Thế Giới Không Có Người Viết Sử
Đêm cuối yên hơn hắn nghĩ.
Không gió. Không lạnh. Trời trong, sao nhiều, và giữa sao là chữ. Mười nghìn năm lịch sử phát sáng trên nền đêm, từng nét từng nét, kiểu sáng dịu không chói, kiểu sáng đủ để đọc nếu muốn, kiểu sáng mà dân thường bây giờ đã quen.
Hắn ngồi trước lều. Cuốn #17 mở trên đùi. Bút gãy trên tay. Mực ở cổ tay ấm nhẹ, sợi đen lẫn xanh nằm yên dưới da, không chảy, không loang, kiểu nằm yên khi biết ngày mai sẽ được dùng hết.
TY ở trong lều. Hắn nghe tiếng cô lật trang sổ, nhẹ, đều, kiểu lật khi đọc lại chứ không viết mới. Cô đang đọc lại bốn năm ghi chép. Đêm cuối, cô đọc lại.
Hắn nhìn cuốn #17. Cuốn sách Người Viết Sử đời mười bảy. Cuốn sách hắn nhận từ Tàng Thư Lâu, cuốn trống, dòng duy nhất do mực Sử Hải viết: "Đời thứ 17 là đời cuối cùng." Bây giờ cuốn sách không trống nữa. Hắn đã viết vào đó suốt hai năm, ghi chép, kế hoạch, thư cho Kỳ Sơn, đoạn nhật ký ở phòng trọ cũ. Sử Hải đã viết vào đó bằng mực xanh nhạt. Cả hai, hắn và biển, cùng chia một cuốn sách.
Nhưng entry cuối thì hắn phải viết một mình.
Hắn cầm bút. Mực đen loang ra đầu ngòi. Đặt bút lên giấy.
Viết.
"Đây là chuyện của Mặc Huyền.
Kẻ bị xóa. Kẻ tỉnh dậy trong phòng trọ ở Vân Đô, không nhớ gì, không tên, không quá khứ, chỉ có cây bút gãy trong tay. Kẻ viết lão kiếm khách vào quán trà Cố Nhân rồi nhìn lão sống ba mươi năm. Kẻ mất bốn tháng ký ức trong Sử Hải và được một cô gái nhớ hộ.
Kẻ tìm được sư phụ đã bị xóa. Tìm được tên thật: Mặc Chiêu Ninh. Tìm được mười nghìn năm lịch sử nằm dưới đáy biển, sợ hãi, cô đơn, chờ ai đó hỏi nó muốn gì.
Kẻ viết lịch sử. Và kẻ chọn tan.
Không phải vì thế giới quên hắn. Thế giới đã quên hắn từ lâu. Không phải vì hắn không sợ. Hắn sợ. Sợ hơn mọi lần lặn Sử Hải, sợ hơn đêm đầu tiên không nhớ gì, sợ hơn khi biết sư phụ bị xóa.
Hắn chọn tan vì hiểu: mọi người xứng đáng được nhớ. Không phải nhớ do ai đó viết. Nhớ do chính họ. Bà bán vải nói đúng: đọc cả hai rồi tự nghĩ. Bốn năm hắn đi, mười nghìn năm biển chờ, tất cả dẫn đến một câu: nhân loại nên được quyền tự viết lấy lịch sử của mình.
Và để họ tự viết, hắn phải phân tán Sử Hải. Để phân tán, hắn phải viết dòng trên trang gốc. Để viết, hắn phải là dẫn thể. Và dẫn thể tan.
Đây là chuyện của Mặc Huyền. Từ phòng trọ Vân Đô đến thung lũng này. Từ kẻ bị xóa đến kẻ chọn tan. Từ cây bút gãy trong tay kẻ không nhớ gì đến cây bút gãy trong tay kẻ nhớ hết.
Cuốn sách này là ta. Mọi thứ ta biết, mọi thứ ta viết, mọi thứ ta chọn, đều ở trong những trang này.
Ta không biết tan là gì. Không biết có đau không, có còn gì không, có nhớ không. Nhưng ta biết: nếu thành, mọi người sẽ mơ được giấc mơ của chính họ. Sẽ nhớ được kẻ bị xóa. Sẽ thấy được lịch sử thật. Không phải vì trời viết, mà vì họ viết.
Đó là đủ.
Mặc Huyền. Chấp Bút đời mười bảy. Đời cuối cùng."
Hắn dừng bút. Mực khô trên giấy. Chữ hắn hơi nghiêng về phải, kiểu nghiêng từ nhỏ, kiểu nghiêng sư phụ từng bảo "chữ ngươi như người, hơi xiên nhưng vẫn đứng."
Hắn đọc lại. Không sửa. Entry cuối không cần hoàn hảo. Cần thật.
Đóng sách.
TY ra khỏi lều.
Ngồi cạnh hắn. Sổ ghi chép trên đùi, bút trên tay. Nhìn cuốn #17 hắn đang cầm.
Hắn đưa cuốn sách.
– Cuốn này là ta. Hắn nói. Giữ hộ.
