Sử Hải
Biển.
Không phải biển nước, biển chữ. Mỗi con sóng là một dòng lịch sử. Mỗi bọt là một ký ức. Rộng đến mức không thấy bờ, sâu đến mức không thấy đáy.
Mặc Huyền đứng, chân trên sóng chữ, nhẹ như giấy. Bút gãy trong tay phải, sáng. Ánh sáng từ vết nứt, ấm, vàng, như nến nhỏ giữa đêm tối.
Lần thứ tư. Sâu hơn mọi lần.
Lần đầu, chạm rìa, thấy sóng, bị đẩy ra. Lần hai, vào sâu, thấy sư phụ, bị kéo nuốt. Lần ba, viết anchor cho lão kiếm khách, bốn canh giờ, mất hai ngày ký ức.
Lần này, hắn vào có mục đích. Tìm gốc lão. Tìm tên thật.
Hắn nhìn quanh. Sóng chữ chạy, nhanh, liên miên, mỗi đợt là một sự kiện: trận chiến, mùa màng, sinh tử, hôn phối. Lịch sử toàn nhân loại, chảy dưới chân.
Lão ở đâu?
Hắn viết, bút chạm không khí, mực hiện (không cần giấy, trong Sử Hải mực viết lên chính biển):
"Vô Danh lão nhân. Quán Cố Nhân. Vân Đô."
Sóng dưới chân, chao. Kéo hắn. Nhẹ, như dòng nước cuốn chân, về một hướng.
Hắn đi theo.
· · ·
Sử Hải có cấu trúc, hắn nhận ra dần. Bề mặt là hiện tại: sóng mới, chữ tươi, mực chưa khô. Sâu hơn là quá khứ: sóng cũ, chữ mờ, mực đã thấm vào nước.
Và sâu nhất, vùng tối. Nơi bị XÓA. Không phải quên, xóa. Chủ đích. Dấu bút quan: lạnh, xanh, gọn.
Hắn lặn xuống, bút sáng dẫn đường. Qua lớp hiện tại (sáng). Qua lớp quá khứ gần (mờ vàng). Qua lớp quá khứ xa (tối dần).
Rồi, thấy.
Gốc. Ở đáy vùng nước tối, một khối chữ, dày đặc, sáng lờ mờ. Khác mọi thứ xung quanh, mực ấm. Mực hắn. Hắn nhận ra: đây là những gì hắn viết đêm anchor. Bốn canh giờ viết, sáu mươi năm lão kiếm khách, chi tiết, sâu, đầy đủ. Ở đây. Nguyên vẹn.
Nhưng, bên ngoài gốc: vết. Vết xóa. Xanh lạnh. Nét bút Hàn Mộ, không, không phải nét bút. Nét Ý NIỆM. Như ai lấy tay quệt lên mực ướt, không có chữ, chỉ có LỰC. Ép gốc xuống. Nén. Chôn.
Gốc vẫn sống. Hàn Mộ xóa bên ngoài, phần hiện thực. Nhưng gốc bên trong, chỉ bị nén. Không phá được.
Vì ta viết sâu. Vì ta viết bằng BÚT SỬ HẢI, mảnh của chính biển này. Mực ta là xương của nó. Hàn Mộ mạnh, nhưng ý niệm hắn từ BÊN NGOÀI. Ở đây, ta là chủ.
Hắn viết. Viết thêm lên gốc, gia cố:
"Lão kiếm khách. Tóc bạc. Lưng thẳng. Tay chai. Thanh kiếm cũ, theo lão bốn mươi năm. Mùa đông Thanh Sơn, tuyết dày, chẻ củi mỗi sáng. Tiểu Quang, mười tám tuổi, hay cười, kiếm gãy biên ải. Bà Châu, 'Ông ba mươi năm ngồi đây, tôi nghe hoài mà không chán.' Kẹo mạch nha. Bài hát đêm. 'Kiếm để giữ. Giữ người, giữ lòng.'"
Gốc, sáng hơn. Mực ấm hơn. Vết xóa xanh lạnh bên ngoài, rút lui, nhẹ, như bị đẩy. Không mất, nhưng lùi.
Đủ. Gốc đủ mạnh. Nếu ta muốn kéo lão lên, cần thêm. Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, gia cố. Giữ lão ở đây. An toàn.
