Người Viết Sử
Chương 56: Phòng Thủ
Chương 56

Phòng Thủ

Cảnh Vô Ký triệu tập trước bình minh.

Quảng trường trung tâm, nơi vẫn còn nguyên. Đèn lồng vàng treo thấp, sương loãng, mặt đất ẩm. Bốn người đứng quanh bàn đá, bản đồ thành phố vẽ bằng than trên mặt đá phẳng. Nét vẽ nhanh, chính xác, kiểu vẽ của người biết từng con hẻm trong thành phố mình xây.

– Phía bắc mất, bà nói. Ngón tay chỉ trên đá. Nếp gấp rách từ đây đến đây. Không vá được. Ánh sáng lịch sử tràn vào, ai vào khu đó sẽ phai.

Mặc Huyền nhìn bản đồ. Phía bắc, khoảng trống lớn. Nơi vài trăm người đã biến mất trong đêm.

– Phía đông hư hại nặng nhưng còn, bà tiếp. Phía tây mỏng. Phía nam dày nhất. Nếu tấn công lần hai, họ sẽ đánh phía tây.

– Sao bà biết? Hứa hỏi.

– Vì ta xây nơi này, Cảnh Vô Ký nói. Bằng. Ta biết nếp gấp nào mỏng, nếp nào dày. Phía tây mỏng vì địa hình: vách núi, đá cứng, lề bám không chắc. Phía nam dày vì sông ngầm, nước giữ khoảng trống tốt hơn đá.

Hắn nhìn bà. Áo trắng, tóc bạc, lưng vẫn thẳng. Nhưng mắt hắn thấy khác: nếp nhăn sâu hơn hôm qua, tóc thưa hơn, xương gò má nhô rõ hơn. Bà đã cho nếp gấp phía bắc gần hết sức mình. Và mất.

– Chia quân, bà nói. Hứa giữ đông. Lục giữ tây. Chấp Bút, đi với ta phía bắc.

– Phía bắc đã mất, Hứa nói. Giữ gì?

– Giữ RANH GIỚI giữa mất và còn. Bà nhìn Hứa. Nếp gấp rách ở bắc nhưng chưa lan sang hai bên. Nếu không giữ ranh giới, vết rách chạy dọc xuống đông và tây. Mất luôn.

Im lặng. Hứa gật.

Lục Vô Thanh đứng góc, im từ đầu. Tay phải trong suốt đến cổ tay, ánh đèn lồng xuyên qua, kiểu trong suốt của người đang phai. Nhưng mắt hắn tỉnh, và khi Cảnh Vô Ký giao hắn phía tây, hắn gật. Không hỏi. Không than. Kiểu gật của người quen nhận lệnh, dù lệnh lần này đến từ phía hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng.

Rìa bắc. Ranh giới.

Mặc Huyền đứng cạnh Cảnh Vô Ký, nhìn ra phía ngoài. Phía bên kia ranh giới, ánh sáng trắng lạnh tràn trên nền đất trống, nơi vài giờ trước còn là nhà, là phố, là người. Bây giờ trống. Trắng. Kiểu trắng của lịch sử thật, không che, không giấu, không nhân nhượng.

Hắn nhìn bằng năng lực.

Nếp gấp hiện lên như màng mỏng bao quanh thành phố, loại màng không nhìn bằng mắt thường nhưng hắn thấy rõ: bán trong suốt, rung nhẹ, kiểu rung của sợi tơ căng giữa hai vách đá. Nơi bình thường, màng dày, đều, ổn định. Nơi bị tấn công, mỏng, run, có chỗ gần như trong suốt.

Phía bắc, màng rách toang. Mép rách nhấp nhô, kiểu rách của vải bị kéo mạnh, không phải cắt gọn. Và ở hai đầu vết rách, mép nếp gấp RUN. Đang lan. Chậm, nhưng lan.

– Phía bắc hai lỗ, hắn nói. Không, một vết rách dài, hai đầu đang lan. Đầu phía đông lan nhanh hơn. Phía tây chậm vì vách núi giữ.

Cảnh Vô Ký nhìn hắn. Mắt sáng lên, kiểu sáng của người vừa thấy thứ mình cần.

– Ngươi thấy được nếp gấp.

