Tin Từ Bên Ngoài
Bẫy mực rung lúc gần sáng.
Hứa Thanh Yên đến nhà trọ trước bình minh, gõ cửa ba nhịp nhanh. Mắt tỉnh, áo chưa nhàu, kiểu người không ngủ hoặc ngủ rất ít.
– Có người rơi vào lề, Hứa nói. Nhiều. Bẫy phía bắc rung mười hai lần trong một đêm.
Mặc Huyền đứng dậy. Tạ Yên đã thức từ lúc nghe gõ cửa, sổ mở, ngọc bội nắm trong tay.
– Mười hai? Cô hỏi. Bình thường bao nhiêu?
– Hai, ba mỗi tháng. Hứa nói. Không phải mỗi đêm. Mỗi THÁNG.
Ba người ra phố. Trời còn tối, sương dày, đèn lồng lưa thưa. Về phía rìa bắc, đã có người tụ lại, Cảnh Vô Ký đứng giữa, áo trắng, lưng thẳng, hai trăm năm tuổi nhưng bước vẫn nhanh.
· · ·
Mười hai người. Nằm, ngồi, hoặc quỳ trên đất đá ẩm ở rìa thành phố. Áo khác nhau, tuổi khác nhau, nhưng tất cả có chung một thứ: vẻ mặt của người vừa mất tất cả và chưa kịp hiểu.
Cảnh Vô Ký chia cư dân đi đón. Chăn, nước, cháo loãng. Quy trình cũ, thành phố quen rồi, nhưng không quen với SỐ LƯỢNG.
Hứa đứng cạnh Mặc Huyền, mắt hẹp, ngón gõ trên đùi.
– Mười hai người trong một đêm, Hứa nói thấp. Ai đó đang xóa rất nhiều. Hoặc rất nhiều người đang bị xóa cùng lúc do THAY ĐỔI LỊCH SỬ LỚN.
Mặc Huyền nhìn những người mới. Một ông già, sáu mươi, áo lụa rách, mắt trống. Một phụ nữ trung niên ôm tay mình, run. Một thanh niên ngồi im, nhìn đất, không nói. Đứa trẻ, chín mười tuổi, không khóc, mắt mở to.
Hắn đến gần ông già. Ngồi xuống. Đưa nước.
– Ông từ đâu?
Ông già nhìn hắn. Mắt lờ đờ, kiểu mắt người vừa qua cơn sốc.
– Đông bắc. Ông nói. Giọng khản. Phủ Lương Sơn. Ta là... ta LÀ thầy đồ. Dạy chữ. Ba mươi năm.
Dừng. Nhìn tay mình.
– Rồi tuần trước, không ai nhớ ta. Ông nói. Học trò không nhớ. Vợ ta... vợ ta nhìn ta như nhìn người lạ. Sáng hôm qua ta thức dậy, nhà không còn. Nằm trên đường. Rồi rơi.
– Ông biết tại sao không?
Ông già lắc đầu. Rồi dừng. Nhìn hắn.
– Có chuyện lạ, ông nói. Chậm. Cả phủ Lương Sơn, mấy tháng nay, mọi người nhớ KHÁC. Trận chiến năm Nhâm Tuất ở đông bắc, năm mươi năm trước. Trước đây mọi người nhớ bên Quảng Ninh thắng. Rồi đột nhiên, mọi người nhớ bên Sơn Tây thắng. Ai hỏi: "Luôn là Sơn Tây mà." Nhưng ta nhớ Quảng Ninh. Ta dạy học sinh về trận đó ba mươi năm. Quảng Ninh thắng.
Nhìn Mặc Huyền.
– Rồi ký ức ta SAI so với mọi người. Ta trở thành người nhớ sai. Sai thì không thuộc về. Không thuộc về thì mất.
Tạ Yên ngồi cạnh, sổ mở. Nghe. Ghi.
– Trận Nhâm Tuất phủ đông bắc, cô nói. Trong ký ức ta, bên Quảng Ninh thắng.
Ông già nhìn cô. Mắt sáng lên lần đầu.
– Cô cũng nhớ?
– Tôi nhớ nhiều thứ thế giới quên.
Ông già im. Mắt ướt. Kiểu mắt của người vừa gặp đồng loại sau thời gian dài cô đơn tuyệt đối.