TY nhận. Hai tay. Nặng hơn một cuốn sách nên nặng, nặng kiểu mười bảy đời Chấp Bút, nặng kiểu bốn năm một người. Cô đặt cuốn sách lên đùi, cạnh sổ ghi chép, hai cuốn sách của hai người nằm cạnh nhau trên đùi một người.
Cô không nói.
Mở sổ ghi chép. Bút trên tay. Viết. Hắn nhìn, lần này cô không giấu, không quay đi, để hắn thấy mặt chữ của cô trên giấy, nét nhỏ, đều, gọn, kiểu chữ người quen ghi chép nhiều năm.
"Ngày cuối.
Hắn sẽ tan ngày mai. Ta biết từ lâu. Từ ngày hắn nói con đường thứ tư. Từ ngày ta đọc trong Cấm Sử: dẫn thể tan. Từ ngày ta giấu vì sợ hắn đi nhanh hơn.
Nhưng ta không giữ được. Không ai giữ được kẻ đã chọn.
Ta sẽ nhớ. Mỗi chữ hắn viết. Mỗi ngày hắn sống. Mỗi chén trà hắn uống. Mỗi lần hắn cầm bút, chữ nghiêng về phải, mực đen loang trên giấy. Ta sẽ nhớ cách hắn nhìn lão kiếm khách lần đầu, mắt sáng, kiểu sáng khi thấy kẻ mình viết ra sống. Ta sẽ nhớ hắn sợ, bốn năm sợ, mà vẫn đi.
Miễn nhiễm không chỉ nhớ lịch sử gốc. Miễn nhiễm nhớ NGƯỜI.
Và ta chọn nhớ hắn.
Tạ Yên."
Cô gấp sổ. Không đưa hắn đọc. Hắn đã thấy. Đủ.
Im lặng. Đêm. Sao. Chữ trên trời sáng dịu giữa sao.
– Ngày mai, hắn nói. Chữ trên trời sẽ ở trong mọi người. Họ sẽ nhớ không phải vì trời viết, mà vì họ viết.
TY nhìn trời. Chữ lịch sử mười nghìn năm phản chiếu trong mắt cô, nhỏ, sáng, xa.
– Đẹp. Cô nói.
Im lặng.
– Ngươi nghĩ ta điên? Hắn hỏi.
TY nhìn hắn. Mắt tĩnh. Mắt bốn năm đi cùng, mắt nhớ mọi thứ, mắt kẻ sắp mất người mình nhớ nhất.
– Luôn luôn. Cô nói.
Cười. Nhẹ. Buồn. Kiểu cười khi biết "điên" là lời khen, "điên" là đi khi mọi người dừng, "điên" là chọn tan khi có thể sống.
Hắn cười theo. Nhẹ. Buồn. Đủ.
Không hôn. Không ôm. Bốn năm, hai người không hôn, không ôm, không nói "yêu" hay "thương" hay bất kỳ chữ nào nặng hơn "ta sẽ nhớ." Bởi vì giữa kẻ nhớ mọi thứ và kẻ sắp tan, lời nào cũng thừa. Chỉ cần ngồi cạnh nhau. Chỉ cần biết người kia ở đó. Chỉ cần đêm này dài đủ để im lặng mà không cần lấp.
Sao trên trời. Chữ giữa sao. Hai người ngồi dưới mười nghìn năm lịch sử phát sáng, vai không chạm, tay không nắm, nhưng gần hơn bất kỳ ai hắn từng biết.
Thế giới không có Người Viết Sử. Hắn nghĩ. Ngày mai, sẽ không có nữa. Mười bảy đời kết thúc ở ta. Không phải vì thất bại. Vì thành. Nếu thành, không cần Người Viết Sử nữa. Mọi người tự viết.
Thế giới không có Người Viết Sử. Đẹp hơn thế giới có một.
TY mở sổ. Viết thêm gì đó. Gấp lại. Hắn không hỏi.
Gió thổi nhẹ, lần đầu trong đêm. Lá cây rung. Chữ trên trời nhấp nháy, kiểu nhấp khi gió lay tầm nhìn, kiểu nhấp như ngàn ngọn nến.
– Ta sẽ nhớ, cô nói. Lần thứ ba. Lần thứ tư. Lần thứ bao nhiêu, hắn không đếm. Vẫn thật. Vẫn nặng. Mỗi lần nặng hơn vì mỗi lần gần hơn.
Hắn gật. Không nói. Có những lời đáp bằng im lặng tốt hơn bằng chữ.
Đêm trôi. Chậm. Đủ chậm.
Hai cuốn sách trên đùi TY. Cuốn #17 của hắn. Sổ ghi chép của cô. Hắn trong cuốn của hắn. Cô trong cuốn của cô. Hai cuốn sách nằm cạnh nhau, đêm cuối, trước ngày hắn bước vào biển.
Hắn nhìn trời lần cuối trước khi nhắm mắt.
Chữ vẫn sáng. Sao vẫn sáng. Thế giới vẫn quay.
Ngày mai, hắn sẽ không nhìn trời bằng mắt này nữa.
Nhưng đêm nay, hắn nhìn. Và đủ.