– Thấy. Hắn gật. Như màng mỏng. Bao quanh thành phố. Nơi mỏng nhất ở phía tây, gần vách núi thứ ba. Phía đông, mỏng ở góc đông bắc, chỗ nối giữa nếp gấp cũ và nếp gấp mới bà vá đêm qua.

Bà nhìn hắn. Lâu.

– Mắt của Người Viết Sử, bà nói. Nhẹ. Sư phụ ngươi cũng nhìn được thế này. Ông ấy đứng đây, mười bảy năm trước, chỉ cho ta chỗ nào yếu. Ta vá. Ông ấy chỉ. Hai người giữ thành phố qua ba đêm khi Sử Quan lần trước tìm đến.

Dừng. Nhìn vết rách phía bắc.

– Lần đó chỉ hai Sử Quan. Lần này bảy.

Bà đặt tay lên tường đá ở ranh giới. Mắt nhắm. Và Mặc Huyền THẤY: từ lòng bàn tay bà, khoảng trống lan ra. Không phải mực, không phải chữ. Khoảng trống thuần túy. Kiểu khoảng trống của thứ không thuộc về đâu, không phải lịch sử, không phải hiện thực, chỉ là TRỐNG. Khoảng trống đó lấp vào mép rách, giữ nếp gấp không lan thêm.

Nhưng hắn cũng thấy: mỗi khi bà vá, có thứ RÚT từ bà. Không phải máu, không phải sức lực theo nghĩa thường. Thứ gì đó sâu hơn. Và khi thứ đó rút đi, bà LÃO HƠN. Nếp nhăn sâu thêm. Tóc rụng thêm vài sợi. Lưng còng thêm một chút, rất nhỏ, nhưng hắn thấy.

– Bà đang cho nếp gấp thời gian sống, hắn nói. Giọng run nhẹ. Không phải vá. Bà đang cho nó thời gian của CHÍNH BÀ.

Cảnh Vô Ký mở mắt. Nhìn hắn. Mỉm cười, kiểu cười của người bị bắt gặp.

– Lề là khoảng trống, bà nói. Khoảng trống cần gì để tồn tại? Thời gian. Không gian. Cả hai ta cho được. Nhưng thời gian dễ hơn.

– Bà sẽ chết.

– Ta sẽ phai, bà sửa. Nhẹ. Phai, không phải chết. Khác nhau. Chết thì ai đó nhớ. Phai thì không ai biết mình từng có mặt.

Nhìn hắn.

– Nhưng chưa phải hôm nay. Còn nhiều chỗ cần vá.

Bà đặt tay lên tường lần nữa. Mắt nhắm. Khoảng trống lan ra. Và bà già thêm.

Mặc Huyền nắm bút gãy. Ta phải giúp. Không thể để bà một mình.

Hắn viết. Không viết lịch sử lần này, viết CHI TIẾT. Trên tường đá ở ranh giới, hắn viết: vết nứt trên đá, rêu xanh ở khe, mùi ẩm của sông ngầm, tiếng nước chảy dưới lòng đất. Chi tiết. Nhiều lớp. Mỗi chi tiết = một sợi dây giữ nếp gấp. Sử Quan muốn xóa phải xóa từng chi tiết một. Mua thời gian.

Cảnh Vô Ký mở mắt. Nhìn chữ trên tường. Nhìn hắn. Gật.

– Khác sư phụ ngươi, bà nói. Ông ấy viết lớn. Ngươi viết nhỏ.

– Nhỏ bền hơn, hắn nói. Chi tiết nhỏ Sử Quan không thèm xóa. Nhưng chúng giữ nếp gấp.

Bà cười nhẹ. Lần đầu hắn thấy bà cười thật.

– Đúng. Lịch sử lớn dễ sửa. Chi tiết nhỏ khó hơn. Ai thèm sửa vết rêu trên đá?

Phía đông. Hứa giữ được. Bẫy mực phản công hoạt động, chưa có tấn công mới. Hắn gửi tin qua đứa trẻ chạy giấy: "Đông yên. Chưa thấy gì. Giữ."

Phía tây. Tin khác.

Đứa trẻ chạy giấy từ phía tây, mặt trắng, thở gấp.

– Lục tiền bối nói phía tây RUN, nó nói. Run mạnh hơn bắc hồi sáng. Và Lục tiền bối... mờ hơn.

Mặc Huyền nhìn Cảnh Vô Ký. Bà gật.

– Đi, bà nói. Ta giữ được ở đây. Phía tây cần ngươi hơn.

