Kẻ Không Còn Đáp Án
Lục đi hai ngày.
Hai ngày hắn viết kế hoạch trong cuốn #17, viết đi viết lại, xóa bằng cách gạch (không phải xóa lịch sử, gạch giấy bình thường), viết phiên bản mới. Bốn phiên bản. Mỗi phiên bản chi tiết hơn, chính xác hơn, gần hơn với thứ hắn cần.
Hai ngày BSN ngồi cạnh vùng trống, mắt nhắm, cảm nhận mảnh mình khắp nơi. Gã không nói nhiều. Thỉnh thoảng mở mắt, đổi màu nhanh, nhíu mày, rồi nhắm lại. Mỗi lần mở mắt, gã mệt hơn một chút. Kiểu kẻ đang đếm ngón tay mà ngón cứ biến dần.
Hai ngày TY ghi. Sổ dày thêm. Cô đối chiếu ký ức gốc: vùng trống trong ký ức cô không lớn thêm (miễn nhiễm vẫn giữ), nhưng rìa vùng trống NHÒA hơn. Lần đầu ký ức gốc không sắc nét tuyệt đối. Cô không nói. Hắn thấy bằng cách khác: cô đọc sổ nhiều hơn bình thường, kiểu cần kiểm tra lại thứ cô từng nhớ mà không cần kiểm tra.
Hai ngày Hứa canh. Đi quanh vùng trống, đi ra rìa thung lũng, kiểm tra dấu mốc, kiểm tra hướng nỗi trống lan. Về báo: phía đông, thêm một thị trấn bị ảnh hưởng. Biển hiệu trống quá nửa. Ba người mắt trống.
Dấu mốc giữ. Chữ "Tại đây" vẫn sáng nhẹ trên mặt đất, rìa vùng trống không lan thêm. Nhưng hắn cảm nhận bằng bút: mực dấu mốc yếu đi mỗi ngày, kiểu đèn dầu cháy dần, có thể còn ba bốn ngày rồi tắt.
· · ·
Chiều ngày thứ hai. Hắn đang viết khi bút gãy rung.
Rung khác. Không phải rung của BSN (gã đang ngồi cạnh, mực gã hắn đã quen). Không phải rung hướng Sử Hải. Rung kiểu rung khi GẶP mực Sử Quan lần đầu, kiểu rung ở Vân Đô khi Lục theo dõi trên mái. Nhưng mạnh hơn. Sâu hơn. Nặng hơn.
Mực Đại Sử Quan.
Hắn đứng. Nhìn phía đông bắc. Mắt hai lớp mở.
Và hắn thấy: mực. Xanh. Lạnh. Dày kiểu dày khác mọi loại mực hắn từng gặp (dày hơn BSN, dày hơn sư phụ, dày hơn bất kỳ ai). Mực xanh bốn mươi năm tích tụ, mực của kẻ giữ Sử Hải bằng ý niệm thuần khiết, mực của Đại Sử Quan.
Đang đến.
BSN mở mắt. Mắt đen. Nhìn cùng hướng.
– Hàn Mộ. BSN nói. Giọng phẳng.
Hứa quay lại nhanh. Tay trên nghiên mực. Mặt cứng.
TY đứng lên. Sổ đóng. Mắt nhìn hướng đông bắc. Cô không có mắt hai lớp, không cảm nhận mực, nhưng cô thấy thứ khác: hai bóng người trên đường mòn, đi về phía thung lũng.
Hai người. Không, ba. Bóng thứ ba xa hơn, chậm hơn, kiểu kẻ đi theo mà không chắc có nên đến.
Hắn nhìn kỹ. Bóng đầu: Lục. Nhận ra bằng dáng đi (bước lệch nhẹ, kiểu kẻ nửa người phai cân bằng khác). Bóng sau: cao hơn, thẳng hơn, bước nặng hơn. Bóng thứ ba ở rìa tầm nhìn: Trương Vô Tích, thuộc hạ của Hàn Mộ, mực Tu Sử quanh người, đi theo ông như cái bóng.
Hàn Mộ.
· · ·
Hàn Mộ đến trước mặt hắn lúc nắng chiều đổ xiên.
