Người Viết Sử
Chương 115: Sáu Tháng Sau
Chương 115

Sáu Tháng Sau

Sáng.

Sáu tháng trước, hắn đứng trong Sử Hải lần thứ ba, mực xanh quấn quanh mắt cá chân, mười nghìn năm ký ức kéo hắn xuống. Sáu tháng trước, hắn thoát ra, mất thêm ký ức, sẹo mực lan đến cổ tay, và biết: lần sau là lần cuối.

Sáu tháng. Đủ để tìm con đường. Đủ để mười người đến đây.

Bây giờ hắn đứng trước ranh giới.

Ranh giới Sử Hải không nhìn thấy bằng mắt thường. Không có cửa, không có tường, không có vạch kẻ trên mặt đất. Chỉ là nơi không khí đổi, nặng hơn, ẩm hơn, mùi mực cũ và giấy ướt, mùi mười nghìn năm ký ức dồn lại thành biển. Hắn nhìn bằng mắt hai lớp: ranh giới là đường mực xanh chạy dọc mặt đất, mỏng như sợi chỉ, sáng nhẹ, rung nhẹ, kiểu rung khi biển bên trong biết có người đứng ngoài.

Sử Hải biết hắn đến.

Mực ở cổ tay ấm lên, sợi đen lẫn xanh chạy dọc gân tay, hướng về phía ranh giới. Như mực trong người hắn muốn về nhà. Như biển gọi mực, và mực nghe.

TY đứng bên cạnh. Sổ ghi chép trong tay áo, cuốn #17 trong ba lô nhỏ đeo sau lưng. Mắt cô nhìn ranh giới, bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của kẻ miễn nhiễm: cô thấy ranh giới nhưng ranh giới không thấy cô. Sử Hải không cảm nhận được TY, chưa bao giờ, và đó là lý do cô vào cùng hắn. Neo phải vô hình với biển.

– Sẵn sàng? Hắn hỏi. Nhẹ.

– Luôn luôn. Cô nói. Vẫn câu đó. Vẫn đúng.

Hắn nhìn quanh. Mười người. Mỗi người ở vị trí đã phân.

Hàn Mộ đứng phía bắc ranh giới, cách mười bước, lưng thẳng lại, mắt nhắm, tay đặt trên ngực nơi mực Sử Quan cũ vẫn nằm trong xương cốt. Bốn mươi năm mực không tan hết trong vài ngày. Ông sẽ dùng mực còn lại giữ ranh giới mở, giữ cửa cho hắn, giữ đường về nếu cần. Dù không có đường về. Cả hai đều biết.

Bách Sử Nhân đứng phía nam, trăm mảnh ổn định, bốn trăm năm kinh nghiệm phân tán nén trong thân hình bình thường. Ông sẽ kiểm soát biên khi Sử Hải bắt đầu phân tán, đừng để tràn quá nhanh, đừng để dòng chảy mười nghìn năm vỡ bờ cùng lúc. Ông hiểu phân tán hơn ai hết vì chính ông đã sống bốn trăm năm trong trạng thái phân tán.

Lục đứng phía đông. Nửa người phải gần trong suốt dưới nắng sáng, nhưng mắt gã sáng, và tay trái cầm bút Tu Sử, sẵn sàng. Hứa bên cạnh, tay khoanh, mắt quét quanh, kiểu quét của cựu Tu Sử quen phát hiện mối đe dọa. Trương Vô Tích đứng sau hai người, im, gật nhẹ khi hắn nhìn, kiểu gật khi không cần lời.

Trầm Nguyệt ngồi dưới gốc cây, chén trà trên tay. Neo phụ. Mực Người Viết Sử đời mười hai trong bà, hai trăm năm, đủ để neo hắn vài phút nếu TY mệt. Bà uống trà. Bình thản. Như pha trà mỗi sáng hai trăm năm nay, không khác.

Cảnh Vô Ký nằm trên chiếu, Trầm Nguyệt trải cạnh gốc cây. Mắt bà mở, sáng yếu, nến gần hết nhưng chưa tắt. Bà nhìn hắn. Gật. Nhẹ. "Đi đi." Không nói thành lời, chỉ môi mấp máy, nhưng hắn đọc được.