Hắn quay lên, lên phía mặt biển. Bút sáng, dẫn đường.
Nhưng.
Sóng đổi. Biển chao. Gì đó kéo hắn, không phải xuống, mà NGANG. Mạnh. Như dòng chảy bất ngờ giữa biển.
Hắn cố cưỡng, bút sáng rung, mực trên tay phải NÓNG (lần đầu, nóng thay vì lạnh). Sử Hải kéo hắn về một hướng, cố tình.
Nó muốn ta thấy gì đó.
Hắn không cưỡng nữa. Để dòng cuốn.
· · ·
Dòng dừng. Hắn đứng trước, thư viện.
Không. Không phải thư viện. Giá sách, vô tận, cao đến mất hút, sách xếp dày đặc. Nhưng không phải sách thật, mỗi cuốn là một CUỘC ĐỜI. Gáy sách có tên: tên người. Triệu triệu tên.
Và ở đây, kệ riêng. Nhỏ. Tách biệt. Bảy cuốn. Không, mười sáu. Mười sáu cuốn, xếp theo thời gian. Gáy mỗi cuốn khắc hai chữ: "Chấp Bút."
Mười sáu đời Chấp Bút. Trước ta.
Hắn nhìn, cuốn cuối cùng. Thứ mười sáu. Gáy ghi: "Chấp Bút XVI, Trần Mặc Thư." Bìa mở, trang cuối: "Năm Ất Sửu. Lệnh xóa. Toàn phần. Thi hành: Hàn Mộ."
Người trước ta. Trần Mặc Thư. Bị Hàn Mộ xóa, toàn phần. Không giữ mạng.
Hắn nhìn tiếp, cuốn kệ bên cạnh, riêng biệt. Mỏng hơn nhiều. Bìa ĐEN, không tên gáy. Hắn với tay mở.
Trang đầu.
Tên.
Mặc Chiêu Ninh.
Hai chữ, rõ ràng, mực ấm, nét quen. Không phải nét Sử Quan. Nét... của hắn. Hắn viết tên mình, ở đâu đó, trước khi bị xóa. Hoặc ai đó viết tên hắn, bằng mực giống mực hắn.
Mặc Chiêu Ninh. Tên thật.
Chiêu, sáng. Ninh, bình yên. Mặc, mực.
Mực sáng bình yên.
Hắn lật trang, ký ức tuôn ra. Không phải chữ nữa, là HÌNH. Là cảm giác. Là âm thanh.
Căn phòng. Sách. Nến. Mùi trầm hương. Bàn tay già, gầy, mạnh, nắm tay hắn chỉnh thế cầm bút. Giọng ấm: "Chiêu Ninh. Giữ bút thẳng. Mỗi nét là một mạng sống."
Sư phụ.
Hắn không thấy mặt, nhưng thấy tay, thấy giọng, thấy mùi trầm hương. Và, cảm giác an toàn. Cảm giác thuộc về.
Ta từng có nơi để về. Từng có người dạy ta. Từng có TÊN.
Lật tiếp. Trang sau, mờ hơn. Hình ảnh đứt đoạn.
Đêm. Sư phụ, vội vã. Tay run. Lần đầu hắn thấy sư phụ sợ.
"Chiêu Ninh. Đến đây. Nhanh."
"Sư phụ, chuyện gì —"
"Hàn Mộ biết. Hắn đến. Sáng mai."
Sư phụ cầm bút hắn, bút chưa gãy, nguyên, sáng. Viết. Viết lên trán hắn, mực ấm, chạy qua da. Viết lên tường. Viết lên sách.
"Giữ mạng. Giữ bút. Xóa ký ức, không xóa tồn tại."
Sư phụ xóa ta. Trước khi Hàn Mộ kịp. Xóa ký ức, để Hàn Mộ tưởng đã xóa toàn phần. Giữ mạng, giữ bút, nhưng xóa mọi thứ khác.
Sư phụ BIẾT giá. Biết ta sẽ tỉnh dậy không nhớ gì. Biết ta sẽ cô đơn. Biết ta sẽ không nhớ ông.
Nhưng ta sẽ SỐNG.
Lật tiếp. Trang cuối, gần trống. Chỉ một dòng, nét run:
"Bút sẽ dẫn đường. Khi con cần, bút sẽ biết."