Hắn chạy. Qua phố, qua chợ sáng vừa mở dù thành phố vừa mất một phần (người vẫn sống, người vẫn bán, kiểu sống bền bỉ của kẻ quen với thảm họa), qua khu rèn, đến tường tây.

Lục đứng ở tường. Tay phải trong suốt đến khuỷu, tay trái còn rõ nhưng nhợt. Mồ hôi chảy dọc thái dương. Và nếp gấp phía tây RUN. Mặc Huyền nhìn bằng năng lực: màng mỏng hơn đêm qua, mỏng hơn nhiều, và ở góc tây bắc, gần vách núi thứ ba, mỏng như giấy ướt.

– Họ đang viết, Lục nói. Giọng căng. Từ bên ngoài. Chưa tấn công, nhưng đang VIẾT. Chuẩn bị. Tại hạ cảm nhận được mực.

– Bao nhiêu người?

– Hai. Có thể ba. Không phải đêm qua. Người mới.

Mặc Huyền nhìn tường. Chữ Sử Quan thấm qua, mờ, nhưng hắn đọc được: "Vách núi Bạch Sương, đường mòn phía tây, lối vào thung lũng." Họ đang viết đường VÀO. Không xé nếp gấp lần này. Viết đường đi xuyên qua, kiểu khác, tinh vi hơn.

– Họ học rồi, hắn nói. Đêm qua xé, mất sức, chỉ được rìa. Lần này viết đường xuyên, vào trong mà không phá ngoài.

Lục gật. Mắt hẹp.

– Tại hạ xóa được hai dòng. Nhưng dòng thứ ba thấm nhanh hơn tay tại hạ. Và mỗi lần xóa...

Nhìn tay phải. Trong suốt.

– ...tại hạ phai thêm.

Mặc Huyền nhìn hắn. Người đàn ông này ba mươi lăm năm trong hệ thống Sử Quan, bảy tuần theo dõi hắn ở Vân Đô, rồi chọn cho hắn thoát, rồi bị xóa vì chọn đó. Bây giờ đứng ở tường tây, tay phai dần, xóa mực đồng nghiệp cũ.

Hắn đặt bút gãy lên tường. Viết. Không phải lịch sử, không phải chi tiết nhỏ lần này. Viết LỚP CHẮN. Ba lớp chồng nhau: lớp một giữ đá, lớp hai che dấu mực bên trong, lớp ba tạo đường giả dẫn Sử Quan đi vòng. Kỹ thuật ba lớp hắn học được ở hẻm núi khi đối đầu Trương Vô Tích. Tay nhớ trước đầu biết.

Mực Sử Hải chạy trên đá. Sáng. Nóng. Nếp gấp phía tây dày lên, không nhiều, nhưng đủ.

Lục nhìn. Mắt mở lớn.

– Ông viết ba lớp, Lục nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ của người vừa thấy thứ mình không ngờ.

– Ba lớp, hắn gật. Mua thời gian. Sử Quan phải xóa từng lớp.

– Tại hạ biết ba lớp, Lục nói. Kỹ thuật Sử Quan. Nhưng Sử Quan cần nghiên mực và ba ngày tập trung. Ông viết trong hai phút.

Hắn không trả lời. Vì không có gì để trả lời. Tay viết, đầu theo sau. Bản năng. Sử Hải dạy hắn qua giấc mơ, qua mực, qua vết nứt trên bút gãy.

Trưa. Sử Quan bên ngoài ngừng viết. Tạm thời. Có thể thử nghiệm, có thể chờ lệnh, có thể nghỉ. Không ai biết.

Mặc Huyền ngồi ở bậc đá phía tây. Lục ngồi cạnh. Cả hai mệt, kiểu mệt khác nhau: hắn mệt vì viết, Lục mệt vì phai.

Tạ Yên đến. Mang cháo. Hai bát, nóng, mùi gạo và hành. Đặt xuống giữa hai người. Không nói. Ngồi xuống cạnh, mở sổ, viết.

Hắn nhìn Lục ăn cháo. Tay trái (còn rõ) cầm bát, tay phải (trong suốt) đặt trên đùi. Lục ăn chậm, cẩn thận, kiểu ăn của người biết mỗi bát cháo có thể là bát cuối.

– Hứa báo phía đông vẫn yên, Tạ Yên nói. Không nhìn lên. Cảnh Vô Ký giữ ranh giới bắc. Bà... già hơn sáng nay.