· · ·
Mặc Huyền hỏi thêm ba người nữa. Phụ nữ trung niên từ Thanh Hà, thanh niên từ Bắc Giang, đứa trẻ từ Hải Dương. Tất cả đông bắc. Tất cả cùng kể: lịch sử thay đổi NHANH, GẦN ĐÂY.
Phụ nữ Thanh Hà: "Miếu Thần Nông ở đầu làng tôi, ba trăm năm. Tuần trước, không có nữa. Mọi người nói chưa bao giờ có miếu. Nhưng tôi nhớ."
Thanh niên Bắc Giang: "Gia phả nhà tôi, ông nội ghi bốn đời. Tuần trước, gia phả chỉ còn ba đời. Đời thứ nhất biến mất. Như chưa từng có."
Đứa trẻ Hải Dương, giọng nhỏ: "Sông sau nhà con. Trước rộng. Giờ hẹp. Mẹ nói sông luôn hẹp. Nhưng con nhớ rộng."
Tạ Yên ghi tất cả. Sổ phình. Cô đối chiếu với ký ức gốc từng trường hợp: trận Nhâm Tuất đông bắc, miếu Thần Nông Thanh Hà, gia phả bốn đời Bắc Giang. Tất cả khớp với phiên bản cũ. Ai đó đã sửa sang phiên bản mới GẦN ĐÂY.
Hắn đứng dậy. Đi ra xa. Hứa theo.
– Phân tích, hắn nói.
Hứa gõ ngón trên đùi, hai nhịp.
– Thay đổi lịch sử quy mô vùng, Hứa nói. Không phải sự kiện nhỏ. Thay đổi kết quả trận chiến, xóa công trình ba trăm năm, sửa gia phả. Nhiều vùng cùng lúc. Phải cấp Sử Quan trở lên.
– Nhưng Sử Quan giữ bất biến. Không sửa.
– Không sửa theo TUYÊN BỐ. Hứa nhìn hắn. Ngươi đã đọc Thư Viện Lề. Sử Quan sửa LUÔN.
– Đúng. Nhưng không quy mô này. Không nhanh thế. Không cùng lúc nhiều vùng. Cái này khác. Ai đó CỐ Ý thay đổi lịch sử ở quy mô lớn, nhanh, không giấu.
Hứa im. Suy nghĩ. Ngón dừng gõ.
– Không phải Sử Quan, Hứa nói. Không phải Chấp Bút. Ngươi là Chấp Bút duy nhất.
– Duy nhất HIỆN TẠI. Mặc Huyền nói. Cấm Sử ghi: NVS đời thứ mười bốn, Hoàng Tử Kiên. Bốn trăm năm trước. "Biến mất, không xác nhận." Mực không tắt khi đời mười lăm nhặt bút.
Hứa nhìn hắn. Sắc.
– Ngươi nghĩ đời mười bốn vẫn tồn tại?
– Ta nghĩ có khả năng. Biến mất không phải chết. Mực không tắt không phải ngẫu nhiên. Bốn trăm năm. Nếu ai đó ở cấp NVS hoạt động bốn trăm năm mà không ai biết...
– Thì người đó đủ mạnh để sửa lịch sử quy mô vùng. Hứa nối lời. Mặt nghiêm. Và đủ lâu để TÍCH LŨY.
Im lặng. Gió thổi qua rìa thành phố. Sương mỏng dần, trời sáng.
– Hoặc không phải người, Hứa nói. Nhẹ hơn. Sử Hải tự viết. Ngươi nói nếu đời mười bảy thất bại, Sử Hải sẽ tự viết. Nếu nó bắt đầu RỒI, dù chưa hoàn toàn...
Mặc Huyền nhìn hắn. Ý đó lạnh.
– Nếu Sử Hải bắt đầu tự viết, không đợi ta thất bại, Hứa nói. Thì ĐANG có hai nguồn sửa lịch sử: ngươi, và biển. Và biển không có đạo đức. Không có "vì sao". Chỉ có "đúng" theo nghĩa biển.
Mặc Huyền đứng im. Nhìn phía bắc, nơi sương mỏng, nơi bên kia nếp gấp thế giới đang thay đổi mà không ai hiểu tại sao.
