ lâu, chỉ đang thực hiện.

– Hàn sư đệ, Cảnh Vô Ký nói.

Mặc Huyền đứng phía sau bà. Tạ Yên bên cạnh hắn, sổ nắm chặt. Hai người nhìn. Nghe.

Sư đệ. Đồng liêu. Họ từng học cùng, phục vụ cùng hệ thống. Trước khi bà bị xóa.

– Hai trăm năm, Hàn Mộ nói. Nhìn quanh. Quảng trường đá. Nhà thấp. Đèn lồng. Chợ sáng vừa mở thì đóng, hàng hóa còn bày, người đã chạy. Tiền bối xây nơi này hai trăm năm.

– Đúng, bà nói.

– Nó tồn tại đủ lâu rồi.

Im lặng.

– Đến lúc dọn dẹp, ông nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ của người tin mình đúng đến mức không cần lên giọng.

Cảnh Vô Ký nhìn ông. Mắt bà sáng, dù khuôn mặt đã già hơn hai đời.

– Dọn dẹp? bà nói. Hàng vạn người, sư đệ. Họ SỐNG.

– Họ bị xóa, ông nói. Họ không nên tồn tại. Mỗi kẻ bị xóa vẫn tồn tại là một lỗi trong hệ thống. Bản quan dọn lỗi. Như bản quan đã dọn ba trăm năm.

– Ngươi gọi con người là lỗi.

Không phải câu hỏi. Xác nhận. Giọng bà bằng, nhưng có thứ gì đó bên dưới, sắc, kiểu sắc của kiếm đã mài hai trăm năm.

Hàn Mộ nhìn bà. Lâu.

– Tiền bối hiểu, ông nói. Tiền bối từng là Sử Quan. Từng xóa. Từng dọn. Biết tại sao phải làm. Lịch sử phải NHẤT QUÁN. Nếu không, Sử Hải bất ổn, sóng lệch, thế giới dao động. Tiền bối đã thấy: cầu xuất hiện không ai viết. Người chết quay lại. Đó là hậu quả của sự bất ổn.

– Đó là hậu quả của Sử Hải thức, bà sửa. Nhẹ. Và Sử Hải thức vì các ngươi tấn công lề.

– Sử Hải thức vì lề KHÔNG NÊN TỒN TẠI, ông nói. Giọng cứng hơn. Lần đầu. Lề là kẽ nứt. Kẽ nứt tích tụ = bất ổn. Dọn kẽ nứt = ổn định.

– Hoặc, bà nói, để kẽ nứt yên. Sử Hải không để ý nó hai trăm năm. Sử Hải chỉ bắt đầu cựa khi các ngươi ĐÀO vào.

Im lặng. Dài.

Hàn Mộ bước lên một bước. Chỉ một. Nhưng bước đó, Mặc Huyền CẢM NHẬN: nếp gấp quảng trường RUN. Mạnh. Kiểu run khi thứ gì đó quá mạnh đứng gần, và thứ yếu hơn tự co lại.

– Bản quan không muốn tranh luận, Hàn Mộ nói. Nhìn bà. Tiền bối đã chọn hai trăm năm trước. Bản quan đã chọn ba trăm năm trước. Hai lựa chọn, hai triết lý, không ai sai hoàn toàn. Nhưng chỉ một được thực hiện.

Ông giơ tay. Và xóa.

Không bút. Không mực. Ý niệm thuần khiết. Bàn đá ở góc quảng trường BIẾN MẤT. Không tan, không vỡ, chỉ mất. Một giây trước có, một giây sau không. Nhà gỗ phía bắc biến mất tiếp. Đèn lồng. Bậc đá. Cây.

Cảnh Vô Ký đặt tay xuống đất. Mắt nhắm. Khoảng trống thuần túy lan từ lòng bàn tay bà, giữ quảng trường, giữ nhà, giữ đường. Vá. Nhanh. Mạnh. Nhưng mỗi giây vá, bà LÃO thêm. Tóc rụng. Nếp nhăn sâu. Xương nhô. Da mỏng.

Mặc Huyền viết. Ba lớp. Bốn lớp. Chồng lên nhau, bao quanh quảng trường. Mực Sử Hải chạy trên đá, nóng, sáng.

