Người Viết Sử
Chương 94: Vết Thương Tràn
Chương 94

Vết Thương Tràn

Đêm. Lửa trại. Rừng thưa bên đường.

Hắn ngồi trước lửa, cuốn #17 mở trên đùi, bút gãy trong tay. Viết. Không phải viết lịch sử, viết GHI CHÉP. Viết thứ hắn đã thấy hai ngày qua, thứ hắn đang ghép lại trong đầu, thứ cần viết ra để nhìn rõ hơn.

TY ngồi cạnh, sổ mở, bút trên giấy. Cô đang đọc lại ghi chép của mình từ năm thị trấn, đối chiếu, tìm mạch. Hắn viết, cô đọc. Hai người làm việc song song trong im lặng, kiểu hai người đã quen làm việc cùng nhau không cần nói.

Hứa ngủ. Lục canh, ngồi xa lửa, nửa người phai hòa vào bóng tối rừng.

· · ·

Hắn viết xong. Nhìn trang. Nhìn thứ hắn đã ghép lại.

– TY.

Cô ngước. Chờ.

– Xem thử. Hắn đưa cuốn #17.

Cô đọc. Hắn nhìn cô đọc. Mắt cô quét nhanh qua trang (cô đọc nhanh, luôn nhanh, đọc kiểu người quen đọc sự thật dày đặc). Rồi mắt cô chậm lại. Đọc lại. Lần thứ hai.

– Ngươi ghép được. Cô nói nhẹ. Giọng nhẹ nhưng mắt nặng.

Hắn gật. Và nói, nửa cho cô, nửa cho chính mình, vì nói ra miệng giúp hắn hiểu rõ hơn:

– Người Viết Đầu Tiên tự xóa mình. Hắn nói. Xóa tên. Xóa danh tính. Xóa mọi dấu vết tồn tại. Đó là ABSENCE. Sự vắng mặt có hình dạng.

Cô gật. Chờ.

– Absence đó thấm vào Sử Hải. Vì Sử Hải LÀ giấc mơ của Người Viết, nên khi Người Viết tự xóa, nỗi trống không mất đi, nó THẤM vào giấc mơ. Trở thành lỗ hổng ở trung tâm. Mười nghìn năm.

– Mười nghìn năm bên trong biển. Cô nói. Chậm. Lan chậm vì biển sâu, vì ký ức dày, vì mười nghìn năm lịch sử chèn ở trên giữ nỗi trống không thoát ra.

– Đúng. Nhưng bây giờ biển thức. Hắn nói. Ranh giới mỏng. Ký ức cổ rỉ lên trời thành chữ. Và ngược lại, nỗi trống rỉ xuống đất. Thấm ra ngoài. Chạm thực tại.

Im lặng. Lửa nổ nhẹ. Gió đêm thổi qua rừng, lá khô xào xạc.

– Ở đâu nỗi trống chạm, ở đó tên biến mất trước. Hắn nói. Vì tên là lớp MỎNG NHẤT của tồn tại. Tên là thứ gắn ý nghĩa vào vật, gắn danh tính vào người. Xóa tên dễ nhất. Sau tên là ký ức. Sau ký ức là nhận thức. Sau nhận thức là...

Dừng. Nhìn lửa. Không nói "tồn tại." Không cần nói. Cô hiểu.

Biển hiệu trống. Rồi hàng hóa mất tên. Rồi người mất tên mình. Rồi mất danh tính. Rồi mất ký ức. Rồi mất nhận thức. Rồi... trống hoàn toàn. Bình rỗng. Vỏ người không có người bên trong.

Bệnh Vô Danh không giết. Tệ hơn giết. XÓA. Xóa từng lớp, từ ngoài vào trong, từ tên đến tồn tại. Để lại thân xác sống mà không có ai ở trong.

TY im lặng. Dài. Cô nhìn sổ ghi chép. Mắt cô đọc lại danh sách năm thị trấn, từng dòng, từng con số. Mười hai người mắt trống ở thị trấn cuối. Hai ngày trước chỉ một. Hôm nay mười hai. Ngày mai bao nhiêu?

– Nó sẽ không dừng. Cô nói. Giọng nhẹ. Giọng sự thật.

– Không. Hắn nói. Nỗi trống không có ý chí. Không muốn hại. Không muốn gì. Chỉ TRÀN. Kiểu nước tràn khi bình vỡ. Kiểu máu chảy khi vết thương mở. Sử Hải là bình, lỗ hổng là vết nứt, nỗi trống là thứ chảy ra. Không ai điều khiển. Không ai cố ý.

– Nhưng vẫn xóa. Cô nói.

– Vẫn xóa.

· · ·

Lục đến từ rìa bóng tối. Im lặng. Ngồi xuống cạnh lửa, nửa người phai ánh nhẹ, nửa người còn lại sẫm trong ánh lửa.

– Tại hạ nghe. Lục nói. Giọng đều.

Hắn nhìn Lục. Chờ.