Hắn nhìn. Và thứ hắn thấy khiến hắn dừng.
Không phải Đại Sử Quan uy nghiêm ở hẻm Tàng Thư Lâu. Không phải kẻ xóa lão kiếm khách bằng ý niệm thuần khiết trên mái nhà quán Cố Nhân. Không phải ông già bốn mươi năm giữ trật tự Sử Đạo, mắt sắc, vai thẳng, giọng lạnh kiểu băng.
Hàn Mộ mệt.
Tóc rối. Bạc nhiều hơn lần cuối gặp. Mắt có quầng, quầng sâu, kiểu nhiều đêm không ngủ. Áo Sử Quan nhàu, bạc phếch ở gấu (trước đây ông giữ áo sạch, bao giờ cũng sạch, chi tiết nhỏ mà hắn nhớ từ lần gặp ở Tàng Thư Lâu). Vai hơi gù, không nhiều, nhưng đủ để nhận ra: ông đang gánh thứ nặng hơn vai chịu được.
Và mực. Hắn nhìn bằng mắt hai lớp: mực xanh của Hàn Mộ vẫn dày, vẫn lạnh, vẫn áp đảo. Nhưng có chỗ LOANG. Chỗ mực không đều, kiểu bức tường đá có vết nứt, tường vẫn đứng nhưng nứt thì thấy. Đại Niêm đã lấy của ông nhiều hơn ông muốn thừa nhận.
Hàn Mộ nhìn hắn. Nhìn BSN (mắt nheo, kiểu nhìn thứ ông từng truy lùng). Nhìn Hứa (mắt lướt, nhận ra cựu Tu Sử). Nhìn TY (mắt dừng, kiểu nhận ra miễn nhiễm). Nhìn vùng trống.
Mắt dừng ở vùng trống.
Và lần đầu tiên, trong tất cả những lần hắn gặp Hàn Mộ, lần đầu tiên hắn thấy thứ ông giấu suốt bốn mươi năm giữ Sử Đạo.
Hàn Mộ sợ.
Không phải sợ kiểu run, kiểu lùi, kiểu nhìn đi chỗ khác. Sợ kiểu kẻ đã dùng hết mọi cách mà không được, kiểu thợ xây nhìn tường đổ mà hết gạch, kiểu thầy thuốc nhìn bệnh nhân mà hết thuốc. Sợ không có giải pháp. Sợ lần đầu trong đời.
Im lặng. Lâu. Gió chiều thổi qua thung lũng, cỏ vàng nghiêng, chữ cổ trên trời bắt đầu sáng trong hoàng hôn sớm.
Hàn Mộ nói. Giọng không lạnh. Giọng mệt. Giọng kiểu giọng khi bỏ vỏ ngoài vì không còn sức giữ.
– Đại Niêm thất bại. Ông nói.
Hắn chờ.
– Mười lăm Sử Quan. Ông nói. Mười hai ngày. Niêm phong toàn diện. Niêm từ ngoài vào, niêm từ trên xuống. Đủ sức đóng Sử Hải ba trăm năm trước.
Ngừng. Nhìn trời. Chữ cổ sáng. Ông nhìn chữ kiểu kẻ nhìn thất bại mình viết ngang bầu trời.
– Không đóng được. Ông nói. Sử Hải đang thức. Nó... ĐẨY LẠI. Kiểu niêm bức tường mà tường SỐNG, tường không muốn bị niêm. Mỗi lần ta đóng, nó mở lại. Và mỗi lần mở... chữ trên trời nhiều hơn. Nỗi trống dưới đất lan xa hơn.
Hắn nghe. Im. Vì hắn biết. Biết trước khi Hàn Mộ nói. Sử Hải đang thức, đang đau, đang gọi. Đóng nó lại chỉ làm nó kêu to hơn.
Hàn Mộ nhìn hắn. Mắt quầng sâu. Và nói, giọng mà hắn không nghĩ sẽ nghe từ miệng Đại Sử Quan, giọng mà bốn mươi năm uy quyền không chuẩn bị cho:
– Mặc Huyền. Ông nói. Chậm. Nặng. Kiểu nặng của kẻ nuốt thứ cay đắng nhất đời. Ta... cần giúp.
