Người Viết Sử
Chương 103: Trước Khi Vào
Chương 103

Trước Khi Vào

Hắn đang kiểm tra bút gãy lần cuối thì nghe tiếng bước chân từ phía đông.

Không phải bước chân chiến binh. Không phải bước chân Sử Quan. Bước chân nhẹ, chậm, kiểu bước của kẻ già nhưng quen đường xa. Kiểu bước hắn từng nghe ở quán trà Hoàng Lương, hơn một năm trước.

Hắn quay. Và thấy.

Trầm Nguyệt.

Bà đứng ở rìa thung lũng, gầy, tóc bạc búi cao, áo vải nâu sạch, tay xách giỏ mây. Mắt nhìn hắn. Mắt hai trăm tuổi, mắt kẻ được viết ra bởi đời thứ mười hai và chọn sống mỗi ngày sau đó. Mắt quen, ấm, kiểu ấm của trà pha đúng cách.

– Tiểu tử. Bà nói. Giọng khàn nhưng vui. Chữ trên trời ta đọc được. Biết ngươi ở đây. Biết ngươi sắp làm chuyện lớn.

Hắn đi đến. Nhìn bà. Bà gầy hơn lần gặp ở Hoàng Lương. Nhưng mắt vẫn sáng. Kiểu sáng của nến cháy chậm, cháy đều, không tắt vì gió.

– Trầm tiền bối. Hắn nói. Đường xa.

– Mười ngày đi bộ. Bà nói. Già rồi, chân chậm. Nhưng đến kịp.

Bà nhìn quanh. Nhìn tám người. Nhìn BSN (mắt dừng ở gã, lâu, kiểu nhìn khi nhận ra mực bốn trăm năm nén thành một khối). Nhìn Hàn Mộ (mắt đổi, kiểu nhìn kẻ thù cũ mà bây giờ không biết là gì). Nhìn Cảnh Vô Ký (mắt ấm, kiểu nhìn đồng niên, kiểu nhìn kẻ cũng sống lâu hơn phận). Nhìn vùng trống.

– Lớn. Bà nói. Thấp. Lớn hơn ta tưởng.

– Tiền bối đến vì...

– Vì mực đời mười hai trong ta. Bà nói. Ngươi biết rồi. Mực NVS cũ, mực tạo ra ta, vẫn ở trong xương ta. Ta là neo. Thêm một neo ngoài Tạ Yên.

Bà nhìn TY. Hai người nhìn nhau. Gật nhẹ. Kiểu gật giữa hai người hiểu vai trò nhau mà không cần giải thích.

– Khi các ngươi vào biển. Bà nói. Mực đời mười hai trong ta sẽ rung theo. Ta đứng ngoài, giữ rung, giữ sợi dây giữa bên trong và bên ngoài. Thêm một sợi ngoài sổ Tạ Yên. Phòng khi sổ không đủ.

Hắn nhìn bà. Bà đi mười ngày, già, mệt, để đến đây làm thêm một sợi dây an toàn cho hắn. Hai trăm năm trước bà được viết ra bởi Hứa Minh Đăng. Hai trăm năm sau bà vẫn đang giữ cho đời kế tiếp.

– Cảm ơn. Hắn nói.

Bà cười. Cười kiểu bà cười ở quán trà Hoàng Lương khi pha trà cho đời thứ mười bảy. Cười nhẹ, cười của kẻ đã đợi hai trăm năm và không thấy uổng.

– Đừng cảm ơn. Bà nói. Viết cho xong rồi về uống trà.

Bà mở giỏ mây. Lấy ra bình trà nhỏ, ấm, pha sẵn. Trà Hoàng Lương, loại trà bà pha cả đời, loại trà hắn uống ở quán bà hơn một năm trước.

– Uống trước khi vào. Bà nói. Trong biển không có trà.

· · ·

Chín người quanh trà.

Bà rót cho từng người. Chín chén (thêm bà). Trà nóng, thơm nhẹ, kiểu thơm không mạnh nhưng vào sâu, kiểu thơm của thứ pha bằng hai trăm năm kinh nghiệm.

Hàn Mộ uống. Nhìn chén. Nhìn bà. Không nói. Nhưng uống hết.

BSN uống. Mắt nâu. Và hắn thấy, lần đầu, BSN nhắm mắt khi uống. Kiểu nhắm mắt khi thưởng thức thứ gì đó quen mà lâu không gặp. Có lẽ bốn trăm năm trước, khi BSN còn là Hoàng Tử Kiên, gã cũng uống trà kiểu này.

Cảnh Vô Ký uống. Cười. Cười nhìn Trầm Nguyệt:

– Trà hay. Bà nói. Ai dạy?

– Đời mười hai. Trầm Nguyệt đáp. Giọng nhẹ. Dạy rồi đi. Kiểu đời nào cũng vậy.

Hai bà già nhìn nhau. Hai người sống lâu hơn phận, hai người giữ thứ không thuộc về mình, hai người chọn ở lại.

Hứa uống nhanh. Lục uống chậm. Trương uống lịch sự.

TY uống. Và hắn thấy cô nhắm mắt nửa giây. Nhắm kiểu nhắm khi trà ngon và cô cho phép mình thưởng thức trước khi quay lại bình tĩnh.