– Tại hạ nghe hết. Lục nói. Và Lục hỏi, giọng thấp, kiểu giọng khi hỏi điều quan trọng nhất: Có cách nào dừng không? Không phải chữa vết thương bên trong biển (cái đó lâu). Dừng nỗi trống đang lan BÊN NGOÀI. Bây giờ.

Hắn nghĩ. Nghĩ kỹ. Nghĩ kiểu hắn nghĩ: chậm, từ nhiều góc, xoay vấn đề trong đầu như xoay khối đá nhiều mặt.

– Nỗi trống tràn ra vì ranh giới mỏng. Hắn nói. Muốn dừng, cần đóng ranh giới hoặc chữa lỗ hổng. Đóng ranh giới là Đại Niêm, nhưng Đại Niêm không đủ, vì nỗi trống đã ở ngoài rồi. Chữa lỗ hổng cần vào Sử Hải, cần tất cả. Chưa đủ người, chưa đủ cách.

– Vậy bây giờ? Lục hỏi.

Hắn im. Nhìn bút gãy trong tay. Mực trên cẳng tay lạnh, sẫm.

TY nói. Giọng nhẹ. Mắt nhìn lửa.

– Có thứ Sử Hải đang làm mà ta chưa để ý. Cô nói. Biển đang tràn hai thứ cùng lúc. Nỗi trống xuống đất. Nhưng cũng SỰ THẬT lên trời. Chữ trên bầu trời. Ký ức cổ. Lịch sử thật.

Hắn nhìn cô. Chờ. Vì mắt cô sáng kiểu mắt cô khi cô nhìn thấy mạch.

– Nỗi trống xóa tên. Cô nói. Nhưng sự thật TRẢ tên. Nếu ai đó đọc được chữ trên trời, đọc được tên thật, lịch sử thật, thì họ có thứ nỗi trống không xóa được. Vì đó không phải tên do lịch sử cho. Đó là tên THẬT.

Im lặng. Hắn nhìn cô. Và trong bụng, ấm. Ấm kiểu ấm khi nghe câu trả lời đúng, câu trả lời đơn giản đến mức phải có TY mới thấy, vì cô sống bằng sự thật cả đời.

Sự thật là thuốc giải cho sự vắng mặt. Tên thật là thuốc giải cho bệnh Vô Danh. Không phải viết lại lịch sử. Không phải tạo tên mới. Cho mọi người biết tên THẬT của mình, tên trước khi bị sửa, tên trước mọi lớp sửa đổi.

Nhưng ai biết tên thật? Ai nhớ? Ai đọc được chữ trên trời?

TY đọc được. Mắt miễn nhiễm. Sổ ghi chép đầy tên thật. Nhưng một người không đủ. Cần nhiều người đọc. Cần nhiều người nhìn lên.

– Cần mọi người. Hắn nói. Lặp lại lời hắn đã nói. Nhưng lần này, rõ hơn. Cần mọi người nhìn lên. Đọc chữ trên trời. Biết sự thật. Và khi đủ người biết, đủ người nhớ, nỗi trống sẽ không xóa được nữa. Vì sự thật được NHIỀU NGƯỜI giữ thì bền hơn sự thật một người giữ.

Lục nhìn hắn. Im lặng. Rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật của người hiểu nhưng biết con đường từ hiểu đến làm còn rất xa.

TY gấp sổ. Nhìn trời. Đêm. Chữ cổ sáng rõ trên nền đen, từng nét phát quang, ký ức cổ viết ngang bầu trời.

Cô nói, nhẹ: – Nhưng trước khi dạy ai đọc chữ trên trời, phải dừng nỗi trống lan trước. Nếu không, sẽ không còn ai nhớ đủ để ĐỌC.

Đúng. Hắn biết cô đúng. Bệnh Vô Danh đang lan. Mỗi ngày nhanh hơn. Nếu nỗi trống lan đến đô thị lớn trước khi hắn tìm ra cách, hàng ngàn người sẽ thành bình rỗng. Sống mà trống.

– Phải tìm nguồn. Hắn nói. Chỗ nỗi trống rỉ ra đầu tiên. Ranh giới mỏng nhất. Nếu ta có thể viết gì đó ở chỗ đó, giữ ranh giới lại dù tạm thời...

Nhìn bút gãy. Mực sẫm trên tay. Giá viết mỗi lần: ký ức, mực lan, gần hơn đến hòa nhập. Nhưng không có cách khác.

– Ngày mai. Hắn nói. Tìm nguồn. Và khi tìm được...

Không nói hết. Vì chưa biết "khi tìm được" thì làm gì. Nhưng bước đầu tiên rõ: tìm chỗ nỗi trống rỉ ra. Viết gì đó giữ. Mua thời gian.

Lửa cháy thấp. Bốn người im trong đêm. Trên trời chữ cổ sáng. Dưới đất nỗi trống lan. Và ở giữa, bốn người nhỏ bé với một cây bút gãy, một cuốn sổ ghi chép, một ý tưởng chưa hoàn chỉnh, và ba đến sáu ngày trước khi Đại Niêm đóng tất cả lại.

Ch.94/115
1.372 từ