· · ·
Im lặng.
Năm người nhìn Hàn Mộ. BSN mắt đổi (xám, kiểu ngạc nhiên thật sự). Hứa mặt không đổi nhưng tay buông khỏi nghiên mực. TY nhìn, mắt đọc, sổ không mở. Lục đứng cạnh Hàn Mộ, nửa người phai, mắt nhìn xuống.
Hắn nhìn Hàn Mộ. Nhìn kỹ.
Kẻ thù suốt hành trình dài từ Vân Đô đến đây. Kẻ xóa lão kiếm khách. Kẻ niêm phong Sử Hải. Kẻ truy lùng mười bảy đời Người Viết Sử. Kẻ tin giữ nguyên trạng là đúng, giữ ổn định là thánh, giữ hệ thống là sống.
Bây giờ đứng trước hắn. Tóc rối. Áo nhàu. Mắt quầng. Không còn đáng sợ. Chỉ đáng thương.
Không. Không phải đáng thương. Đáng kính.
Vì phải mạnh thế nào, phải tin thế nào, mới giữ được bốn mươi năm rồi THỪA NHẬN giữ sai. Hàn Mộ không yếu. Ông đang làm thứ khó nhất trong đời: bước qua thứ ông tin.
Hắn bước tới. Một bước. Hai bước. Đứng trước Hàn Mộ. Gần. Kiểu gần mà ở Tàng Thư Lâu ông không cho phép, kiểu gần của hai người đứng cùng phía lần đầu.
– Ta biết. Hắn nói. Biết Đại Niêm không đủ. Biết trước khi ngươi đến. Vì Sử Hải không muốn bị đóng. Sử Hải muốn được nghe.
Hàn Mộ nhìn hắn. Mắt run nhẹ. Kiểu run khi nghe điều mình nghi mà sợ đúng.
– Ngươi đã vào. Ông nói. Vào Sử Hải. Nói chuyện.
– Đúng.
– Và?
Hắn nhìn ông. Nghĩ. Nghĩ nên nói thế nào, nói bao nhiêu, nói cách nào. Rồi quyết định: nói hết. Vì Hàn Mộ xứng được nghe hết. Ông đã đến đây, đã bỏ vỏ, đã xin giúp. Ít nhất ông xứng được nghe sự thật.
Hắn mở cuốn #17. Trang kế hoạch. Nhưng trước đó, hắn lật về trang đầu, trang hắn viết khi mới vào Sử Hải, trang viết bằng ngôn ngữ kể.
– Đọc. Hắn nói. Đưa cuốn sách.
Hàn Mộ cầm. Tay run nhẹ (nhẹ, gần như không thấy, nhưng hắn thấy, vì hắn đã quen nhìn thứ người khác không thấy). Ông đọc.
Đọc lâu. Mắt quét chậm. Đọc kiểu Sử Quan đọc: từng chữ, từng ý, không bỏ sót. Và khi đọc đến phần Sử Hải nói "TA MỆT. TA MUỐN NGHỈ. NHƯNG NẾU TA NGHỈ, CÁC NGƯƠI BIẾN MẤT", tay ông dừng. Mắt dừng. Hơi thở dừng.
Rồi đọc tiếp. Đọc phần Người Viết Đầu Tiên. Phần lỗ hổng. Phần dư vân. Phần ba lựa chọn. Phần con đường thứ tư.
Đọc xong. Đóng sách. Giữ chặt. Mắt nhìn xa. Nhìn trời. Chữ cổ sáng rõ trong hoàng hôn, từng nét phát quang, ký ức mười nghìn năm viết ngang bầu trời.
Im lặng. Dài. Kiểu im lặng khi thế giới trong đầu ai đó đang sụp.
– Sử Quan. Ông nói. Giọng khàn. Sử Quan được TẠO RA.
– Đúng.
– Không phải nguyên bản. Không phải luật tự nhiên. Là sản phẩm sửa đổi.
– Đúng. Hắn nói. Sử Quan được tạo ra bởi Sử Hải, để giữ giấc mơ ổn. Nhưng "giữ ổn" dần dần thành "giữ bất biến." Và "giữ bất biến" dần dần thành "xóa mọi thay đổi." Và "xóa mọi thay đổi" dần dần thành... xóa Người Viết Sử.
