Người Đọc Giữa Biển
Mùi trầm hương dẫn hắn đi.
Không phải trầm hương đốt (khói, cay nhẹ, tỏa ra xung quanh rồi tan), mà trầm hương ngâm (thấm vào vải, vào gỗ, vào tóc, mùi ở lâu trong phòng ai đó đến mức phòng ngửi cũng ra mùi người). Hắn không biết tại sao mũi mình nhận ra sự khác biệt đó (không nhớ ai dùng trầm hương ngâm), nhưng chân cứ đi, và cơ thể hắn thoải mái dần theo mỗi bước, kiểu thoải mái khi đi về nơi quen mà đầu không nhớ.
Lối đi hẹp dần (hai giá sách hai bên sát hơn, sách thấp hơn, ngang eo), rồi rộng dần (giá lùi ra, sách biến mất, chỉ còn tường đá nhẵn hai bên), rồi không còn lối đi nữa mà mở ra thành khoảng trống tròn, nhỏ, ấm.
Bút gãy trong tay hắn nóng. Không phải nóng khó chịu, nóng kiểu máu chảy nhanh, kiểu tim đập mạnh, kiểu bút NHẬN RA ai đó.
Ở giữa khoảng trống: một ông già.
Tóc bạc, dài, buộc lỏng bằng dải vải đã sờn. Áo xanh rêu cũ (kiểu áo mặc bốn năm không thay, sợi vải mỏng đi nhưng hình dáng vẫn giữ, vì chủ nhân ngồi nhiều hơn đi). Ngồi trên sàn đá, xung quanh là sách mở (bảy tám cuốn, xếp thành nửa vòng tròn, mỗi cuốn mở ở một trang khác nhau, kiểu người đọc nhiều cuốn cùng lúc và đánh dấu bằng cách để mở). Bên cạnh: chén trà. Chén sứ nhỏ, men xanh nhạt, có vết nứt nhưng không vỡ (chén cũ, giữ kỹ, kiểu chén uống mỗi ngày).
Ông đang đọc. Chậm rãi. Ngón tay phải lướt trên trang sách (hắn thấy: ngón tay phải ông có mực đen lan từ đầu ngón đến cổ tay, đậm ở đầu ngón, nhạt dần lên trên, kiểu mực đang ngấm VÀO da chứ không phải dính TRÊN da. Hòa nhập). Ngón tay trái giữ trang, bình thường, không mực.
Ông nhìn lên.
Mắt sáng. Sáng kiểu người đọc nhiều, nghĩ nhiều, thấy nhiều. Nhưng khi nhìn hắn, mắt ông MỜ một thoáng (nửa giây, không hơn), kiểu ai đó bị kéo đi rồi quay lại. Sử Hải kéo. Rồi thả. Ông chớp mắt, và ánh sáng trở lại.
Ông mỉm cười.
– Chiêu Ninh. Con đến.
Hắn đứng sững.
Chiêu Ninh. Tên thật. Tên hắn tự tìm được trong Sử Hải lần lặn ở quyển hai, tên TY gọi kéo hắn về, tên khắc trên cổng Tàng Thư Lâu. Nhưng cách ông già nói khác. Ông nói kiểu đã gọi tên này nhiều lần. Nhiều năm. Kiểu sư phụ gọi học trò, quen đến mức tên thoát khỏi miệng trước khi đầu kịp nghĩ.
Hắn không nhớ ông. Ký ức hắn từ trước khi bị xóa không còn (mất dần qua những lần lặn, mất sạch từ quyển hai). Hắn nhìn ông già tóc bạc áo xanh rêu và không nhận ra mặt, không nhận ra giọng, không nhận ra gì.
Nhưng cơ thể.
Tim đập nhanh (nhanh kiểu không sợ, nhanh kiểu NHẬN, kiểu toàn thân biết điều đầu không biết). Mắt nóng (không khóc, hắn không khóc dễ, nhưng nóng, kiểu nước ở đâu đó gần bề mặt mà không trào). Tay nắm bút gãy chặt đến mức khớp ngón trắng bệch, không phải vì sợ buông mà vì cơ thể muốn giữ thứ gì đó quen thuộc trong lúc mọi thứ khác không quen. Và mùi trầm hương, dày hơn ở đây, gần hơn, rõ hơn: mùi áo ông. Mùi phòng ông. Mùi NHÀ.