Rồi, mờ. Không còn gì. Sư phụ... biến mất. Sau khi xóa ta, ông... ông đi đâu?
Hắn nhìn xung quanh thư viện Sử Hải. Sách vẫn đứng. Sóng vẫn chạy bên dưới.
Hàn Mộ nói: "Sư phụ ngươi mất TẤT CẢ." Nghĩa là, ông bị phạt? Bị xóa? Bị Sử Hải nuốt?
Ông ở đâu?
Biển rung. Sóng lớn hơn. Sử Hải, bắt đầu kéo. Mạnh hơn mọi lần trước. Hắn ở quá lâu. Quá sâu.
Viết. Phải viết. Neo.
Hắn viết, bút chạy trên không khí, mực hiện ra rồi rơi xuống biển:
"Mặc Chiêu Ninh. Tên thật. Sư phụ xóa ký ức để cứu. Hàn Mộ xóa vì bổn phận, không cho phép Chấp Bút tồn tại. Sư phụ, mất tất cả sau khi cứu ta."
Chữ rơi, một phần xuống biển (Sử Hải giữ), một phần... hiện trên cuốn sách không tên bên ngoài. Hắn biết, dù không thấy. Cầu nối.
Tạ Yên sẽ đọc. Sẽ biết tên.
Nhưng Sử Hải kéo mạnh hơn. Sóng cao, che mất thư viện. Sách rơi khỏi kệ. Mực bắn. Biển muốn hắn Ở LẠI.
Về. Phải về.
Hắn viết, vội, nét run:
"Chiêu Ninh. Về. Tạ Yên, gọi ta."
Rồi, sóng nuốt. Mọi thứ tối. Biển chữ cuộn, ấp hắn, kéo hắn xuống. Không đau, ngược lại: ấm. Dễ chịu. Như được ôm. Như về nhà.
Đây là cách Sử Hải nuốt. Không bằng bạo lực. Bằng dụ dỗ. "Ở lại. Ở đây yên. Không ai quên ngươi. Trong biển, mọi thứ đều được nhớ."
Ta hiểu. Ta hiểu tại sao mười sáu đời Chấp Bút trước đều không quay về.
Vì ở đây, không cô đơn.
Hắn buông. Mắt nhắm. Ấm. Biển ôm. Chữ bao quanh, mỗi chữ là một ký ức, mỗi ký ức là một người, và hắn ở giữa tất cả. Không vô hình. Không bị quên. Ở đây, hắn là một phần của mọi thứ.
Ở lại...
Rồi, giọng.
Xa. Mỏng. Như tiếng gọi qua nước sâu.
"— Chiêu Ninh!"
Giọng nữ. Sắc. Run, nhưng sắc.
"Mặc Chiêu Ninh! Ngươi nghe thấy ta không?!"
Tạ Yên.
Tên thật. Cô gọi tên thật.
Biển rung, giận. Sóng ép, mạnh hơn. Muốn giữ. Muốn nuốt.
Nhưng tên, NEO. Tên thật, gọi từ bên ngoài, bằng giọng người đang sống, đang nhớ, đang CHỜ, neo mạnh nhất.
"Chiêu Ninh! VỀ!"
Hắn mở mắt, trong biển. Nhìn lên. Xa, xa ở trên, ánh sáng. Mỏng. Nhỏ. Cổng.
Về. Ta phải về.
Vì có người gọi.
Hắn bơi, không, viết. Viết lên nước biển, viết đường lên, bút xé sóng. Mực ấm, bút SÁNG, sáng hơn mọi lần. Sử Hải cản, kéo, ép. Nhưng hắn viết:
"Ta về. Mặc Chiêu Ninh về."
Sóng vỡ. Ánh sáng bùng.
· · ·
"— Chiêu Ninh! Mở mắt!"
Mùi ẩm. Mùi đá. Mùi nến (cháy gần hết, sáp chảy). Mùi mực, đặc, khắp phòng.
Lưng, nằm trên sàn đá. Lạnh. Ướt (mồ hôi?). Tay phải, bút gãy, nắm chặt, ngón tê. Tay trái, đặt trên sách, trang mở, có chữ (nét run, mực lem).
Giọng, gần. Run.
"Chiêu Ninh. Ngươi nghe ta không?"
Hắn mở mắt.
