Người Viết Sử
Chương 57: Lựa Chọn Của Lục
Chương 57

Lựa Chọn Của Lục

Tường tây run lần đầu khi trời vừa tối.

Lục Vô Thanh đặt tay lên đá. Rung nhẹ, đều, kiểu rung của mực thấm từ bên ngoài. Hắn biết. Hắn đã gây rung này cho người khác ba mươi lăm năm.

Chiều nay, ba lớp chắn của Mặc Huyền vẫn sáng nhẹ trên đá. Bên trong, thành phố sinh hoạt: chợ mở, trẻ con chạy, đèn lồng vàng treo thấp. Bên ngoài, mực. Quen thuộc đến đau lòng.

Tại hạ từng đứng bên kia. Xóa. Dọn dẹp. Đến nơi nào đó, tìm mục tiêu, xóa sạch dấu vết, rồi đi. Không hỏi tại sao. Không hỏi ai. Ba mươi lăm năm, chưa bao giờ hỏi.

Tay phải hắn trong suốt đến khuỷu. Ánh đèn lồng xuyên qua, soi bóng xương bên trong, loại trong suốt không phải ẩn mà là phai. Tay trái còn, nhợt, nhưng còn. Hắn nắm tay trái, cảm nhận đá dưới lòng bàn tay. Thật. Lạnh. Ở đây.

Mực bên ngoài đậm hơn chiều. Lục đã nói rồi: Sử Quan thích đêm. Mực thấm tốt hơn khi tối.

Chúng đến lúc trăng lên.

Không tấn công ồ ạt. Lần này khác, kiểu khác của người đã học bài. Mực thấm qua đá chậm, đều, kiểu thấm của nước ngầm chảy qua khe nứt. Không xé, không kéo. Viết đường vào. Từng chữ, từng dòng, kiên nhẫn hơn ban ngày.

Lục đặt tay lên tường. Xóa.

Xóa ngược là kỹ thuật hắn giỏi nhất. Ba mươi lăm năm, công việc chính: truy dấu mực, xóa dấu vết, dọn sạch hiện trường. Tay hắn nhớ, dù đầu hắn muốn quên. Ngón tay lướt trên đá, cảm nhận mực Sử Quan bên dưới, tìm đầu mối, kéo ngược. Chữ phai, dòng tan, đường đi biến mất.

Nhưng mỗi lần xóa, hắn phai thêm.

Tay phải trong suốt hơn, bây giờ ánh trăng xuyên qua cả cẳng tay. Vai nhói. Ngực nặng. Cảm giác bị rút, kiểu rút không phải máu mà sâu hơn, chỗ nối giữa hắn và thế giới mỏng dần, sợi dây giữ hắn ở đây đứt từng sợi.

Phai. Từ từ. Kiểu chết không ai nhớ.

Hắn xóa dòng thứ ba. Run tay. Dòng thứ tư, nhanh hơn tay hắn. Mực Sử Quan thấm qua lớp thứ nhất của Mặc Huyền, bám vào đá, bắt đầu viết cái gì đó.

Lục đọc. Chữ quen. Nét quen. Cách xuống bút, cách ngoặt cuối nét, cách chấm dấu giữa dòng.

Tim hắn nhói.

Trương.

Trương Vô Tích. Nét mực này, Lục nhận ra dù nhắm mắt. Năm năm trước, hắn đã uốn nắn từng nét cho cậu tu sĩ trẻ nhất đoàn. Trương tay cứng, nét nặng, hay ấn quá mạnh ở đầu bút, nhẹ ở cuối. Hắn dạy Trương cách giữ lực đều: "Mực là lời nói. Nói đều thì người nghe hiểu." Trương cười, răng trắng, gọi hắn "Lục sư huynh" ngoài giờ huấn luyện.

Bây giờ nét mực đó đang xé bức tường hắn bảo vệ.

Lục nuốt. Tay trái đặt lên đá. Xóa. Chữ Trương phai dưới ngón tay hắn, từng nét, quen thuộc, đau.

Dòng thứ năm. Trương viết nhanh hơn. Mực nóng. Và giữa dòng chữ, có thứ khác: không phải mực, mà là dao động. Kiểu dao động khi Sử Quan cảm nhận ai đó ở phía bên kia đang xóa.

Im lặng. Dài.

Rồi giọng, mờ, xuyên qua đá. Méo vì lề, nhưng nghe được.

– Lục Vô Thanh?

Lục đứng yên. Tay trên đá. Tim đập mạnh.

– Dấu tay ngươi, Trương nói. Qua đá, giọng hắn trẻ hơn Lục nhớ, căng hơn, nhưng vẫn Trương. Tại hạ nhận ra. Ngươi dạy tại hạ cách xóa, cách xóa của ngươi có nhịp riêng. Hai nhịp nhanh, một nhịp chậm. Giống bây giờ.