Cơ thể nhớ. Người này quan trọng. Rất quan trọng.
– Ngươi là... Viên Tử Trầm?
Hắn hỏi bằng tên đọc trên bút gãy (hai chữ sáng rõ từ lúc vào Sử Hải, sáng hơn khi gần ông). Giọng hắn bình tĩnh (hắn quen bình tĩnh, quen giấu, quen không để ai thấy mình run), nhưng bàn tay nắm bút thì không bình tĩnh chút nào.
Ông già mỉm cười rộng hơn. Nếp nhăn quanh mắt sâu, kiểu nhăn của người hay cười nhưng cũng hay buồn.
– Con đọc được hai chữ trên bút rồi. Tốt. Nghĩa là con đã đủ sâu.
Hắn nhìn ông. Ông nhìn hắn. Giữa hai người: bốn năm xa cách (với ông), cả đời xa cách (với hắn, vì hắn không nhớ đời mình). Hắn muốn hỏi nhiều thứ (ai xóa con? tại sao? ông vào đây làm gì? ông có nhớ con không? con có nhớ ông không? tại sao cơ thể con nhớ mà đầu con không?), nhưng không hỏi. Đứng im. Nhìn. Vì Sử Hải đã dạy hắn rồi: đừng vội hỏi bằng lời. Hãy nhìn. Hãy cảm. Câu trả lời sẽ đến khi đủ kiên nhẫn.
Sư phụ cũng không vội. Ông gấp sách đang đọc (nhẹ nhàng, kiểu người quý sách, gấp mà không gập, đặt xuống mà không quăng). Rồi đứng dậy. Chậm. Lưng hơi khom (bốn năm ngồi đọc, lưng quen cong). Cao hơn hắn nửa đầu. Bước về phía hắn. Hai bước. Ba bước.
Dừng lại.
Nhìn hắn từ gần. Mắt ông sáng (thật, không mờ lần này). Nhìn kiểu sư phụ nhìn học trò sau nhiều năm: tìm xem có gì thay đổi, có gì giống cũ, có gì mới. Rồi gật đầu, nhẹ, kiểu gật khi thấy thứ mình mong đợi.
– Con lớn hơn. Mắt khác. Trước đây mắt con sợ, bây giờ mắt con buồn. Buồn tốt hơn sợ.
Hắn không đáp. Vì nếu đáp, giọng sẽ run. Hắn biết mình, biết cơ thể mình, và lúc này cơ thể đang giữ bằng sợi chỉ mỏng giữa bình tĩnh và vỡ.
Sư phụ hiểu. Ông không ép. Quay lại chỗ ngồi, ngồi xuống, rót trà.
Trà ấm.
Trong Sử Hải. Chén sứ, nước vàng nhạt, hơi bốc. Hắn nhìn chén trà và nghĩ: trà ở đâu trong Sử Hải? Ai trồng? Ai hái? Ai pha? Sư phụ như đọc được câu hỏi (hoặc đã nghe câu hỏi này trong đầu mình bốn năm trước khi mới vào):
– Sử Hải biết ta thích trà. Nó tạo cho ta. Hay ta tưởng tượng và nó hiện thực hóa. Đều giống nhau ở đây.
Ông đẩy chén về phía hắn. Hắn ngồi xuống (đối diện, xếp bằng, tự nhiên, kiểu ngồi không cần nghĩ). Cầm chén. Mùi trà.
Quen thuộc.
Không quen kiểu nhớ (hắn không nhớ uống trà với ai, ở đâu, bao giờ). Quen kiểu CẢM (toàn thân ấm, vai hạ xuống, hơi thở sâu hơn, kiểu cơ thể tự động thư giãn khi ngửi mùi trà ĐÚng). Như quán Cố Nhân. Như Nguyệt Cầm. Như mọi quán trà hắn từng ngồi mà cơ thể nhớ dù đầu quên.
Trà là thứ duy nhất bền vững. Dù trong lịch sử hay trong giấc mơ.
Hắn uống. Trà ấm. Vị nhẹ, hơi đắng, hậu ngọt. Giống trà thật (hay trà thật giống trà trong giấc mơ? trong Sử Hải, ranh giới đó không tồn tại).
– Con không nhớ ta. Sư phụ nói. Không phải hỏi. Phát biểu.