Tạ Yên, khuôn mặt cô nghiêng trên hắn. Gần. Mắt đỏ. Tóc xổ (búi tuột). Tay cô nắm vai hắn, chặt, ngón trắng.
Hắn nhìn cô.
Ai...
Không. Biết. Biết gương mặt này. Biết giọng này. Nhưng —
Tên... Tạ...
Trống.
Hắn nhìn cô, mắt hắn mở, nhưng không nhận ra. Biết mặt, nhưng không nhớ. Biết giọng, nhưng không biết TẠI SAO biết.
Cô thấy. Thấy mắt hắn, trống. Thấy khoảng cách.
Cô nuốt. Mắt chớp, nhanh. Rồi buông vai hắn. Ngồi lại.
Giọng cô, ổn. Kiểm soát. Không run nữa.
— Ngươi tên Mặc Chiêu Ninh. Ngươi quên — nhưng ta nhớ. Ngồi dậy.
Hắn ngồi. Chậm. Đầu nặng, nặng hơn mọi lần thức dậy trước đó. Nhìn quanh: tầng hầm, tường đá, nến gần tắt, sách mở, mực khắp nơi.
Nhìn tay, bút gãy. Quen. Biết bút này.
Nhìn tay phải, đen. Cả bàn tay. Từ đầu ngón đến cổ tay. Mực, đậm, lạnh, không rửa.
— Bao lâu? — hắn hỏi. Giọng khàn.
— Sáu canh. Ta gọi ở canh thứ năm. Ngươi không lên. Ta gọi liên tục. Mãi đến nửa canh trước — ngươi mới tỉnh.
Sáu canh. Quá quy tắc bốn canh. Cô gọi, hắn không lên ngay.
— Ta... viết gì?
Cô đưa cuốn sách không tên. Trang mở, chữ hắn, nét run, mực lem:
"Mặc Chiêu Ninh. Tên thật. Sư phụ xóa ký ức để cứu. Hàn Mộ xóa vì bổn phận, không cho phép Chấp Bút tồn tại. Sư phụ, mất tất cả sau khi cứu ta."
"Chiêu Ninh. Về. Tạ Yên, gọi ta."
Hắn đọc. Chữ hắn. Nhận ra, nét bút quen.
— Tạ Yên... — hắn nhìn cô. — Là...
— Ta là Tạ Yên. Đồng minh của ngươi. Ngươi tin ta — ngươi VIẾT ta tin ta. — Cô lật trang trước, chỉ: "Tin cô." — Đây.
Hắn nhìn. Hai chữ. Nét mạnh hơn (viết trước, khi còn tỉnh táo).
Tin cô.
Ta viết đây. Ta tin chữ viết của chính mình.
— Ta... mất bao nhiêu?
Cô im. Rồi:
— Ngươi không nhớ ta. Ta gặp ngươi bốn tháng trước. — Giọng cô đều. — Ngoài ra — ngươi nhớ gì?
Hắn nghĩ. Cố.
Phòng trọ. Thư Các. Ông Chu. Bà Châu. Quán trà Cố Nhân. Mùi trà. Phố Vân Đô. Bốn năm ở đây.
Nhưng, bốn tháng gần nhất: trống. Cô: không nhớ. Lão kiếm khách... lão kiếm khách?
Ai?
Không có lão kiếm khách nào trong ký ức hắn.
— Ta mất... bốn tháng?
— Có thể hơn. Ta không rõ chính xác — nhưng ngươi không nhớ ta, nghĩa là ít nhất bốn tháng.
Hắn nhìn bút gãy. Nhìn vết mực trên tay. Nhìn cuốn sách.
Bốn tháng. Mọi thứ xảy ra trong bốn tháng, Sử Đạo, lão kiếm khách, Lục Vô Thanh, Hàn Mộ, lặn Sử Hải, trống.
Nhưng, ta có tên. Mặc Chiêu Ninh.
Và ta có cô.
— Cô sẽ kể ta nghe? — hắn hỏi. — Tất cả?
Cô nhìn hắn. Lâu. Mắt cô, ướt, nhưng không khóc. Kiềm.
— Tất cả. Từ đầu.
Hắn gật.
Lần nữa. Mất ký ức. Lại bắt đầu.
Nhưng lần này, có tên. Có bút. Có sách. Và có cô.
Khác.