Người Viết gốc đứng ngay trước ranh giới, bên cạnh hắn, bên kia TY. Ông sẽ dẫn đường bên trong. Mười nghìn năm trước, ông tạo ra Sử Hải. Bây giờ ông sẽ dẫn kẻ phân tán nó đi đúng đường. Mắt ông nhắm. Mở. Nhìn ranh giới.

– Ta nhớ nơi trang gốc nằm. Ông nói. Sâu nhất. Đáy.

Hắn gật.

Im lặng. Gió sáng thổi nhẹ, cỏ rung, chữ trên trời mờ trong nắng. Mười người. Một ranh giới. Một quyết định đã chọn từ lâu.

Hắn lấy ấn Sử Quan ra. Ngọc đen, nhỏ, lạnh. Đặt vào túi ngực, gần tim. Bút gãy trên tay phải, sáng qua vết nứt, sáng hơn mọi lần, kiểu sáng khi bút biết sắp được dùng lần cuối.

Nhìn TY lần cuối trước khi bước vào. Không phải "nhìn lần cuối" kiểu bi kịch, kiểu nhìn để ghi nhớ mọi nét mặt. Nhìn kiểu bình thường. Kiểu nhìn mỗi sáng khi cô pha trà, kiểu nhìn mỗi tối khi cô viết sổ, kiểu nhìn bốn năm nay hắn nhìn cô mà không biết đang nhìn.

Cô nhìn lại.

Không nói.

Hắn bước tới.

Một bước. Hai bước. Chân chạm ranh giới. Mực ở cổ tay nóng lên, sợi đen lẫn xanh rung, kéo, hướng về phía biển. Bút gãy sáng mạnh hơn, ánh sáng từ vết nứt chiếu lên mặt hắn, ấm.

Bước thứ ba.

Qua.

Thế giới đổi. Không khí nặng, ẩm, mùi mực cũ và giấy ướt, mùi hắn đã ngửi ba lần trước trong ba lần lặn. Nhưng lần này khác. Lần này hắn có ấn Sử Quan. Lần này hắn thấy lớp thứ ba, dòng chảy mười nghìn năm dưới đáy, sáng, sâu, rộng, kiểu rộng không đo được.

Sử Hải.

Hắn đứng trong biển. Mực xanh dâng quanh chân, quanh đầu gối, quanh thắt lưng. Ấm. Sống. Mười nghìn năm ký ức chạm da hắn, mỗi giọt mực là một ký ức, một sự kiện, một con người đã sống, đã chết, đã bị quên.

Biển biết hắn đến.

Chữ hiện trên mặt mực quanh hắn, nhỏ, nhanh, kiểu chữ vội: "NGƯƠI LẠI VÀO."

Ta lại vào. Hắn nghĩ. Lần cuối.

TY bước qua ranh giới sau hắn. Mực không dâng quanh cô. Không chạm cô. Miễn nhiễm. Cô đứng trong Sử Hải mà Sử Hải không thấy cô, kiểu đứng trong mưa mà không ướt.

Người Viết gốc bước qua. Mực dâng quanh ông, nhưng khác, dâng kiểu đón, kiểu biển nhận ra kẻ tạo ra mình. Ông đứng im. Mắt mở. Nhìn mực xanh quấn quanh mình, mười nghìn năm.

– Đi theo ta. Ông nói. Giọng bình thản. Sâu.

Ba người bước vào sâu hơn. Mực dâng. Chữ hiện trên mặt biển, dày hơn, nhanh hơn.

Phía sau, ranh giới vẫn mở. Hàn Mộ giữ, mực cũ trong xương cốt ông phát sáng nhẹ qua da, xanh, kiểu sáng bốn mươi năm nén lại dùng một lần.

Hắn không ngoái lại. Không cần. Hắn biết mọi người ở đó. Biết Lục đứng canh với nửa người phai. Biết Hứa quét mắt quanh. Biết Trương im lặng gật. Biết Trầm Nguyệt uống trà. Biết CVK nằm nhìn trời, nến gần hết, cười.

Hắn bước tới. Sâu hơn. Mực dâng ngang ngực.

Bút gãy sáng trong tay.

Ấn Sử Quan ấm trong túi ngực.

Dòng chảy mười nghìn năm dưới đáy, hắn cảm nhận được, gần hơn mỗi bước.

Sử Hải. Hắn nghĩ. Ta đến rồi.

Lần cuối.

Ch.115/115
1.166 từ