Phe thứ ba, hắn nghĩ. Hoặc NVS mười bốn sống sót bốn trăm năm. Hoặc Sử Hải bắt đầu tự viết. Cả hai đều nguy hiểm.
· · ·
Trưa. Mặc Huyền và Tạ Yên ngồi trong nhà trọ. Cô mở sổ, lật đến trang ký ức gốc.
– Trận Nhâm Tuất phủ đông bắc, cô nói. Ký ức gốc: Quảng Ninh thắng, Sơn Tây thua. Miếu Thần Nông Thanh Hà: có, ba trăm năm. Gia phả Bắc Giang: cha ông già kể ta ghi, bốn đời. Tất cả khớp phiên bản cũ. Ai đó sửa sang phiên bản mới TRONG VÀI THÁNG.
– Vài tháng, hắn lặp lại. Nhanh.
– Rất nhanh. Sử Quan bình thường sửa một sự kiện mất hàng tuần, hàng tháng. Ai đó sửa CẢ VÙNG trong thời gian ngắn. Năng lực rất cao. Hoặc rất nhiều người cùng sửa.
Hắn nhìn bút gãy trên bàn. Vết nứt dọc thân, hai chữ mờ.
– Cấm Sử ghi đời mười bốn biến mất bốn trăm năm trước, hắn nói. "Không xác nhận." Trầm Nguyệt nói: "Như người ra khỏi phòng mà không đóng cửa." Nếu mười bốn vẫn tồn tại ở đâu đó, bốn trăm năm tích lũy, năng lực vượt xa bất kỳ NVS nào...
– Thì người đó có thể sửa lịch sử quy mô vùng mà không ai biết, Tạ Yên nối. Gật. Nhưng tại sao bây giờ? Bốn trăm năm im lặng, tại sao đột nhiên sửa ồ ạt?
Câu hỏi tốt. Hắn không có câu trả lời.
– Hoặc, cô nói. Không phải đời mười bốn. Sử Hải bắt đầu tự viết.
– Hứa cũng nói thế.
Cô nhìn hắn.
– Nếu Sử Hải tự viết, cô nói. Thì ta cần nhanh hơn ta nghĩ. Không phải vài tuần. Có thể vài ngày.
Im lặng. Gió ngoài phố. Tiếng người đi lại, nhẹ, kiểu bước của người quen sống im.
Hắn mở cuốn số mười bảy. Viết.
"Có thế lực thứ ba. Không phải Sử Quan, không phải NVS hiện tại. Đang viết lại lịch sử quy mô lớn, nhanh. Vùng đông bắc: trận chiến đổi kết quả, miếu ba trăm năm biến mất, gia phả mất một đời. Mười hai người rơi vào lề trong một đêm."
Dừng. Nhìn mực.
"NVS đời thứ mười bốn, Hoàng Tử Kiên. Biến mất bốn trăm năm. Mực không tắt. 'Không xác nhận.' Nếu mười bốn vẫn tồn tại..."
Dừng. Không viết tiếp. Chưa đủ chứng cứ. Chỉ có câu hỏi.
Đóng sổ. Nhìn Tạ Yên.
– Ta cần nói chuyện với cha cô.
Cô nhìn hắn. Hiểu. Tạ Kỳ Sơn từng là sử quan, từng ở gần hệ thống. Có thể biết gì đó về đời mười bốn, về Sử Hải, về thứ đang xảy ra bên ngoài.
– Chiều nay, cô nói. Ta dẫn ngươi đến.
Gật. Hắn đứng dậy. Nhìn ra cửa. Phố. Sương. Đèn lồng ban ngày vẫn sáng nhẹ, kiểu sáng của nơi không phân biệt rõ ngày đêm vì ánh sáng ở đây không đến từ mặt trời mà từ đèn và mực.
Mấy vạn người sống ở đây. Mỗi người một phiên bản lịch sử bị vứt bỏ. Và bên ngoài, phiên bản đang thay đổi nhanh hơn bao giờ hết, ai đó hoặc cái gì đó viết lại thế giới mà không ai được hỏi ý kiến.
Câu hỏi vẫn là: ai được quyền chọn?
Nhưng bây giờ thêm câu hỏi mới: Ai ĐANG chọn?