Lục nhắm mắt. Đúng. Thói quen hắn không biết mình có.

– Ngươi ở trong đó.

Không phải câu hỏi. Xác nhận.

– Tại hạ ở đây, Lục nói. Nhẹ. Giọng hắn vọng qua đá, méo, nhưng đủ rõ.

Im lặng. Mực Trương ngừng thấm. Vài giây. Rồi tiếp, chậm hơn.

– Ngươi phản bội Đại Sử Quan.

Giọng Trương bằng. Không giận. Kiểu bằng của người đang cố giữ giọng không run.

– Ngươi rời hệ thống. Bỏ nhiệm vụ. Cho mục tiêu thoát. Và bây giờ ngươi đứng bên trong, bảo vệ lũ bị xóa.

Lục mở mắt. Nhìn tay phải trong suốt. Ánh trăng xuyên qua, lung linh, kiểu lung linh không đẹp mà đau.

– Tại hạ BỊ xóa, Trương. Lục nói. Giọng bằng. Hàn Mộ xóa tại hạ, ba mươi lăm năm, sạch. Tại hạ LÀ lũ bị xóa.

Im lặng lâu hơn. Mực Trương ngừng hẳn.

Rồi tiếp. Mạnh hơn. Nóng hơn. Nét nặng hơn đầu bút, kiểu nặng của giận, hoặc sợ, hoặc cả hai.

Lục xóa. Chậm hơn. Mỗi nét của Trương, hắn nhận ra, nhớ, xóa. Và mỗi lần xóa, thứ gì đó trong hắn rút thêm. Vai run. Đầu gối nhũn nhẹ. Tầm nhìn mờ rìa, kiểu mờ của người sắp ngất nhưng ép đứng.

Tại hạ dạy hắn viết. Bây giờ tại hạ xóa chữ hắn. Thế giới kỳ lạ thật.

Dòng thứ bảy. Trương đổi chiến thuật: không viết đường xuyên nữa, viết XUNG QUANH. Bao vây ba lớp chắn của Mặc Huyền, tìm khe hở. Lục cảm nhận mực chạy trên đá, vòng, quẹo, tìm. Kỹ thuật bao vây, ai dạy? Không phải hắn. Ai đó khác. Có thể Hàn Mộ trực tiếp.

Trương học nhanh. Tay cứng nhưng đầu nhanh. Tại hạ đã nói thế với Chấp Bút.

Lục xóa mực bao vây. Chậm. Tay phai thêm. Bây giờ tay phải trong suốt đến vai, và vai bắt đầu nhợt. Hắn cảm nhận rìa bản thể, mỏng, kiểu mỏng của giấy ướt.

– Lục sư huynh.

Giọng Trương, qua đá. Nhẹ hơn. Kiểu nhẹ không phải bình tĩnh mà mệt, hoặc buồn, hoặc cả hai.

– Tại hạ không muốn xóa ngươi.

Lục dừng tay. Nghe.

– Nhưng lệnh là lệnh. Trương nói. Đại Sử Quan nói xóa sạch lề này. Toàn phần. Trương im. Rồi, nhẹ hơn: Tại hạ... không biết cách dừng.

Lục nhìn tường. Đá lạnh. Mực hai bên, hai người, cùng kỹ thuật, khác bên.

– Ngươi biết, Lục nói. Nhẹ. Ngươi biết cách dừng. Giống cách tại hạ biết. Chỉ là ngươi chưa chọn.

Im lặng. Dài.

Mực Trương thấm lại. Mạnh. Không trả lời. Nét nặng, quyết, kiểu quyết của người cố không nghĩ. Xé lớp thứ nhất của Mặc Huyền. Chữ viết lên đá: "Thung lũng Bạch Sương, đường mòn phía tây, qua vách núi thứ ba." Đường vào. Rõ ràng. Chính xác.

Lục xóa. Nhưng chậm hơn Trương viết. Và lớp thứ nhất vỡ.

Không giữ được.

Lục quỳ. Đầu gối chạm đá. Tay phải trong suốt hoàn toàn, bây giờ không còn thấy bóng xương bên trong, chỉ trống. Vai phải nhợt. Ngực nặng trĩu, kiểu nặng của thứ gì đó đang rời bỏ cơ thể.

Phai. Nhanh hơn tại hạ tưởng.

Hắn nhìn phía sau. Thành phố. Đèn lồng. Chợ đêm (ở đây mọi thứ vẫn tiếp tục, kiểu tiếp tục bướng bỉnh của những kẻ quen sống trong bấp bênh). Đâu đó, đứa trẻ ba tuổi không có lịch sử đang ngủ. Ông già từng là tể tướng đang ngồi nhìn trăng. Người phụ nữ tóc xám đang pha trà cho chồng đã phai nửa. Mấy vạn người, không có tên, không có sử, nhưng SỐNG.