Hàn Mộ đóng mắt. Khuôn mặt ông giống khuôn mặt kẻ vừa bị đánh, không phải đánh bằng tay, đánh bằng sự thật.
Bốn mươi năm. Bốn mươi năm ông giữ thứ ông tin là đúng. Giữ Sử Hải ổn. Giữ lịch sử nguyên. Xóa Người Viết Sử vì họ là mối nguy. Truy lùng, niêm phong, xóa, giữ. Bốn mươi năm.
Và bây giờ: mọi thứ ông bảo vệ suốt đời là sản phẩm sửa đổi. Ông không phải người giữ luật. Ông là công cụ được tạo ra. Luật ông giữ không phải luật gốc. Hệ thống ông phục vụ được thiết kế bởi chính thứ hắn gọi là Sử Hải, khi Sử Hải còn ngủ, khi Sử Hải sợ bị thức dậy.
Hàn Mộ mở mắt. Đỏ. Không phải đỏ giận. Đỏ kiểu mắt khi cố không khóc, kiểu mắt khi thế giới sụp mà không cho phép mình gục.
Lục bước tới. Đứng cạnh Hàn Mộ. Im lặng. Nửa người phai ánh trong hoàng hôn. Đứng kiểu đứng cạnh, không phải đứng sau, không phải đứng trước. Cạnh.
Hàn Mộ nhìn Lục. Nhìn nửa người đang phai. Và trong mắt ông, thứ gì đó vỡ thêm, vì Lục phai bởi ông. Ông xóa Lục. Xóa thuộc hạ trung thành nhất. Và bây giờ thuộc hạ đó đứng cạnh, nửa người trong suốt, vẫn gọi ông bằng ánh mắt cũ.
Hàn Mộ quay lại nhìn hắn. Và nói, giọng nặng, chậm, từng chữ kiểu từng giọt máu:
– Ngươi có kế hoạch?
Hắn gật. Lật cuốn #17 đến trang kế hoạch. Phiên bản thứ tư. Chi tiết nhất.
– Có. Hắn nói. Nhưng cần ngươi. Cần BSN. Cần tất cả.
Hàn Mộ nhìn BSN. BSN nhìn lại. Hai kẻ đối đầu suốt bốn trăm năm (hoặc bốn mươi năm, tùy đếm từ đâu), hai triết lý, hai cuộc chiến, bây giờ ngồi cùng bên lửa. BSN gật nhẹ. Hàn Mộ không gật. Chỉ nhìn. Rồi quay sang hắn.
– Nói.
Hắn hít thở. Nhìn cuốn #17. Nhìn năm người quanh lửa (sáu nếu tính Lục, bảy nếu tính ký ức sư phụ trong biển). Nhìn chữ trên trời. Nhìn vùng trống. Nhìn bút gãy trong tay.
– Ngày mai. Hắn nói. Ngày mai ta bàn kế hoạch chi tiết. Đêm nay, đọc sách. Đọc hết. Đọc từ đầu. Để hiểu thứ ta sắp làm, ngươi cần hiểu thứ ta đã thấy.
Đưa cuốn #17 cho Hàn Mộ. Ông cầm. Tay không run nữa. Tay nắm chặt, kiểu nắm thứ gì đó quan trọng, kiểu nắm chuôi kiếm trước trận đánh cuối.
Hoàng hôn tắt. Đêm xuống. Chữ cổ sáng rõ trên trời đen, từng nét phát quang, ký ức mười nghìn năm viết ngang bầu trời mà giờ đây cả Đại Sử Quan cũng không đóng được.
Hàn Mộ ngồi cạnh lửa. Đọc. Đọc cuốn #17 từ trang đầu, đọc ghi chép nén cả hành trình trong một cuốn, đọc từng bước đi của kẻ mà ông từng muốn xóa.
Và trong bóng tối, cách lửa mười bước, Lục đứng canh. Nửa người trong suốt ánh sao. Canh cho Hàn Mộ đọc, kiểu canh suốt ba mươi lăm năm. Vì có thứ không thay đổi dù phai.