Hắn gật. Biết.

– Mười bảy ngày, cô nói.

Hắn gật lần nữa.

Im lặng. Gió thổi qua khe vách núi, mang theo hơi lạnh từ phía bắc, nơi nếp gấp đã mất. Đèn lồng rung. Chợ vẫn mở, tiếng người nhẹ, tiếng bát đĩa, tiếng sống.

Lục đặt bát xuống. Nhìn phía tây.

– Trương Vô Tích, Lục nói. Nhẹ. Mực phía tây, tại hạ nhận ra. Một trong hai người bên ngoài là Trương.

Mặc Huyền nhìn hắn. Trương Vô Tích, Tu Sử đã đánh hắn ở hẻm núi, người hắn viết lên tay, người sợ hắn đủ để rút lui và báo Hàn Mộ.

– Ngươi quen?

– Tại hạ dạy hắn kỹ thuật truy dấu mực, Lục nói. Năm năm trước. Hắn là Tu Sử trẻ nhất lúc đó. Tay cứng nhưng đầu nhanh. Hắn gọi tại hạ "sư huynh" ngoài giờ.

Dừng. Nuốt.

– Bây giờ hắn xé thành phố tại hạ đang bảo vệ.

Tạ Yên ngừng viết. Nhìn Lục. Không nói. Ghi vào sổ.

Mặc Huyền nắm bút gãy. Lục từng theo dõi ta, từng đe dọa, từng cho ta thoát. Bây giờ chiến đấu bên ta. Và người hắn phải chống là kẻ hắn từng dạy.

Thế giới kỳ lạ thật.

Nhìn phía tây. Tường đá. Ba lớp hắn viết vẫn sáng nhẹ, giữ. Nếp gấp ổn định tạm thời. Sử Quan sẽ quay lại. Hắn biết. Họ biết. Mọi người biết.

Nhưng bây giờ, trưa nắng, cháo nóng, gió nhẹ. Thành phố vẫn sống.

– Tối nay họ sẽ đánh lại, Lục nói. Giọng bằng. Sử Quan thích đêm. Mực thấm tốt hơn khi tối.

– Vậy tối nay ta sẵn sàng, hắn nói.

Lục nhìn hắn. Mắt hoang dã đã bớt, thay bằng thứ gì đó khác. Không phải tin tưởng. Chưa. Nhưng gần.

– Ông khác tại hạ tưởng, Lục nói. Bảy tuần ở Vân Đô, tại hạ nghĩ ông là thư sinh biết viết. Bây giờ ông viết ba lớp trong hai phút và bảo Sử Quan giữ nếp gấp thành phố.

– Ta vẫn là thư sinh, hắn nói. Chỉ là thư sinh biết sợ.

Lục cười. Nhẹ. Kiểu cười của người trong lề, méo, đau, nhưng thật.

– Sợ tốt, Lục nói. Tại hạ đã nói rồi. Chọn người sợ.

Gió thổi. Đèn rung. Tạ Yên gấp sổ, đứng dậy, đi về phía bắc kiểm tra Cảnh Vô Ký. Bóng cô nhỏ trên phố vắng, sổ kẹp nách, bước nhanh, lưng thẳng.

Mặc Huyền nhìn theo. Rồi nhìn tường tây. Rồi nhìn bút gãy. Mực sáng ở khe nứt, nhịp chậm, kiểu nhịp thở.

Mười bảy ngày. Sử Quan sẽ quay lại. Hàn Mộ chuẩn bị Đại Niêm. Cảnh Vô Ký đang cho nếp gấp thời gian sống của chính bà. Lục phai dần. Hứa giữ đông một mình.

Và ta? Ta viết chi tiết nhỏ trên tường đá, ba lớp trên vách núi, mua thời gian. Mua. Không phải thắng. Chỉ mua.

Nhưng mua được một ngày, sống thêm một ngày. Mua được một đêm, chợ sáng mai vẫn mở.

Đứng dậy. Cầm bút. Đi dọc tường tây, viết. Chi tiết nhỏ: vết trầy trên đá, cỏ mọc ở khe, kiến bò trên tường. Mỗi chi tiết một sợi dây giữ. Nhỏ. Nhưng nhiều.

Sử Quan sẽ quay lại tối nay. Hắn sẽ ở đây.

Ch.56/115
2.357 từ