Tại hạ từng xóa người. Hàng trăm tên, hàng trăm nơi. Không bao giờ nhìn lại. Xóa xong thì đi. Như quét nhà.

Bây giờ tại hạ ở đây. Bị xóa. Phai dần. Và nhìn những người giống tại hạ.

Họ không khác ta. Chỉ khác bên.

Tiếng chân chạy. Nhanh. Mặc Huyền đến tường tây, thở gấp, bút gãy trong tay. Mực Sử Hải sáng ở khe nứt.

– Lớp một vỡ, Lục nói. Giọng bằng. Hắn viết nhanh hơn tại hạ.

Mặc Huyền nhìn tường. Nhìn Lục. Nhìn tay phải trong suốt của hắn, vai nhợt, da mặt xanh xao.

– Ngồi xuống, Mặc Huyền nói.

– Tại hạ chưa...

– Ngồi. Ta viết. Ông nghỉ.

Lục nhìn hắn. Thư sinh. Kẻ hắn từng theo dõi bảy tuần ở Vân Đô, kẻ hắn ghi vào sổ "Chấp Bút mới, chưa nguy hiểm, chờ chỉ thị." Bây giờ kẻ đó đứng trước hắn, bảo hắn nghỉ, giọng không lạnh không ấm, kiểu giọng của người không có thời gian lịch sự.

Hắn ngồi. Lưng dựa tường. Đá lạnh xuyên áo. Mệt.

Mặc Huyền viết. Nhanh. Lớp chắn mới thay lớp vỡ, ba lớp, mỗi lớp dày hơn ban chiều. Mực Sử Hải chạy trên đá, sáng, nóng, và Lục CẢM NHẬN: mực này khác mực hắn từng biết. Không phải mực Sử Quan (lạnh, chính xác, vô tình). Mực này nóng. Chạy không đều. Có nhịp, kiểu nhịp thở.

Mực sống. Hắn viết bằng mực sống.

Trương bên ngoài dừng. Cảm nhận lớp chắn mới. Mực hắn nhỏ giọt trên đá, thử, gặp lớp chắn Mặc Huyền, và TRÁNH. Không phải bị chặn. TRÁNH. Kiểu tránh bản năng khi chạm thứ nóng.

Im lặng từ bên ngoài.

Rồi Trương rút. Mực phai dần, lùi, xa. Và cùng lúc, mực ở hướng khác cũng lùi, ai đó ra lệnh, toàn tuyến.

Lục thở ra. Không nhận ra mình đã nín thở.

Trăng cao. Gió lạnh từ vách núi. Thành phố yên, kiểu yên sau trận đánh.

Lục ngồi ở tường tây. Mặc Huyền ngồi cạnh. Cả hai mệt, kiểu mệt không ngủ được. Ai đó mang nước, đứa trẻ chạy giấy, đặt hai bát nước và hai cái bánh bột hấp rồi chạy đi.

Hắn uống nước. Lạnh. Ngọt nhẹ, kiểu ngọt của nước giếng núi.

– Trương rút, Mặc Huyền nói. Mắt nhìn tường. Cả tuyến rút.

– Thử nghiệm, Lục nói. Lần này là thử nghiệm. Xem ai ở đâu, mạnh yếu thế nào. Lần sau sẽ đánh thật.

– Lần sau là khi nào?

Lục nghĩ. Kinh nghiệm ba mươi lăm năm.

– Hai ba ngày. Chuẩn bị xong là đánh. Không chờ.

Im lặng. Gió thổi. Đèn lồng rung.

– Ông quen hắn, Mặc Huyền nói. Nhẹ. Sử Quan bên ngoài.

Không phải câu hỏi. Lục nhìn hắn. Thư sinh mắt sáng, bút gãy trong tay, mực Sử Hải ở khe nứt. Người nhìn thấy nếp gấp. Người viết ba lớp trong hai phút. Người hắn từng theo dõi.

– Tại hạ dạy hắn, Lục nói. Bằng. Năm năm. Không chỉ truy dấu. Dạy cách nhìn mực, đọc dấu mực, phân biệt mực cũ mực mới. Dạy cả cách xóa.

Dừng. Nuốt.

– Hắn gọi tại hạ sư huynh. Ngoài giờ. Khi ăn cơm, khi uống rượu, khi ngồi trước lửa trại chờ lệnh. Lục sư huynh, hôm nay trời đẹp quá. Kiểu câu vô nghĩa mà người ta nhớ mãi.

Mặc Huyền không nói. Nghe.