Hàn Mộ nhìn lớp chắn. Gật nhẹ. Rồi xóa. Bốn lớp bay. Kiểu bay không phải phá mà gỡ, từng sợi một, nhanh, chính xác, kiểu gỡ của người biết cách thứ này được đan.

Ông mạnh hơn ta. Mạnh hơn tất cả chúng ta cộng lại.

Mặc Huyền viết lại. Năm lớp. Hàn Mộ xóa. Sáu lớp. Xóa. Giằng co mà không giằng co, vì khoảng cách quá lớn. Hắn viết nhanh nhất có thể, và Hàn Mộ xóa nhanh hơn.

Bên đông, tiếng bẫy mực vỡ. Hứa xóa ngược, chống mực Sử Quan tràn vào từ ngoài (Sử Quan bên ngoài tấn công cùng lúc Hàn Mộ, phối hợp). Bên tây, Lục giữ tường, run, phai.

Cảnh Vô Ký ngã.

Đầu gối chạm đất. Tay chống. Tóc rụng từng nắm, trắng, bay trong gió. Da nhăn nheo, mỏng, ánh sáng xuyên qua ngón tay. Bà đã cho lề gần hết. Thời gian sống bà, hai trăm năm, đổ vào nếp gấp. Và nếp gấp nuốt.

Hàn Mộ dừng.

Nhìn bà. Tay ông hạ xuống. Mắt ông, lần đầu Mặc Huyền thấy thứ gì đó KHÁC. Không phải quyết đoán, không phải bằng. Thứ gì đó sâu hơn, đau hơn, kiểu đau của người nhìn kẻ mình kính trọng tàn tạ.

– Tiền bối, ông nói. Giọng nhẹ. Khác mọi lần. Đừng.

Cảnh Vô Ký ngẩng lên. Nhìn ông. Mỉm cười. Kiểu cười của bà, hai trăm năm, đã mỉm cười bao nhiêu lần?

– Ta sẽ không ngừng, bà nói. Giọng khàn. Yếu. Nhưng rõ.

Đứng dậy. Chậm rãi, run rẩy. Nhưng đứng.

– Vì mỗi người trong thành phố này, bà nói, đáng được nhớ.

Hàn Mộ nhìn bà. Lâu. Mặt ông không thay đổi. Nhưng tay ông, tay giơ lên xóa lúc nãy, bây giờ buông. Và mắt ông, mắt nhìn bà, có thứ gì đó RẠN. Nhỏ thôi. Sâu. Như vết nứt trên gốm cũ, không thấy bên ngoài nhưng cấu trúc bên trong đã khác.

Im lặng.

Mặc Huyền nắm bút. Sẵn sàng. Nếu Hàn Mộ xóa tiếp, hắn viết. Dù vô ích. Dù khoảng cách quá lớn. Hắn viết.

Nhưng Hàn Mộ không xóa.

Ông nhìn Cảnh Vô Ký. Rồi nhìn quảng trường. Nhà bị xóa một phần, bàn đá mất, đèn lồng rách. Cư dân núp ở góc, mắt nhìn, sợ, nhưng ở đây, không chạy, vì không có nơi nào để chạy.

Rồi nhìn Mặc Huyền. Mắt ông dừng ở bút gãy. Bút đang rung. Ông thấy.

– Sử Hải đang thức, ông nói. Nhẹ. Không hỏi. Xác nhận. Bản quan cảm nhận từ đêm qua.

– Ông biết, hắn nói.

– Bản quan biết. Và bản quan biết tại sao.

Nhìn Cảnh Vô Ký.

– Vì cuộc tấn công hôm qua, bà nói. Các ngươi đào vào lề.

Hàn Mộ không trả lời. Kiểu không trả lời của người biết đối phương đúng nhưng không thừa nhận.

– Nếu bản quan tiếp tục, ông nói. Chậm. Cân nhắc từng từ. Sử Hải thức nhanh hơn. Thức hoàn toàn trước khi Đại Niêm sẵn sàng. Khi đó...

Dừng. Nhìn bầu trời. Sáng hơn bình thường. Sao chưa tắt hẳn dù trời đã sáng.

– Khi đó nó viết, hắn nói. Không qua ai. Trực tiếp.

Hàn Mộ nhìn hắn. Lâu. Gật.