– Không nhớ. Hắn đáp. Giọng đều, nhưng tay ôm chén chặt. Nhưng cơ thể nhớ. Mùi trầm hương. Cách ngươi... cách ông rót trà. Bút gãy nóng khi gần ông.
Sư phụ gật.
– Tốt. Body memory bền hơn ký ức ý thức. Ta biết từ khi đọc ghi chép đời 15. Bà ấy viết: "Sử Hải xóa được ý thức, không xóa được thân xác. Thân xác nhớ kiểu khác." Con chứng minh bà ấy đúng.
Hắn nhìn sư phụ. Ông ngồi thoải mái, chén trà trong tay trái (tay phải, tay có mực đen lan đến cổ tay, đặt trên đùi, bất động, kiểu tay đã quen không cử động vì mỗi cử động kéo mực lan thêm). Ông bình an. Bình an thật, không phải bình an giả (hắn đọc người giỏi, đọc sách giỏi, đọc lịch sử giỏi, và ông bình an kiểu đã chấp nhận, đã hiểu, đã chọn. Bình an của người biết cái giá và vẫn trả).
– Ông vào đây tự nguyện.
– Đúng. Bốn năm trước. Biết nếu ở ngoài, Hàn Mộ sẽ xóa ta (ông đã tha một lần, không tha lần hai). Vào Sử Hải = giữ lại ý thức, giữ lại bản thân. Nhưng trả giá.
Ông đưa tay phải lên. Mực đen từ đầu ngón tay lan đến cổ tay, đều, đậm, kiểu mực đã thấm vào tế bào. Hắn nhìn: giống vết mực trên tay chính hắn (đốt ngón, nhạt hơn nhiều, mới hơn nhiều), nhưng xa hơn, sâu hơn.
– Hòa nhập. Sư phụ nói. Vào Sử Hải lâu, cơ thể dần trở thành một phần của nó. Mực là cách nó kéo. Chậm. Kiên nhẫn. Không ép. Có lẽ còn vài năm nữa. Rồi ta sẽ hoàn toàn là Sử Hải.
– Vậy ông sẽ...
– Không biến mất. Ông nói nhẹ, kiểu đã nghĩ câu này nhiều lần. Trở thành một phần của nó. Như giọt nước hòa vào biển. Vẫn tồn tại, nhưng không còn là giọt.
Im lặng. Không phải im lặng nặng (kiểu im trước tin xấu). Im lặng nhẹ (kiểu im khi sự thật đã được nói và không cần thêm lời).
Sư phụ rót thêm trà.
– Ta vào đây vì tin: phải hiểu Sử Hải từ bên trong. Mười sáu đời NVS trước, không ai ở ĐỦ LÂU bên trong. Lặn rồi quay lên. Viết rồi rút bút. Không ai SỐNG với nó. Ta quyết định sống với nó. Bốn năm.
– Ông hiểu được gì?
Sư phụ nhìn hắn. Mắt sáng, ấm, kiểu mắt người muốn kể cho ai đó nghe thứ hắn đã giữ một mình quá lâu.
– Nhiều. Rất nhiều. Nhưng chuyện đó để sau. Bây giờ ta muốn nhìn con.
Ông nhìn hắn. Hắn để ông nhìn. Không né, không giấu, không bình tĩnh giả (đã quá mệt để giả, và sư phụ không phải người cần giả). Ông nhìn tay hắn (vết mực trên đốt ngón), nhìn bút gãy (hai chữ trên thân, tên ông, sáng), nhìn áo hắn (cũ, rách nhẹ ở vai, bụi đường), nhìn mắt hắn (mắt hắn nhìn lại ông, không tránh).
– Con giống ta lúc trẻ. Cứng đầu. Muốn hiểu mọi thứ. Tốt. Vì Sử Hải cần người HIỂU, không phải người sợ hay người lợi dụng.
Hắn gật. Uống trà. Trà vẫn ấm (không nguội, không bao giờ nguội ở đây, vì Sử Hải giữ ấm cho sư phụ, kiểu biển chăm người ở bên trong nó).
– Con có đồng hành? Sư phụ hỏi.
– Tạ Yên. Cô ấy ở ngoài. Đợi bảy ngày rồi vào tìm.
– Miễn nhiễm?
– Miễn nhiễm.
Sư phụ gật, chậm, kiểu gật của người biết thông tin này quan trọng nhưng không ngạc nhiên.