Hắn uống. Trà ấm. Trà kiểu trà ở quán Cố Nhân, kiểu trà ở Hoàng Lương, kiểu trà luôn ấm dù thế giới đang lạnh. Từ bà Châu đến Trầm Nguyệt đến sư phụ trong Sử Hải, trà luôn ở đó. Trà là thứ duy nhất bền vững giữa lịch sử thay đổi.

Trà ngon. Hắn nghĩ. Phải ra.

· · ·

Hắn ngồi cạnh TY. Riêng. Cách người khác vài bước. Chén trà cạn trên đất. Sổ cô đóng. Bút cài sau tai. Gió chiều nhẹ.

Im lặng. Kiểu im lặng giữa hai người không cần nói để hiểu.

– Nếu ta không ra... hắn bắt đầu.

– Ngươi SẼ ra. Cô nói. Cắt ngang. Giọng đều nhưng chắc, kiểu chắc khi cô nói thứ cô không cho phép sai. Vì ta ở trong đó với ngươi.

Hắn nhìn cô. Mắt cô tĩnh. Tĩnh kiểu mắt cô từ ngày đầu ở Vân Đô, từ quán cơm, từ hàng liễu, từ mọi lần hắn sợ và cô đứng cạnh. Mắt kiểu mắt của neo. Mắt Sử Hải không đọc được, nên mắt đó là thứ duy nhất không bị biến dạng trong biển.

– Lần này khác. Hắn nói. Nhẹ. Bốn người vào. Mực bốn loại. Viết cho lỗ hổng nguyên thủy. Giá sẽ nặng hơn mọi lần.

– Biết. Cô nói.

– Mực ta có thể lan qua khuỷu. Hắn nói. Qua khuỷu là không ra.

– Biết. Cô nói.

– Nếu lan qua...

– Thì ta viết ngươi ra. Cô nói. Nhìn thẳng vào mắt hắn. Sổ ta có tên ngươi. "Người ta nhớ." Neo ký ức. Ta sẽ gọi.

Hắn nhìn cô. Và trong lòng, thứ gì đó ấm hơn trà. Ấm kiểu ấm không nói thành lời, kiểu ấm khi ai đó nói "ta sẽ gọi" và hắn biết cô sẽ gọi thật. Vì cô chưa bao giờ nói thứ cô không làm.

Im lặng. Vai chạm vai. Nhẹ. Kiểu chạm ở đêm trước, kiểu chạm khi không cần nắm tay vì vai đã đủ.

– Đi. Cô nói. Nhẹ. Đi thôi.

· · ·

Hắn đứng. Quay lại. Nhìn bốn người sẽ giữ ngoài (giờ là năm, thêm Trầm Nguyệt).

Cảnh Vô Ký. Già, yếu, nến gần hết. Mắt sáng. Gật.

Hứa Thanh Yên. Nghiên mực sẵn, sẹo từ cổ tay đến khuỷu. Gật.

Lục Vô Thanh. Nửa người phai. Gật.

Trương Vô Tích. Mực xanh nhạt quanh người, đứng cạnh nơi Hàn Mộ sẽ đứng. Gật.

Trầm Nguyệt. Hai trăm tuổi, giỏ mây, bình trà cạn. Gật.

Năm người. Năm cách khác nhau để nói "ta sẽ giữ."

Lục bước tới. Nhìn hắn. Nửa mặt phai, nửa mặt rõ trong nắng chiều.

– Đừng cảm ơn. Lục nói. Giọng đều.

– Chiến đấu. Hắn nói. Lần thứ tư. Mỗi lần nặng hơn.

Lục gật. Và lùi.

· · ·

Bốn người đứng trước vùng trống.

TY phía trước. Sổ tay trái, bút tay phải. Mắt nhìn vùng tròn im lặng.

Hắn phía sau TY. Bút gãy trong tay. Hai chữ Viên Tử Trầm sáng. Mực sẫm trên cẳng tay lạnh.

Hàn Mộ phía sau hắn. Tay không. Mực xanh Sử Quan dày dưới da. Mắt tĩnh.

BSN phía sau cùng. Nguyên khối. Bốn trăm năm. Mắt nâu. Im.

Bốn người. Bốn loại mực. Một câu chuyện sắp được viết.

Hắn hít thở. Sâu. Mực trên cẳng tay lạnh hơn. Bút gãy nóng. Hai thứ kéo hai hướng, kiểu cơ thể biết sắp vào nơi nó thuộc về và nơi nó sẽ mất.

Nắng chiều xuống thấp. Chữ trên trời bắt đầu sáng dần khi trời tối dần. Mười nghìn năm ký ức viết ngang bầu trời, sáng nhất trong đêm.

– Đi. Hắn nói.

TY bước.

Vùng trống mở. Không nứt, không vỡ. Mở. Kiểu mở cửa cho người đến chữa.

TY bước vào. Hắn theo. Hàn Mộ theo. BSN theo.

Ranh giới Sử Hải nuốt bốn người.

Phía sau, Cảnh Vô Ký đặt tay lên rìa vùng trống. Mực yếu, nến gần hết, nhưng ấm. Bà nhắm mắt. Bắt đầu giữ.

Trầm Nguyệt đứng cạnh bà. Mực đời mười hai trong xương bà rung. Sợi dây thứ hai.

Hứa viết phòng thủ trên đất. Lục canh. Trương canh.

Gió chiều thổi qua thung lũng. Năm người đứng giữa nắng tàn, giữ cho bốn người bên trong có nơi để quay về.

Ch.103/115
1.429 từ