– Ngươi hiểu, ông nói. Kiểu hiểu khác Cảnh tiền bối. Bà hiểu vì bà SỐNG ở đây hai trăm năm. Ngươi hiểu vì ngươi CẢM NHẬN biển.

Im lặng. Gió thổi qua quảng trường. Lạnh. Mang theo mùi đá ẩm và mùi mực, mùi quen thuộc của lề.

Hàn Mộ quay lưng.

Bước. Về phía lề phía bắc. Bước chậm, đều, kiểu bước của người không vội vì đã quyết. Lề mở cho ông đi qua, kiểu mở của thứ không dám giữ.

Không nói. Không giải thích. Không hứa.

Ông chỉ đi.

Và không xóa thành phố.

Mặc Huyền nhìn theo. Bóng áo xám nhỏ dần. Rồi mất, qua lề, vào thế giới bên ngoài.

Tại sao?

Vì Cảnh Vô Ký là người ông từng kính trọng? Vì bà gọi ông "sư đệ" và ông gật? Vì ông thấy Sử Hải đang thức và sợ đẩy nhanh? Vì cầu xuất hiện và người chết quay lại, và ông biết mọi thứ đang vượt tầm kiểm soát?

Hay vì ở đâu đó sâu trong ông, ông biết bà đúng?

"Đáng được nhớ."

Đơn giản đến mức tàn nhẫn. Nhưng Hàn Mộ, người xóa cả đời, người gọi con người là lỗi, người ba trăm năm giữ bất biến, đã DỪNG khi nghe câu đó.

Ta không hiểu ông. Nhưng ta biết: ông không đơn giản. Và ông đang dao động, dù ông không thừa nhận.

Cảnh Vô Ký ngồi trên nền quảng trường. Tạ Yên đỡ bà. Bà nhẹ, quá nhẹ, kiểu nhẹ của người đã cho đi gần hết.

– Bà ổn không? Tạ Yên hỏi.

Bà cười. Nhẹ. Mệt. Nhưng cười.

– Ta ổn, bà nói. Ta chỉ... già.

Nhìn Mặc Huyền.

– Hắn sẽ quay lại, bà nói. Không phải ngay. Nhưng sẽ. Lần đó hắn không nói chuyện. Lần đó hắn xóa thật. Nếu ngươi vẫn ở đây khi đó, thành phố không chịu nổi.

– Vậy ta phải đi.

– Ngươi phải đi. Trước khi hắn quay lại. Ra ngoài, tìm cách nói chuyện với Sử Hải. Bây giờ nó đang thức, nó NGHE được. Đừng hét vào nó. NÓI với nó.

Nhắm mắt. Thở chậm.

– Ta sẽ giữ thành phố. Bao lâu có thể. Hứa và Lục sẽ giúp. Nhưng ta... ta không còn nhiều.

Mặc Huyền nhìn bà. Người phụ nữ hai trăm năm, cựu Sử Quan, thành chủ, kẻ cho lề thời gian sống. Bà đã già từ hai trăm tuổi thành bốn trăm trong vài ngày. Vì vá. Vì giữ. Vì "đáng được nhớ."

Hắn quỳ. Tay đặt lên tay bà. Tay bà lạnh, gầy, xương nhô dưới da mỏng.

– Ta sẽ đi, hắn nói. Nhẹ. Và ta sẽ quay lại.

Bà mở mắt. Nhìn hắn. Mỉm cười.

– Mười sáu đời trước cũng nói thế.

– Ta khác.

– Tại sao?

Hắn nhìn Tạ Yên. Cô đứng cạnh, sổ nắm chặt, mắt bình tĩnh. Neo của hắn. Thứ mười sáu đời trước không có.

– Vì ta có Tạ Yên, hắn nói.

Cảnh Vô Ký nhìn cô. Nhìn hắn. Gật.

– Đi, bà nói. Ngày mai. Đừng chờ.

Gió thổi. Nắng nhạt. Quảng trường hư hại, nhà mất, đèn rách. Nhưng cư dân bắt đầu bước ra. Chậm. Sợ. Nhưng bước. Ai đó nhặt đèn lồng rơi. Ai đó quét đá vỡ. Ai đó mở lại sạp hàng.

Thành phố vẫn sống. Tạm thời. Nhưng sống.

Mười bảy ngày. Có thể ít hơn.

Ch.59/115
2.001 từ