– Kỳ Sơn (cha cô ấy) từng kể ta nghe. Có đứa trẻ miễn nhiễm. Ta bảo: "Nếu nó đi cùng NVS đời mười bảy, đời mười bảy có cơ hội." Kỳ Sơn cười. "Cha nào mà muốn con gái đi cùng kẻ viết sử." Nhưng ông ấy biết. Biết con gái ông sẽ tự chọn.
Hắn nhìn sư phụ. Ông biết Tạ Kỳ Sơn. Biết TY. Đã nghĩ đến đời mười bảy từ lâu.
– Ông xóa ký ức con. Hắn nói. Không hỏi. Hắn đã biết (từ lần lặn sâu trong Sử Hải quyển hai, từ ghi chép trong Tàng Thư Lâu). Sư phụ xóa ký ức hắn để cứu: Hàn Mộ ra lệnh xóa toàn phần, sư phụ sửa lệnh thành "giữ mạng, giữ bút." Giá: ký ức mất, quá khứ mất, tên thật mất.
Sư phụ dừng tay rót trà. Im một lúc. Rồi:
– Đúng. Lệnh xóa ghi "Chấp Bút đời mười bảy, không tuân, toàn phần." Ta sửa. Giữ mạng. Giữ bút. Nhưng phải cho ký ức. Ta không đủ mạnh để giữ hết.
Giọng ông đều. Nhưng ngón tay trái (tay không có mực, tay còn nguyên) siết chén trà nhẹ hơn bình thường.
– Con ghét ta vì chuyện đó không?
Hắn nghĩ. Nghĩ thật, không nghĩ cho có. Ghét? Không. Không ghét người cứu mình. Nhưng cũng không biết ơn kiểu dễ dàng. Vì ông chọn thay ta. Cắt ký ức ta mà không hỏi ta. Nhưng nếu hỏi, ta (ta-thời-đó, ta-có-ký-ức, ta-biết-ông) sẽ đồng ý. Vì ta tin ông. Cơ thể ta vẫn tin.
– Không ghét. Hắn nói. Nhưng muốn hiểu.
Sư phụ cười nhẹ. Nếp nhăn quanh mắt sâu hơn.
– Giống hệt. Câu đầu tiên con nói khi ta nhận con làm đệ tử cũng là: "Con muốn hiểu."
Hắn không nhớ. Nhưng tin. Vì nghe đúng. Vì đó là thứ duy nhất hắn biết chắc về bản thân: hắn muốn hiểu. Luôn muốn hiểu. Dù hiểu đau, dù hiểu mệt, dù hiểu rồi phải gánh.
Sư phụ đứng dậy. Đi đến giá sách nhỏ cạnh chỗ ngồi (giá thấp, bốn năm cuốn, kiểu giá để sách đang đọc dở). Lấy một cuốn, mỏng, bìa vải xanh nhạt. Đưa hắn.
– Đọc sau. Bây giờ uống trà.
Hắn cầm cuốn sách (nhẹ, mỏng, chữ viết tay bên trong, hắn liếc thấy: nét mực mảnh, run nhẹ cuối dòng, giống chữ trong Tàng Thư Lâu, chữ sư phụ). Cất vào áo cạnh cuốn #17.
Uống trà.
Ngồi im.
Hai người (sư phụ và đệ tử, ông già hòa nhập dần vào biển và thanh niên bị biển gọi từ lúc sinh) ngồi giữa khoảng trống tròn trong Sử Hải, uống trà không bao giờ nguội, nghe tiếng giấy thở quanh mình.
Hắn không hỏi thêm (sẽ hỏi, nhiều, nhưng sau). Bây giờ cơ thể cần NGỒI đây. Cần mùi trầm hương. Cần trà. Cần sự hiện diện của ông già này (mà đầu không nhớ nhưng tim nhận ra, chân nhận ra, bút gãy nhận ra).
Sư phụ cũng không nói thêm. Ông biết: hắn cần thời gian. Không phải thời gian để nhớ (ký ức không quay lại, cái mất thì mất). Mà thời gian để cơ thể nói cho đầu biết: người này an toàn, nơi này an toàn, ở đây được.
Trà ấm.
Giấy thở.
Mực chảy dưới sàn, nhịp đều như nhịp tim.
Và trong bút gãy nằm trên đùi hắn, hai chữ Viên Tử Trầm sáng nhẹ, yên bình, kiểu sáng khi đã về đến nhà.