– Hắn không xấu, Lục nói. Không tàn nhẫn. Chỉ... tin. Tin hệ thống, tin Đại Sử Quan, tin nhiệm vụ đúng. Kiểu tin của người chưa bị phạt.

Nhìn tay phải. Trong suốt. Trăng xuyên qua.

– Tại hạ cũng từng tin. Ba mươi lăm năm tin. Tin đến ngày Hàn Mộ xóa tại hạ bằng một hơi thở. Không giải thích, không cảnh cáo, không cho nói lời cuối. Xóa. Như tại hạ xóa người khác.

Cười. Nhẹ. Méo. Kiểu cười không vui.

– Nhân quả.

Mặc Huyền nhìn hắn. Im.

– Ông viết "nhân quả" trong cuốn sách, đúng không? Lục nói. Ở Tàng Thư Lâu. Tại hạ nghe Tạ Yên nhắc. "Đau khổ không biến mất, chỉ dời chỗ."

– Đúng.

– Tại hạ hiểu rồi. Lục gật. Chậm. Kiểu gật của người vừa hiểu thứ đã biết nhưng chưa sống qua. Ba mươi lăm năm tại hạ dời đau khổ của người khác. Bây giờ nó dời đến tại hạ.

Gió thổi. Lạnh hơn. Đèn lồng rung mạnh hơn. Đâu đó trong thành phố, tiếng trẻ khóc. Rồi tiếng ru, nhẹ, ai đó dỗ con ngủ trong đêm sau trận đánh.

Lục nghe. Tiếng ru. Nhẹ. Bình thường đến kỳ lạ.

Tại hạ chưa bao giờ nghe tiếng ru con ở nơi tại hạ xóa. Vì khi xóa xong, không còn ai để ru.

– Tại sao ông giúp tại hạ? Lục hỏi. Nhìn Mặc Huyền. Thật. Tại hạ từng theo dõi ông. Đe dọa ông. Nếu lệnh khác, tại hạ đã xóa ông.

Mặc Huyền im. Lâu. Rồi:

– Vì ông chọn, hắn nói. Nhẹ. Ở Vân Đô, ông chọn cho ta thoát. Ông không phải thoát. Ông biết giá. Và ông vẫn chọn.

Dừng.

– Và vì ta cũng bị xóa. Kiểu khác. Nhưng ta biết cảm giác không tồn tại. Không ai nhớ mình từng có mặt.

Lục nhìn hắn. Lâu.

Hai kẻ bị xóa. Ngồi dưới tường thành, uống nước giếng, ăn bánh bột. Một kẻ bị xóa ký ức, một kẻ bị xóa lịch sử. Cả hai nhìn trăng.

– Tại hạ giữ tường tây, Lục nói. Giọng khác, không bằng nữa, có thứ gì đó cứng hơn bên dưới. Kiểu cứng của quyết định, không phải lời hứa. Ông giữ bắc với Cảnh Vô Ký. Tại hạ giữ tây. Dù Trương đánh, dù tay này phai hết, tại hạ giữ.

Mặc Huyền nhìn hắn. Gật. Không nói. Kiểu gật giữa hai người đã hiểu nhau đủ, không cần thêm từ.

Đứng dậy. Mặc Huyền đi về phía bắc, kiểm tra ranh giới. Bóng hắn nhỏ trên phố đêm, bút gãy trong tay, mực sáng nhẹ ở khe nứt.

Lục ngồi lại. Một mình. Tường tây. Đá lạnh. Trăng cao.

Hắn nhìn tay. Tay phải trong suốt, trăng xuyên qua, không bóng. Tay trái nhợt, nhưng còn. Hắn nắm. Mở. Nắm lại.

Hai bàn tay này, ba mươi lăm năm. Truy dấu. Xóa. Dọn. Ghi báo cáo. Nhận lệnh. Thi hành. Không hỏi.

Bàn tay này xóa giếng phường Đông ở Vân Đô. Xóa ngõ Tân Phong. Xóa dấu vết mấy chục người không bao giờ biết mình bị xóa.

Bàn tay này, hôm nay, xóa mực Trương Vô Tích, giữ tường tây cho mấy vạn người không có tên.

Muộn. Nhưng đúng.

Hắn nhắm mắt. Dựa tường. Nghe gió. Nghe tiếng ru xa, nhẹ, bền bỉ. Và đâu đó sâu bên trong lồng ngực, nơi thứ gì đó đã bị rút đi khi hắn phai, nơi đó còn lại một chút. Nhỏ. Ấm. Không đủ để giữ hắn mãi. Nhưng đủ để giữ hắn ĐÊM NAY.

Mười bảy ngày. Có thể tại hạ không đợi được đến ngày cuối.

Nhưng tối nay, tường tây đứng vững.

Tối nay là đủ.

Ch.57/115
2.465 từ